Chưa đến một tiếng sau, bên ngoài bệnh viện lại vang lên tiếng phanh gấp của xe, mẹ và cả nhà Nghiêm Ngọc Thành đều chạy tới.
"Tiểu Tuấn, Tiểu Tuấn, con làm sao rồi?"
Mẹ lo lắng vội vàng đến mức giọng lạc cả đi, chạy tới ôm chầm lấy tôi, không cẩn thận đụng vào vết thương, làm tôi đau rùng cả mình. Khi Nghiêm Phi nhìn thấy trên người tôi có vết máu lại kêu lên một tiếng, chạy tới kéo tay tôi.
"Phi Phi, đừng khóc, anh không sao."
Tôi xoa xoa đầu nó, an ủi nói, đồng thời cũng an ủi mẹ.
"Tấn Tài, xảy ra chuyện gì vậy?"
Nghiêm Ngọc Thành thấy tôi bình yên vô sự, liền thở phào nhẹ nhõm, đưa một điếu thuốc cho cha, hỏi.
Cha nói qua tình hình một chút, Nghiêm Ngọc Thành đột nhiên tức giận: "Thật là to gan, thông báo cho cục công an chưa?"
Cha gật đầu: 'Thông báo rồi. Có điều đã bảo nửa tiếng rồi mà cục công an vẫn chưa có phản ứng gì, tên Chương Kiệt này trị quân không nghiêm!"
Nghiêm Ngọc Thành hừ một tiếng, rõ ràng cũng rất bất mãn với phản ứng chậm chạp của cục công an.
Chỉ đến khi một giờ sau, cảnh sát của cục công an mới khoan thai đến, hơn nữa chỉ có một chiếc xe ba bánh tới, cũng chỉ có hai người cảnh sát mà thôi. Hai người cảnh sát này cũng khá cung kính. Bước nhanh tới phía Nghiêm Ngọc Thành làm một cái lễ, nói: "Báo cáo bí thư Nghiêm. Tô Hoà Thanh và Lưu Bảo Cường của đội trị an cục công an thành phố Bảo Châu đến báo cáo!"
Nghiêm Ngọc Thành lạnh lùng nói: "Các đồng chí của cục công an rất bận phải không. Báo án mà mất cả tiếng đồng hồ mới tới."
Trên trán Tô Hoà Thanh đã bắt đầu chảy mồ hôi. Lắp bắp giải thích: "Bí thư Nghiêm, thời gian nghỉ làm mọi người đều..."
"Đều trở về nhà rồi phải không? Thế có phải là cần phát một thông báo, kêu phần tử phạm tội đều để ban ngày hãy phạm tội, đừng ra ngoài vào buổi tối phải không?"
"........"
Tô Hoà Thanh và Lưu Bảo Cường vội vàng lau mồ hôi, không dám lên tiếng
Cán bộ của thành phố Bảo Châu hai mà lại không biết tính khí của Nghiêm Ngọc Thành. Tôi thờ ơ lạnh lùng nhìn, cũng biết ai người này chỉ là một nhân vật nhỏ bị người ta điều khiển. Bí thư thị uỷ đã đích thân gọi điện thoại đến vậy mà cục công an lại chậm trễ như vậy, trong chuyện này chắc chắn có nguyên nhân.
Xem ra cái tên Chương Kiệt này cũng có chút thành tích đấy.
Có điều tôi bây giờ không thể quan tâm đến những chuyện ấy, chỉ chằm chằm nhìn dán mắt vào phòng phẫu thuật, ngay cả Tiểu Nghiêm Phi xinh đẹp vạn phần đang ngồi bên cạnh cũng không để ý tới.
Bà nó chứ, đã vào lâu như thế rồi sao vẫn chưa có tin tức gì vậy?
"Tôi bây giờ không phải là bí thư thị uỷ Bảo Châu nữa, có chuyện gì thì các anh hãy báo cáo với bí thư Nghiêm đi."
Nghiêm Ngọc Thành chỉ tay về phía cha, nói.
Khi đó tivi không phải là thứ phổ biến, lí lịch sơ lược và ảnh của các đồng chí lãnh đạo cũng không được đăng trên "Nhật báo Bảo Châu", cha vừa mới lên chức, vẫn chưa kịp đến thị sát cục công an, hai người Tô Lưu không nhận ra được bí thư mới thì đó cũng là chuyện bình thường.
