Chương 201: Viện kiểm sát can dự

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Khi dẫn chị Tiểu Thanh đi dạo trong vườn hoa bệnh viện, hai viên kiểm sát tìm đến. "Xin hỏi cậu là Liễu Tuấn?" Hai viên kiểm sát một nam một nữ, người nam đi trước khoảng hơn 30 tuổi, tướng mạo đứng đắn, có mùi vị của tầng lớp cán bộ nhà nước. Người con gái hình như lớn hơn người đàn ông đó khoảng 2 tuổi, nếu như cởi bộ quần áo đồng phục của viện kiểm sát thì chỉ là một người phụ nữ gia đình bình thường, không có gì đáng chú ý. Vừa nhìn thấy đòng chí của viện kiểm sát trong lòng tôi đã có chút khó hiểu. Như tình hình bây giờ thì nghiêm đả vẫn chưa bắt đầu, vụ án này sẽ không thể nào nhanh chóng đến lượt viện kiểm sát được. Hơn nữa cho dù đến được viện kiểm sát thì thông thường người của viện kiểm sát sẽ chỉ có thể đưa ra xét hỏi phạm nhân, sẽ không có quyền trực tiếp tiếp xúc "người bị hại". Thẩm tra án là việc của cục công an. "Cháu chính là Liễu Tuấn, xin hỏi các vị là..." Cô gái đó thở phào một hơi, than thở nói: "Tìm cậu thật là khó." Nói gì vậy? Hình như bổn thiếu gia chưa bao giờ chơi trò "thần long thấy đầu mà không thấy đuôi". Thấy tôi ngạc nhiên, nữ kiểm sát viên liền giải thích một câu: "Chúng tôi đến trường học hai lần, cậu đều không ở đấy." Hoá ra là như vậy. Cơ bản là tôi chưa có lúc nào ở trường học. Có điều hai người này thật là quá đần, phải cần 2 lần đến đến trường học mới nghĩ đến bệnh viện! "Cô chú là người của viện kiểm sát?" Tôi hỏi. "Ừ. Tôi là Lý Thuỵ Phong. Vị này là đồng sự Tương Mẫn. Chúng tôi đều là cán bộ của đội trinh sát của viện kiểm sát thành phố Bảo Châu. Nam kiểm sát viên tự giới thiệu mình. "Đây là trưởng ban Lý của phòng trinh sát chúng tôi." Tương Mẫn vội vàng báo cáo chức danh của Lý Thuỵ Phong. Tôi cười lạnh lùng, cảm thấy cô Tương Mẫn này cũng thật là buồn cười, trước mặt con trai của bí thư thị uỷ lại đưa ra chiêu bài "trưởng ban"! "Trưởng ban Lý, trưởng ban Tương, tìm cháu có chuyện gì vậy?" Tôi vẫn giữ sự lịch sự, hơn nữa còn làm theo quy tắc quan trường, cũng dùng từ "trưởng ban" cho Tương Mẫn. Theo độ lớn của tuổi, bổn thiếu gia cũng càng ngày càng chững chạc, không còn tuỳ tiện và sĩ diện nhiều nữa. "Đây là đồng chí Liễu Thanh phải không?" Lý Thuỵ Phong không trực tiếp trả tời câu hỏi của tôi mà lại hỏi chị Tiểu Thanh. Tôi bất giác nhăn mày lại. Thái độ này tôi không thích chút nào. Xem ra tên Lý Thuỵ Phong này cũng rất ghê gớm, luôn muốn giữ lấy quyền chủ động trong lời nói. Lúc này không đợi chị Tiểu Thanh mở lời, tôi liền nói thay: "Đúng vậy, chị ấy là chính là Liễu Thanh, cô chú có việc gì vậy? Chị cháu bây giờ sức khoẻ chưa hồi phục, không thể nói chuyện lâu, cô chú nói chuyện ngắn gọn chút." Thấy tôi một câu hai câu "chị tôi" mà không phải là "chị họ", chị Tiểu Thanh tươi cười, rất vui vẻ. Lý Thuỵ Phong nhăn mày lại, có lẽ trước đây hắn ta chỉ cần giơ chiêu bài "trưởng ban đội trinh sát" ra là người ta đã phải khách khí rồi, chưa từng nghĩ một tên tiểu tử như tôi lại nói như vậy. Phong cách làm việc của bổn thiếu gia bây giờ chính là như thế. Anh đối với tôi khách khí tôi cũng sẽ khiêm tốn thủ lễ, tuyệt đối không làm ra vẻ. Nhưng nếu anh lại thích oai tơ thì xin lỗi, bổn thiếu gia sẽ nuốt gọn cái thế của anh. Kẻ hèn này bây giờ vẫn là chính tông thiếu gia, phải lập nên thể thống mới được, quá mềm yếu thì rất dễ bị người ta bắt chẹt. "Là như thế này, chúng tôi muốn tìm hiểu một chút sự việc liên quan đến cái án ẩu đả xảy ra ở gần trường tài vụ ngày 18 tháng 6..." Tôi vừa nghe đến ba chữ "án ẩu đả" thì ngọn lửa trong lòng lập tức phóng ra. Mẹ nó chứ, Chương Kiệt suýt nữa đã mất mạng, cái đám khốn này lại còn mở miệng ra nói là "án ẩu đả" được