Chương 173: Bác năm muốn kiện

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
"Choang" một tiếng, chén thủy tinh vỡ vụn. Từ hôm qua tới hôm nay, đây đã là cái chén thứ ba mà bác năm đánh rơi. Trương Lực và cậu bảy rầu rĩ hút thuốc, Trương Vân Hà đứng dậy, lẳng lặng cầm chổi quét lá trà và mảnh vỡ tung tóe trên mặt đây. "Con mẹ nó, thằng chó Mạnh Vũ Hàn, khinh người thái quá!" Bác năm vẫn còn tức giận, lại vỗ mạnh một cái lên bàn, bút máy, giấy viết đều bắn lên cao. Tôi vốn nộ khí bừng bừng, thấy bác năm còn nóng hơn, cho nên cũng không tiện nói gì. "Tiểu Tuấn, gọi cha cháu mau về đi, học cái gì ở cái trường đảng vứt đi đó vậy? Còn không về thì trời ở huyện Hướng Dương sẽ thay đổi đó!" Bác năm tức giận hừ hừ, nói. "Hắc hắc, đó là địa khu an bài, bác nghĩ cha cháu bằng lòng sống tại đó chắc?" "Tiểu Tuấn, không phải nghe nói Chu tiên sinh hiện giờ đang là chính thính cấp à? Là quan giống như Long bí thư địa khu Bảo Châu ư, sao không bảo ông ý ra mặt nói một tiếng, để địa khu điều Mạnh Vũ Hàn tới địa phương khác?" Cậu bảy thốt lên như phát hiện đại lục mới. "Tôi cười khổ, bảo: "Chính thính cấp của Chu tiên sinh không quản được địa khu Bảo Châu đâu." Cậu bảy không phải là người trong thể chế, không hiểu rõ quan hệ phức tạp chồng chéo trong quan trường. Tôi cũng không buồn giải thích, có điều lời của cậu bảy cũng nhắc nhở tôi, khiến tôi nhớ tới một chuyện, xem ra vẫn phải tới tỉnh thành một chuyên. "Hừ. Những tên đầu to của địa khu không nghe được ý kiến của nông dân bá tánh chúng ta thì chúng ta làm ầm lên để bọn họ nghe thấy!" Bác năm nói. "Sao? Bác năm định làm ra "sự kiện đại biểu nhân dân' ư?" Tôi gật đầu mang ý vị trêu tức. "Thì sao? Không được chắc?" Bác năm trừng mắt lên, tức giận nói. Nhìn tình cảnh này là muốn làm thật rồi, tôi giật này mỉnh, vội vàng nói: "Bác Năm, bác định làm thế nào?" "Hừ, bác bảo tất cả đại đội trưởng bí thư chi đội của đại đội Hồng Kỳ tới huyện ủy làm ầm lên, xem Mạnh Vũ Hàn làm thế nào mà thuyên chuyển được Giang bí thư đây?" Lời này của bác năm hơi có chút khoa trương, có điều cũng không tính là thái quá, công xã Hồng Kỳ có hai mươi mốt đại đội, không phải bí thư chi đội nào bác năm cũng đều có thể điều động, nhưng bảo mười hai mười ba chi đội đi thì cũng không phải là vấn đề lớn. Một là danh tiếng của bác năm vang dội, hai là hiện giờ Liễu gia sơn tài đại khí thô, đại đội lân cận đều muốn gần gũi với bác năm, hi vọng bác năm dây dựng hai cái nhà máy phong quang một chút cho bọn họ. Bác Năm nếu làm ầm lên thì động tĩnh không nhỏ đâu. "Đúng, chính là làm như vậy!" Bác năm lại vỗ bàn, giống như là đã hạ quyết tâm. "Bí thư chi bộ ư, làm vậy có tốt không?" Cậu bảy có chút lo lắng nói. "Hiện giờ sạp hàng của chúng ta lớn rồi, vô số ngươi đang trợn mắt lên dòm đấy." Lo lắng của cậu bảy cũng không phải là không có đạo lý. Nếu sau này phát triển thêm mấy năm, đặc biệt là gặp phải hoàn cảnh lấy vốn bên ngoài để xác định chính tích của chính phủ, tập đoàn xí nghiệp quy mô như Liễu gia sơn, đừng nói là huyện Hướng Dương, cho dù là địa khu Bảo Châu cũng phải nể mặt ba phần. Khi mấy trang chủ trứ danh ở phương bắc nổi lên, thì dù lời nói của bí thư thị ủy trực hạt cũng vị tất phải quan tâm. Nhưng hiện tại thì thời cơ chưa tới. Từ trên xuống dưới, đối với tốc độ phát triển này của Liễu gia sơn, có thể nói là "tập đoàn" nhà máy đại đội điên cuồng khoách trương, đều mang một loại thái độ quan vọng, thậm chí là hơi hơi căm thù. Lúc này làm chim đầu dàn, sợ không những không giúp được Giang Hữu Tín, mà còn lôi cả bản thân mình vào, thậm chí còn liên lụy tới cả cha. Ha ha, thân tín của Liễu Tấn Tài ngươi máu thật? Bị đổi công tác là giật dây quần chúng làm loạn?