"Bí thư Liễu, xin chào..."
Tô Hoà Thanh và Lưu Bảo Cường vội vàng chào cha tôi.
Cha sớm đã bốc hoả rồi, có điều đang ngại vì Nghiêm Ngọc Thành đang nói chuyện, mình cũng không nên chen lời vào. Nói ra thì bây giờ hai người họ đều là uỷ viên địa uỷ, quan chức ngang nhau, Nghiêm Ngọc Thành cũng chỉ là tên xếp phía trước mà thôi, không có sự cao thấp khác biệt. Nhưng cha tôi từ trước đã luôn là phó của Nghiêm Ngọc Thành, lúc này cũng nên giữ chút quy tắc.
"Đồng chí Tô Hoà Thanh, đòng chí Lưu Bảo Cường, cục công an các anh đều xử lí án như thế này sao?"
Cha lạnh lùng hỏi.
"Tôi là bí thư thị uỷ, đích thân gọi điện báo an mà thái độ của các anh đều như vậy, thế nếu như là quần chúng nhân dân báo án có phải cần quỳ xuống dập đầu cầu cứu cục công an các anh, các anh mới chịu xuất cảnh không?"
Tô Hoà Thanh và Lưu Bảo Cường mồ hôi đầm đìa.
"Bí thư Liễu, thực ra là...tình hình có chút đặc biệt..."
Tô Hoà Thanh tuổi đã khá cao, chức vụ có lẽ là cục trưởng, vì thế đều là ông ta trả lời. Xem ra có lúc làm quan lớn cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.
"Có gì mà đặc biệt? Cục công an làm việc gì? Chính là đánh bắt tội phạm, duy trì trị an xã hội, bảo vệ an toàn sinh mạng và tài sản của nhân dân! Tác phong làm việc của các anh như vậy quả thật làm uỷ ban thành phố rất khó yên tâm!"
"Vâng vâng, bí thư Liễu phê bình rất đúng, chúng tôi sẽ tiếp thu, nhất định...nhất định kiên quyết sửa đổi...bí thư Liễu, chúng tôi, chúng tôi có thể hỏi đương sự một chút không?"
Tô Hoà Thanh trong cái khó ló cái khôn, nghĩ ra một chiêu rất tuyệt.
Cha hừ một tiếng rồi nói: "Địa điểm xảy ra án là ở trước cửa trường tài vụ, có ba tên lưu manh hành hung làm thương người khác, người bị thương chính là con trai và cháu gái tôi, trước mắt cháu gái tôi bị thương rất nặng, đang cấp cứu...con trai tôi đang ngồi đằng kia, các anh đến hỏi đi!"
Tô Hoà Thanh và Lưu Bảo Cường sắc mặt trở nên trắng bệch, Lưu Bảo Cường thậm chí còn hoi run run.
Chuyện phiền phức lớn rồi!
Khi cha báo án, chỉ đơn giản nói qua một chút, hoàn toàn không tỉ mỉ, trước khi họ đến đây cũng không biết người bị thương là con trai của bí thư thị uỷ, còn có một người đang được cấp cứu là cháu gái bí thư Liễu.
Sớm việc sự việc nghiêm trọng như vậy thì đã gọi đám người của đại đội điều tra án đến rồi, có liên quan gì đến đại đội trị an chứ?
Thật là không may!
Nhưng việc đã đến nước này thì không thể không giơ đầu ra kiên quyết làm tiếp được.
"Cậu mau chóng gọi điện thoại cho lãnh đạo cục và đại đội điều tra mau chóng đến đây..."
Tô hoà Thanh quay đầu thắp giọng dặn dò Lưu Bảo Cường. Lưu Bảo Cường gật gật đầu, lảo đảo chạy đến phòng làm việc của bệnh viện để gọi điện thoại.
"Xin chào..."
Tô Hoà Thanh bước đến trước mặt tôi, tính cách đã quen cung kính. Đương nhiên đây là việc liên quan đến con trai của bí thư thị uỷ, nếu không ông ấy cũng sẽ không cung kính với một tên tiểu tử máu me be bét như tôi đâu.
