Chương 176: Bái phỏng lãnh đạo tỉnh ủy

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tháng 11, vấn đề liên quan tới đưa Tưởng Lập Quần vào thường ủy mà Mạnh Vũ Hàn khổ ở chờ đợi đã được địa ủy phê duyệt, đồng ý để Tưởng Lập Quần làm thường ủy huyện ủy của huyện Hướng Dương, vẫn kiêm chức vụ phó chủ nhiệm cách ủy hội của huyện. Nhưng Mạnh Vũ Hàn lại không sao cao hứng cho được. Bởi vì đồng thời vào lúc Tưởng Lập Quần vào thường ủy, Lương Quốc Cường cũng trở thành thường ủy huyện ủy, hơn nữa còn xếp trên Tưởng Lập Quần. Còn tình thế trị an xã hội toàn tỉnh thì càng lúc càng nghiem trọng, lưu manh côn đồ hoành hành bá đạo, án kiện ác tính lũ lượt phát sinh, để giữ gìn tốt trật tự trị an, căn cứ theo yêu cầu của tỉnh ủy tỉnh N, ban chấp hành chính pháp của các huyện các xã, bí thư ban chấp hành chính pháp đều tiến vào thường ủy hội cấp đảng ủy địa phương. Để tiện thống nhất hành động sắp xếp cơ quan tư pháp, mạnh mẽ đả kích những hành động phạm tội ác tính. Đừng nói là Mạnh Vũ Hàn, cho dù là ba và Đường Hải Thiên cũng không biết phục bút mà lúc trước tôi chôn xuống đã đợi ở đây. Lương Quốc Cường bỗng dưng được lên nửa chức, vừa tiến vào thường hủy hội thường ủy đã trở thành cán bộ cấp phó huyện trẻ nhất của huyện Hướng Dương, hơn nữa còn là cấp phó huyện rất có thực quyền. Tưởng Lập Quần vào thường ủy, không nhất định sẽ giúp Mạnh Vũ Hàn, nhưng Lương Quốc cường thì chắc chắn là người trung thành đáng tin cậy của cha. Lần này lực lượng ưu khuyết trên thường ủy hội càng rõ ràng hơn, bảo sao Mạnh bí thư không buồn bực? Mà trong một gian phòng của nhà hàng Nhân Dân, lại có một quang cảnh khác. Toàn thể "các viên" "Ảnh Tử nội các" của bản nha nội nhất loạt có mặt, cùng nhau nâng chén chúc mừng Lương bí thư. Sau một phen chúc tụng nhau, cái mặt đen xì của Lương Quốc Cường đỏ lên, lộ ra vẻ có chút hưng phấn. Đây đúng là vui mừng bất ngờ, bản thân hắn có nằm mơ cũng không thấy được một chuyện tốt như thế này đột nhiên lại ập xuống. Lúc trước hắn chưa bao giờ tin chuyện tốt có thể đột ngột từ trên trời rơi xuống, hiện tại thì lại không thể không tin. "Lương bí thư, chúc mừng!" Trần Lập lại một lần nữa nâng chén, hơi có chút chua xót, nói. Trong cả đám người trên bàn rượu, chắc chỉ có Trần Lập là trong lòng không được vui lắm. Hơn bốn mươi tuổi rồi, làm chính khoa nhiều năm. Hai năm nay công tác cũng phong sinh thủy khởi, được cấp trên khen thưởng, nhưng không ngờ lại bị Lương Quốc Cường cướp trước. Lương Quốc Cường mỉm cười, nhấc chén lên uống cạn. Hắn không giỏi ăn nói, không biết nên an ủi Trần Lập Hữu như thế nào. Chỉ đành thông qua loại phương thức này để biểu đạt tâm ý của mình. Tôi cầm chén lên, cười nói: "Trần cục trưởng, tôi cũng kính ông một chén." Trần Lập Hữu ngạc nhiên, nói: "Tiểu