ư? Ở đây vẫn là cha tôi làm bí thư thị uỷ, nếu như đổi vào là người khác chắc các ngươi sẽ phải đích thân đưa chị Tiểu Thanh đến cửa cho Ninh Ái Binh mới cam tâm hả? "Đồng chí Lý Thuỵ Phong, chú nghe ai nói đây là án ẩu đả? Viện kiểm sát định tính chất án như vậy sao? Rõ ràng là ba tên lưu manh Ninh Ái Binh chặn đường có ý đồ cưỡng dâm, còn dùng dao làm bị thương người khác, chúng cháu phòng vệ, sao các chú cứ mở mồm ra là nói "án ẩu đả" vậy? Lý Thuỵ Phong và Tương Mẫ há mồm trợn mắt, không ngờ vừa mới mở mồm ra nói đã bị tôi đay nghiến dồn vào góc tường rồi. Hơn nữa tên tiểu tử này há mồm ra là nói "ý đồ cưỡng dâm", một chút cũng không đỏ mặt. Nhưng chị Tiểu Thanh ở bên cạnh lại đỏ mặt lên, có chút ngại ngùng. "Ừm, là như thế này, viện kiểm sát chúng tôi cảm thấy trong quá trình điều tra vụ án này có lẽ đã phát sinh một chút sai sót, vì thể mới vào cuộc, muốn hiểu chút tình hình từ đương sự, mong cậu hợp tác!" Lý Thuỵ Phong nói lời này khá khách khí, nhưng trong lời nói rõ ràng có mang hơi hướng kiêu ngạo. "Trong quá trình điều tra đã xảy ra sai sót thì cô chú nên tìm đến cục giám sát công an, hơn nữa, hình như chỉ có án kinh tế và án không làm tròn chức vụ mới thuộc về viện kiểm sát trực tiếp điều tra chứ. Án của chúng cháu là án hình sự. Xin lỗi, cháu không muốn trả lời bất kì câu hỏi nào của cô chú, co chú về đi!" Lý Thuỵ Phong gặp phải một cái đinh cứng như thế này, tức đến mức gân xanh ở cổ nổi cả lên, tức giận nói: "Liễu Tuấn, cậu đang cản trở chúng tôi thi hành công vụ đấy!" Vị này đã không ghìm được cơn giận rồi! "Trưởng ban Lý..." Tôi lạnh lùng nói một tiếng, cố gắng kéo dài ba chữ "trưởng ban Lý" ra. "...Cháu không muốn nói lại là cố ý cản trở thi hành công vụ ư? Mong chú về xem lại "Hiến pháp" vài lần nữa, hiểu thêm một chút về quyền lợi và nghĩa vụ của công dân. Nói thật với chú, cháu thật sự không biết cái chức trưởng ban của viện kiểm sát này sao chú có thể ngồi lên được! Có điều cháu muốn nhắc chú một câu, đừng có hồ đồ mà nhào chung với Chương Kiệt, không có ý nghĩa gì đâu!" Tên Lý Thuỵ Phong chó má lên được cái chức này người sáng mắt vừa nhìn cũng biết nếu tên Chương Kiệt không có đứng đằng sau thì sao hắn lại có thể lớn mật đến làm cái gì mà "vào cuộc trước", chắc chắc là rất trung thành với Chương Kiệt. Tôi không cần phải nể nửa cái mặt hắn nữa. "Cậu..." Bị tôi một lời đâm trúng tim, Lý Thuỵ Phong tức đến tím cả mặt. Tương mẫn đứng bên cạnh hắn lại tái mét mặt , hoàn toàn không có sắc máu. "Chị, chúng ta về phòng bệnh nghỉ ngơi thôi." "Ừ..." Chị Tiểu Thanh đáp lại một tiếng, đưa tay bám vào vai tôi. Cơ thể cô ấy vẫn rất yếu, mấy này nay đều là tôi đỡ cô ấy ra ngoài tản bộ. "Cậu...cậu...không thể đi..." Lý Thuỵ Phong vội vàng gọi lớn, bước lên một bước, có vẻ như muốn ngăn cản tôi. "Sao thế, trưởng ban Lý muốn dùng cưỡng chế thi hành gì đó sao? Vậy cứ tự nhiên!" Nói xong tôi đỡ chị Tiểu Thanh , đầu cũng không quay lại, làm cho hai viên kiểm sát cứng họng đứng nhìn. Tôi và chị Tiểu Thanh, một người chưa đầy 14 tuổi, một người bị thương nặng, dám chắc Lý Thuỵ Phong hắn vẫn chưa đủ lớn gan để thi hành cưỡng chế. Có điều tuy cho Lý Thuỵ Phong ăn một vố, nhưng nỗi buồn bực trong lòng bổn thiếu gia vẫn không hết. Bà nó chứ, lão tử ở huyện Hướng Dương làm mưa làm gió, vậy mà mới đến đây mấy ngày mà lũ chó lũ mèo đều có thể ức hiếp. Tuy thành phố Bảo Châu là đất "ngoạ hộ tàng long", nhưng con trai của bí thư thị uỷ cũng không phải là người mà kẻ nào cũng có thể bắt chẹt. Tôi vừa trở về phòng bệnh, sau khi để chị Tiểu Thanh nằm nghỉ, tôi liền đến phòng làm việc của bệnh viện, muốn gọi điện cho Nghiêm Ngọc Thành, có thể là bác ấy đang phê chuẩn công văn, vừa tìm đã thấy.