Chương 181: Xử lý về sau

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Thực ra tội cờ bạc chơi gái không thể đẩy sự việc đến mức khủng khiếp như thế này, nhưng quan trọng là Mã Văn Tài và Mạnh Dược Tiến lợi dụng thân thế đặc biệt của mình, lợi dụng cái bóng của cha chúng, mà làm đủ chuyện cướp đoạt: thuê phòng thì nợ tiền phòng, mua đồ gia dụng thì nợ đồ gia dụng, mua đồ ăn nợ đồ ăn, ngay cả tiền công của công nhân cũng nợ nốt. Tiệm cơm kiếm được tiền rồi, mang tất cả tiền đó đi đánh bạc thua hết, hoặc là lại nhét vào miệng gái, tiền nợ chẳng trả một đồng nào, điều này làm người ta thực sự không thoải mái. Phải biết rằng quốc dân của nước chúng ta có căn bệnh “ghen tị” là nặng nhất. Nói không chừng nếu đem người khác đặt vào vị trí của hai người Mạnh Mã, chỉ sợ rằng làm còn quá đáng hơn thế. Vấn đề là bản thân mình không “may mắn” đến thế, nên làm cho mọi người càng nhìn không thuận mắt, đến danh tiếng của Mạnh Vũ Hàn và Mã Trí Khoan cũng bị hủy hoại, không có hai ông đứng sau, thì hai tên khốn nạn đó có nước hoành hành hay sao? Việc này cũng đã cảnh tỉnh tôi từ một góc độ khác, làm “thiếu gia” mặc dù sung sướng đấy, nhưng đã có việc thì cả thanh danh cũng đi tong theo. Phải cẩn thận hơn nữa mới được. Tôi nằm trên chiếc ghế trúc trong tiệm bánh mỳ của Lương Xảo, cảm thấy phải giảm bớt tội trạng của Mạnh Dược Tiến và Mã Văn Tài, đầu tiên phải làm ra thế hòa bình cái đã. Người ta không hét lên không làm loạn nữa, thì mình mới xử lý được. Nếu không thì việc này kéo việc kia, có khi lại kéo cả tôi vào nữa không nên, nếu vậy thì mất mát nhiều quá, nghĩ kỹ rồi, tôi bèn đứng dậy, đến xã cung cấp hàng gọi Tô Kiến Trung, lái xe đưa tôi đến Liễu Gia Sơn tìm Hắc Tử. Nhưng vừa đúng lúc Hắc Tử vẫn chưa đi ra ngoài, đang tính toán tiền nợ với chị Tiểu Thanh. Giờ đây công ty thông đạt vật lưu, lại lớn mạnh hơn năm ngoái nhiều, xe đã tăng lên 10, hơn nữa đều là xe ca. Công ty luôn ở trong tình trạng cung không đủ đáp ứng cầu. Mà nhu cầu của công ty với nguyên vật liệu cũng tăng lên đáng kể. Mười chiếc xe của công ty vận chuyển hàng hóa dường như không ngừng nghỉ, bận tối tăm mặt mũi, không thể không liên hệ với xe công của công ti vận chuyển tỉnh, để giúp đỡ họ đưa hàng. Hắc Tử vừa nhìn thấy tôi, ngay lập tức cười nói: “Tuấn thiếu, đến đúng lúc lắm, tôi đang có chuyện định tìm cậu đây.” “Chuyện gì?” “Mua thêm hai chiếc xe nữa đi, nếu không thật là bận tối tăm mặt mũi. Sắp đến mùa hè rồi, quạt máy lại sắp phải chở hàng, sợ rằng là mua thêm hai chiếc xe nữa cũng không đủ, và chỗ này cũng nhỏ rồi....” Người ít lời như Hắc Tử giờ lại nói nhiều thế này làm cho chị Tiểu Thanh ngạc nhiên lắm. Bản thân chị nói chuyện với hắn , hắn không lắc đầu thì gật đầu, khó khăn lắm mới nặn ra được chữ “Được” hoặc là chữ “Ừm”. Tôi cười nói: “Hai chiếc xe không đủ thì mua thêm, xưởng không đủ thì mở rộng ra.” Hắc Tử ngớ người, cười hì hì gật đầu. Chẳng phải là đạo lý này sao? Bản thân mình còn đem nó trở thành việc lớn tày trời cơ đấy! Dù sao thì giờ đây lợi nhuận của công ty cũng không nhỏ. “Tiểu Tuấn, cậu ngồi đi!” Chị Tiểu Thanh mang một chiếc ghế đến đặt trước mặt tôi. “Cảm ơn chị Tiểu Thanh.” Đối với chị Tiểu Thanh, tôi trước sau luôn giữ thái độ khá khách khí, lịch sự và giữ khoảng cách. Tôi sắp mười ba tuổi rồi, đã cao quá 1.6m, mặc dù mặt trông vẫn trẻ con, nhưng nếu nhìn từ đằng sau đã thấy ra dáng người lớn lắm rồi. “......” Chị Tiểu Thanh cắn môi rồi không nói lời nào, quay người bỏ đi. Kỳ lạ thật, hôm nay tính tình của chị ấy có gì là lạ. Bình thường chị Tiểu Thanh hoạt bát lắm cơ mà, hôm nay sao lại thế này nhỉ? “Tuấn thiếu, cậu đến thị sát công việc có phải không?” Hắc Tử lấy một chiếc ghế ngồi trước mặt tôi, cười hì hì móc ra điếu thuốc, trông như muốn đưa cho tôi một điếu nhưng cuối cùng đã kìm lại được. “Không, tôi có chuyện khác muốn bàn với anh.” Tôi nhẹ nhàng lắc đầu, gác chuyện của chị Tiểu Thanh sang một bên, nói chuyện với Hắc Tử.