Chương 165: Đại học ninh thanh

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Đại học Ninh Thanh tôi cũng đã từng đến vài lần, tuy khi đó tôi không thể vượt qua cái trường cao nhất của cái tỉnh N này, nhưng cũng đã kịp đi dạo vài vòng. Một hậu sinh của tỉnh thành nhỏ ngoài trẻ tuổi ra thì chẳng có cái gì, muốn làm cái gì đó trong cái trường đại học cấp 1 của tỉnh N này, cũng giống như làm nằm mơ giữa ban ngày, nhưng việc đau lòng không nói cũng đành. Tuy cục diện của trường đại học này có chút thay đổi nhưng sự khác biệt không quá lớn cho nên tôi vẫn còn nhớ khá rõ đường đi tại đây. Tuy còn cách khá xa kí túc xá nữ của khoa Tài chính nhưng tôi đã thấy có chút căng thẳng, liền bảo Tô Kiến Trung dừng xe, đi bộ đến đó. Còn nhớ trước đây khi tôi đứng trước kí túc xá nữ thì đã bị quản lý ở đây đuổi đi xa đến hơn 10 mét, đến bây giờ vẫn còn nhớ như in cái cảm giác đó cho nên cần cẩn thận 1 chút, tuy không biết có phải vẫn là quản lý đó hay không. Hi hi, bây giờ bác ta có lẽ trẻ ra vài phần? Ai ngờ đâu, đến trước cổng thì bác gái đó chỉ hỏi vài câu đơn giản, rồi để mặc tôi không quan tâm tới nữa. Ha ha, mình cũng thật lo xa chỉ cao 1m5, ăn mặc cũng rất lịch sự, nhưng những nét non nớt trên mặt vẫn không thể che giấu hết, chẳng trách mà bác ta cho qua dễ như vậy. Bác gái quản lý kí túc xá thật là lợi hại, đâu có thể không phân rõ ràng đàn ông và trẻ trai? Chị cả ở phòng 405 của kí túc xá, giống y hệt với số phòng của Giang Hữu Tín khi làm giáo viên tại Lục Trung, cũng coi là điểm trùng hợp. Chiều chủ nhật, kí túc xá nữ thật náo nhiệt. Kể cũng khó trách, nếu như bạn nghĩ rằng bảo những nữ sinh trẻ trung này những lúc rảnh rỗi có thể yên lặng, thì thật chẳng có chút hy vọng nào đâu. Vườn hoa của trường đại học vào năm 1981, cảnh sắc rất đẹp, hình ảnh cô gái ăn mặc nghiêm chỉnh mà tôi gặp trên hành lang trường có thể rất khác biệt với hình ảnh của những thiếu nữ trong kí túc xá, nếu như lường trước được điều này thì tôi đã không đi vào ngay như vậy. Dù sao tôi cũng đã 12 tuổi, cũng không muốn bị người ta chụp cho cái mũ “ Tiểu lưu manh” cho nên tôi sẽ biểu hiện vô cùng ngoan ngoãn. Đi thẳng lên tầng 4. Không nhìn lung tung, đến được phòng 405, cũng chưa đẩy cửa đi vào mà rất quân tử gõ cửa phòng. “Ai vậy?” Trong phòng truyền ra một giọng nữ trong trẻo. thật động lòng. Không hổ danh là sinh viên đại học, rất lịch sự. “Tôi tìm Liễu Hoa!”