Tuấn, sao lại kính tôi?" Thấy vẻ mặt đó của hắn, trong lòng chắc đang mắng tôi không ngớt vì cố ý khiến hắn khó chịu. "Kỳ thực với tư lịch và năng lực của Trần cục trưởng, còn có thành tích mà hai năm nay làm ra ở cục nông nghiệp, Trần cục trưởng muốn lên cấp phó huyện, thậm chí muốn tiến vào thường ủy hội huyện ủy cũng không phải là chuyện khó khăn." Tôi hờ hững nói. Tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Lời này cũng hơi thái quá rồi. Trần Lập Hữu biết tôi tuyệt đối không nói linh tinh về loại chuyện lớn như thế này, lập tức uống cạn chén rượu, rướn đầu về phía tôi, lộ ra vẻ mặt thiết tha, hỏi: "Tiểu Tuấn, chẳng lẽ có tin tức nội tình gì ư?" Dẫu sao thì trong phòng đều là người của mình, Trần cục trưởng cũng không sợ bị bẽ mặt. Người thân ở quan trường, nghe nói có hướng đi lên, trong lòng ai mà không ngứa ngáy khó chịu? Tôi cười cười, cầm chén rượu lên uống một ngụm. "Tin tức bên trong thì không có, có điều bất kể là ai muốn lên cao cũng phải đựa vào nỗ lực của mình." Vừa nghe thấy vậy, Trần Lập Hữu hơi nhụt chí, có điều rất nhanh liền lấy lại tinh thần, mặt mày tươi cười bảo: "Xin tiểu Tuấn chỉ điểm!" Nghe thấy lời này, Tiêu Chí Hùng cười cười, trong lòng không cho là đúng. Sau khi Nghiêm Ngọc Thành bị điều đi, Tiêu Chí Hùng tất nhiên muốn dựa vào cha, hơn nữa hắn có quan hệ không tồi với Giang Hữu Tín. Giang Hữu Tin mời hắn một lần, hắn lập tức tới ngay. Có điều đây mới là lần thứ hai hắn tham gia loại tụ hội này, đối với tình hình lấy tôi làm trung tâm vẫn chưa quen lắm. "Nhiệm kỳ mới năm tới là cơ hội lớn nhất, Trần cục trưởng phải nắm lấy." Tôi hờ hững nói một câu. Trần Lập Hữu gãi đầu, vẫn không hiểu. Thấy tôi chỉ nói nửa câu rồi ngậm chặt miệng không nói thêm từ nào, cũng không tiện truy hỏi, chỉ có thể vùi đầu vào bàn rượu. Trên thực tế, nhiệm kỳ mới năm sau là cực hạn mà trong lòng tôi có thể chịu đựng Mạnh Vũ Hàn. Có điều hiện tại vẫn chưa vội nói thẳng kế hoạch ra. Trước mắt sắp mùa xuân, vui vẻ đón năm mới đã. ... Đầu xuân năm 1982, nhà tôi và nhà Nghiêm Ngọc Thành ngồi hai xe jeep tới chúc tết Chu tiên sinh. Nghiêm Phỉ nằng nặc đòi tôi ngồi ngồi cùng xe với cô ta. Cô bé này năm nay sắp mười bốn tuổi rồi, thân hình cũng cao gần một mét năm mươi, trông như thiếu nữ thanh xuân mà vẫn ngây thơ không hề cố kỵ sự khác biệt nam nữ. Tôi gãi gãi đầu, nhìn Nghiêm Ngọc Thành, nhờ ông ta định đoạt. Nghiêm bí thư vẫn đáng ghét như trước, trợn mắt lên, tức giận nói: "Nhìn bác làm gì? Muốn lên xe thì nhanh lên." Tôi mừng rơn, lập tức chui lên xe, ngồi cạnh Nghiêm Phỉ, miệng không quên đế thêm một câu: "Bên kia chật quá." Nghiêm Ngọc Thành ngồi ở ghế trên hừ một tiếng, tỏ vẻ hờn giận. Kỳ thực kính chiếu hậu đã tiết lộ hết rồi, Nghiêm đại thư ký khóe miệng rõ ràng mang theo