"Thôi đi, đồng chí Tô, bác không phải là người của đội điều tra, vẫn nên đợi người của đội điều tra tới rồi hãy nói. Cháu bây giờ muốn nghỉ ngơi một lát."
Tôi không phải cố ý làm ra vẻ, thực ra sau khi quyết chiến toàn thân đã hoàn toàn mất hết sức lực, không muốn nói nhiều nữa. Dù sao cái án này nhất định phải do đại đội điều tra đến xử lí, bây giờ không cần phải phí sức nói nhiều nữa?
"Được được...cháu cứ nghỉ ngơi đi..."
Tô Hoà Thanh thần sắc có chút ngại ngùng, lại thầm thở phài nhẹ nhõm. Cái việc khó giải quyết này ai lại muốn động vào chứ?
"Các đồng chí ở cục công an các anh làm việc kiểu gì vậy? Báo án đã bao nhiêu lâu rồi mới tới, tội phạm sớm đã chạy mất rồi."
Mẹ tôi thấy vết thương trên tay tôi ngoằn nghèo như con rết, toàn thân lại loang lổ máu, sớm đã rất đau lòng, lúc này lại bỏ lỡ mất cơ hội bắt tội phạm, liền bắt đầu trút giận lên Tô Hoà Thanh.
Mẹ đã làm lãnh đạo nhiều năm của cục công an huyện Hướng Dương, cũng có khá nhiều uy thế.
"Đúng thế, cục công an các anh thật chẳng ra sao..."
Giải Anh ở bên cạnh cũng nói chêm vào.
"Vâng vâng, chúng tôi...chúng tôi không biết tình hình lại nghiêm trọng như vậy..."
Tô Hoà Thanh không biết mẹ tôi và Giải Anh là thần thánh phương nào, nhưng nhìn dáng vẻ thì đoán chắc tám phần là vợ của bí thư Liễu và bí thư Nghiêm, nào dám cãi lại?
"Mẹ, dì Giải Anh, mọi người đừng làm khó đồng chí Tô nữa, việc này cũng không trách họ được.. Họ là đại đội trị an, không quản án này."
Tôi đã nói một câu để giải vây cho Tô Bảo Cường. Đơn giản bởi vì Trình Tân Kiến vẫn là thân tín tâm phúc cuẩ tôi, tuy ở đây là thành phố Bảo Châu, không phải huyện Hướng Dương, nhưng tôi đối với những cán bộ của đội trị an không có chút ác cảm nào.
Quả nhiên là vợ của bí thư Liễu, nghe nói trước đây làm phó chỉ đạo của cục công an huyện Hướng Dương.
Tô Hoà Thanh lòng đầy cảm kích nhìn tôi, thần thái càng thêm cung kính.
Tôi lại chẳng muốn để ý đến ông ta, chỉ nhìn chằm chằm vào phòng phẫu thuật.
Đã lâu như vậy rồi vẫn chưa có tin tức gì, làm người ta lo chết đi được!
Nhưng tôi càng sợ bác sĩ bây giờ bước ra, vì là phẫu thuật lớn ít nhất cũng phải hai đên ba tiếng
Kết quả là nếu như bác sĩ một tiếng mà đã chạy ra thì rõ ràng là tình hình không tốt.
Nói ra thì chị Tiểu Thanh cũng đủ đáng thương rồi, khi còn nhỏ và thời thiếu niên đều thiếu ăn, bây giờ khó khăn lắm mới có hai năm sống vui vẻ, nếu có mệnh hệ gì thì ông trời thật bất công.
Từ sau khi chị Tiểu Thanh thổ lộ một cách âm thầm tình cảm với tôi, tôi luôn cố ý trốn tránh chị ấy, cách xa chị ấy. Với sự thông minh của chị ấy thì sao có thể không cảm nhận ra được chứ? Nhưng thời khắc quan trọng nhất thì chị ấy lại hoàn toàn không do dự gì mà xông lên đỡ dao cho tôi!
Nghĩ đến cảnh chiếc dao gọt hoa quả đâm vào cơ thể mềm yếu của chị ấy tim tôi lại không kìm nổi mà run lên, giống như nhát dao đó đâm vào tôi vậy.