Chương 1956: Phó chủ nhiệm văn phòng đặt tại thủ đô

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Phó chủ nhiệm văn phòng trú tại thủ đô của Tỉnh A là Úc Chí Đạt nằm mơ cũng không nghĩ tới, Liễu bí thư lại đột nhiên xuất hiện tại đây. Văn phòng này, các bí thư tỉnh trưởng khác cũng bình thường quang cố, duy chỉ có Liễu bí thư là một ngoại lệ, hầu như chưa bao giờ đến cửa. Việc này cũng rất dễ lý giải, dù sao nhà của Liễu bí thư cũng ở thủ đô. Bí thư tỉnh trưởng khác vào kinh thành là đến để công tác, Liễu bí thư chính là về nhà, hàm nghĩa không giống nhau. Văn phòng trú tại Thủ đô của Tỉnh A trên thực tế là một khách sạn cấp bốn sao, đối với bên ngoài thì treo chiêu bài "khách sạn Thanh Tùng". Đương nhiên, hơn phân nửa sinh ý là do các cán bộ từ tỉnh A vào kinh thành mang đến. Sau khi Liễu Tuấn đảm nhiệm tỉnh trưởng, đã tận sức tăng thu giảm chi. Trong đó tiết kiệm một khâu quan trọng, chính là ra sức giảm bớt chi tiêu hành chính. Toàn bộ văn phòng trú tại Thủ đô của các địa cấp thị đều cắt hết, chỉ giữ lại một văn phòng của tỉnh A. Văn phòng kiểu này, mấy năm trước trở thành một "mối họa" rất lớn. Đặc điểm chính của quan trường quốc nội chính là ăn theo, chỉ cần chuyện gì vừa thịnh hành, lập tức sẽ đua nhau mọc lên như ong vỡ tổ. Ban đầu không chỉ nói trong tỉnh trong thành phố, ngay cả hơn phân nửa huyện khu, không ngờ cũng đều ở thủ đô thành lập văn phòng. Có một số huyện thái quá, văn phòng có tới ba cái, tại kinh đô một cái, tại tỉnh một cái, còn một cái là ở thành phố. Lãnh đạo trong huyện, bất kể đi thành phố tỉnh hay là đi họp đi công tác, đều có "hành cung" của mình. Và đi kèm với nó chính là khoản chi tiêu công vụ cực kỳ khổng lồ. Thử nghĩ một bí thư huyện trưởng của một huyện, hàng năm có được mấy cơ hội đi họp chạy hạng mục? Nhưng văn phòng trú kiểu này chính là cơ cấu trường kỳ, phải duy trì đãi ngộ tiền lương cho mười mấy người, còn một số phí dụng chi tiêu chiêu đãi cần thiết khác. Một số huyện chỉ duy trì chi tiêu hành chính cho mấy cái "văn phòng trú x" này, hàng năm đều phải tốn hao mấy trăm vạn. Trừ mấy việc này, văn phòng kiểu này còn có một "chức trách", chính là "đùn đẩy". Một số quần chúng đến tỉnh phản ánh, khi huyện ngoài tầm tay với, những văn phòng trú kinh hoặc trú tỉnh này sẽ cho thấy tác dụng. Mặc kệ dùng phương pháp gì, nói chung chính là phải ngăn cản những quần chúng này, sau đó "trục xuất" về nhà. Trong đó không khỏi sẽ nảy sinh rất nhiều việc không hợp quy củ, những cán bộ này cũng không phải có tính tình ôn hoà gì, kết hợp với đồng chí cảnh sát tại đồn công an địa phương, sử dụng một số thủ đoạn cứng rắn. Xử lý xấu, người phản ánh một việc liền biến thành hai việc. Ủy khuất phải chịu lúc trước chưa bình phục, lại phải chịu ủy khuất mới. Có người nói thời gian "lưu hành" nhất của văn phòng đặt tại thủ đô, mỗi tỉnh thị đều có văn phòng rất to, có trên một nghìn cái. Rất nhiều huyện tài chính không dư dả, cái gọi là văn phòng đặt tại thủ đô chính là thuê một nhà dân, Tứ Hợp viện, treo lên cái bảng biểu thì chính là nha môn. Mặc dù là một gánh hát rong, xài tiền thì lại không chút hàm hồ. Đối với hiện tượng này, Liễu Tuấn không nói căm thù đến tận xương tuỷ, chí ít là cực kỳ không thích. Thời gian chủ chính TP.Ngọc Lan, một đao cắt sạch toàn bộ các văn phòng loại này ở khu huyện, bao quát cả trong thành phố, hàng năm tiết kiệm chi tiêu hơn 2000 vạn. Các cán bộ TP.Ngọc Lan đi công tác, thường là sẽ ở các văn phòng trú tại tỉnh. Hoặc là ở khách sạn cũng được, nhưng phí dụng không thể quá tiêu chuẩn như ở văn phòng đặt tại thủ đô. Về phần bản thân Liễu bí thư thì ngoại lệ, nhưng cũng không việc gì, tự mình bỏ tiền, không tiêu phí vào công quỹ. Làm tỉnh trưởng thì càng kiên quyết hơn, ngoại trừ văn phòng đặt tại thủ đô của tỉnh A, toàn bộ những nơi khác khác đều không thấy hình bóng. Chuyện này vẫn có không ít cán bộ phản ánh với Lưu Phi Bằng, ngụ ý là Liễu tỉnh trưởng quá không nói đạo lí đối nhân xử thế. Văn phòng đặt tại thủ đô không phải là một cơ cấu tiếp đãi đơn thuần, nó còn gánh vác sứ mệnh rất quan trọng. Nói cắt thì cắt, việc khác không nói, sau này người khiếu oan phản ánh thì xử lý như thế nào? Đây không phải là bôi nhọ tỉnh A hay sao? Không nên vì tiết kiệm được bao nhiêu tiền, cuối cùng khiến cho quần chúng khiếu oan của tỉnh A thành nhiều nhất toàn quốc. Tỉnh thị khác đều có văn phòng đặt tại thủ đô phụ trách để "điều về", tỉnh A lại không có. Còn không phải sẽ lộn xộn lên sao. Nhưng việc này, Lưu Phi Bằng cũng không nói gì. Nếu muốn thương nghị với Liễu Tuấn, thậm chí Liễu Tuấn sẽ trả lời thế nào, Lưu Phi Bằng cũng đã nghĩ ra rồi -anh làm đến nơi đến chốn công tác của mình, thì sẽ đâu có ai tới phản ánh?