một nụ cười mỉm, không thể giấu được. Cũng khó trách ông ta lại cao hứng như vậy, chủ chính thị xã Bảo Châu chưa tới một năm, đưa giá trị tổng sản lượng công nông nghiệp lên hai mươi mấy phần trăm, cuối cùng cũng giữ vững được vị trí đứng đầu địa khu bảo châu, không khiến Long Thiết Quân và ông ta mất mặt. Tuy nội bộ huyện Hướng Dương bất hòa, song tình thế phát triển vẫn rất tốt, tổng sản trị công nông nghiệp tăng gần năm mươi phần trăm so với cùng kỳ năm ngoài, mặc dù vẫn xếp thứ hai, nhưng cũng chênh lệch không nhiều với thị xã Bảo Châu. Cũng không phải là năng lực của cha hơn Nghiêm Ngọc Thành, chỉ với vì hai ban đảng chính của thị xã Bảo Châu trước đây tứ phân ngũ liệt, giống như cát vụn, Nghiêm Ngọc Thành một mặt phải dốc sức chỉnh lý nội bộ, một mặt còn phải tăng gia sản xuất, cũng rất khó khăn. Còn huyện Hướng Dương, Mạnh Vũ Hàn cũng tuy luôn gây sự phá phách, nhưng chuyện về phương diện kiến thiết kinh tế thì cũng không dám can thiệp lung tung. Hắn cũng biết rõ rằng, khi mình chưa tới người ta có thể nhảy vọt lên vị trí số hai, nếu sau khi mình tới mà bị tụt hạng thì biết ăn nói thế nào với lão đạo địa ủy đây? Chính vì Mạnh Vũ Hàn không tùy ý nhúng tay vào chuyện kiến thiết kinh tế, cha vẫn có thể nhẫn nhịn, chú ý duy hộ quyền uy của người đứng đầu là hắn, không lợi dụng ưu thế trên thường ủy hội để có ý làm khó hắn. Có điều đây chỉ là cách nghĩ của đồng chí lãnh đạo bọn họ, còn tâm nhãn của bản nha nội lại hẹp hòi, tư tưởng tự tư tự lợi rất nghiêm trọng, không có được phong độ như vậy. Mạnh thư ký tất nhiên có bản sự và thủ đoạn rất giỏi, thế nhưng Mạnh nha nội cũng không chịu kém. Chờ xem nhé. Tôi theo lệ ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ xe, Nghiêm Phỉ ngồi giữa tôi và Giải Anh. Vừa lên xe, một bàn tay nhỏ nhắm trắng như ngọc đã thò ra, chụp lấy cái tay thô ráp của tôi. Tôi thò ngón tay ra gãi gãi vào lòng bàn tay đầy đà, Nghiêm Phỉ cười khúc khinh không thôi. Giải Anh liếc nhìn đôi kim đồng ngọc nữ này, mặt mày tươi cười, cũng không nói gì. "Phỉ phỉ, tặng cậu quà năm mới này." Sau khi ngả ngớn một trận, tôi rút ra một chiếc khăn lụa màu xanh nhạt thêu kim tuyến ra như làm ảo thuật, đưa tới trước mặt Nghiêm Phỉ. "Ôi, đẹp quá." Nghiêm Phỉ lập tức lộ ra nụ cười tươi xinh, lật đi lật lại, yêu thích không nỡ rời tay. Cái khăn này chính là bản nha nội đặc biệt tới chợ Đại Trữ, đi hết mười một khu, tốn cả nửa ngày mới chọn được. Cũng chỉ có một tấm. Còn quà tặng năm mới cho Lương Xảo không phải là khăn lụa mà là một đôi khuyên tai vàng. Cũng không phải là tôi ky bo mà là Nghiêm Phỉ chưa tới tuổi đeo vàng bạc. Tôi nếu tặng cho Nghiêm Phỉ các loại quà như khuyên tai vàng, vòng vàng, chắc chắn Nghiêm Ngọc Thành sẽ lập tức đuổi tôi xuống xe. Không nên chơi dại như vậy.