Chương 207: Vị trí chính thức

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Nghe tiếng của kế toán Trương, tôi giật mình, ngay cả chào hỏi cũng không kịp, kiền chạy vội ngay ra khỏi phòng họp. Nguyên nhân không nói thì tự mình cũng hiểu, cha đích thân gọi điện đến Liễu Gia Sơnnhất định là đã có việc gì cấp bách xảy ra. Với tính cách của cha, tôi hiểu rất rõ. Ba chân bốn cẳng chạy ngay tới văn phòng của nhà máy chế tạo linh kiện, cầm lấy điện thoại: “ Alo, cha, là con đây…” “Nói với con việc này, bí thư Long đã điều lên tỉnh rồi…” Ngữ điệu của cha có chút lo lắng. Mấy hôm trước tôi đã đến huyện Hướng Dương, một là để cùng thương lượng bàn bạc với Bác Năm và Hắc Tử bọn họ vài việc, hai là để thăm ông bà, thật không ngờ trong hai ngày thôi mà đã xảy ra việc đại sự như thế này. “Hả? nhanh như vậy sao? Đại biểu nhân dân tỉnh hay hội nghị hiệp thương chính trị tỉnh?” “Bí thư ủy ban chính trị pháp luật, ủy ban thường vụ tỉnh ủy” Tôi hơi choáng một chút, ngay lập tức tỉnh lại ngay, hỏi tiếp : “Thế ai tới làm chuyên viên cơ quan hành chính?” “Ha ha…” Cha cười một hồi, nói với tôi với giọng rất mãn nguyện. Vừa nghe nói Long Thiết Quân điều đi, không hỏi linh tinh, sốt ruột hỏi ngay vào điểm mấu chốt. Rõ ràng là biết rõ, nếu như Châu Bồi Minh không đi, thì chức bí thư chắc chắn đã định sắn rồi, nếu như có tranh giành thì dù sao cũng chỉ có 1 cái vị trí chuyên viên này mà thôi. “Lưu Văn Cử hôm qua đã đến tỉnh rồi, Khang Duệ sáng sớm hôm nay cũng đã xuất phát, chị còn bác Nghiêm của con đến bây giờ vẫn đang ở huyện Thanh An thôi…” Cha chỉ nới đơn giản vậy nhưng cũng đã nói rõ tình hình hiện nay rồi. “Ý của cha là muốn con lên tỉnh tìm Châu tiên sinh?” Tôi ngay lập tức hiểu ý, khi này Nghiêm Ngọc Thành bất luận thế nào cũng khồng thể bỏ mặc những chuyên viên này để chạy đi tìm chức quan được. Cha thì càng không thích hợp để lộ diện, không nên để cho người khác hiểu nhầm cha cũng có “Dã tâm”. Tháng 6 năm ngoái cha mới lên được vị trí cấp phó phòng khu vực này, đến hôm nay là 1 năm, lại muốn tăng thêm 1 cấp nữa hơn nữa mà còn là lên cấp chính khoa thực quyền của chuyên viên cơ quan hành chính. Trừ khi có thay đổi trong đảng nếu không thì sẽ không thể có chuyện này. Coi như không sợ người khác hiểu nhầm, một ủy viên ủy ban tỉnh thay một ủy viên ủy ban tỉnh đến “Thuyết khách” cũng thật có chẳng có chút kiêng nể gì, như vậy cũng dễ gây phản cảm với các lãnh đạo. May mà không có bổn nha nội trong đó. “Chỉ tìm bác Châu của con thì vẫn chưa đủ…” Cha rất thận trọng nói. “Nếu như có thể, tốt nhất hãy tìm gặp bí thư Bạch, nếu như gặp được tỉnh trưởng Liêu thì tốt không gì bằng.” Dù sao thì Châu tiên sinh cũng chỉ là bộ trưởng tuyên truyền tỉnh ủy, việc liên quan tới bổ nhiệm và bãi miễn cán bộ không thuộc phạm trù của bác ấy, cũng không dễ nói, nhiều nhất cũng chỉ có thể biểu thị đồng ý hay phản đối tại ủy ban thường vụ tỉnh ủy mà thôi. Bạch Kiến Minh quản lý tổ chức đảng, Liêu Khánh Khai vẫn là tỉnh trưởng, trong những việc như thế này, rất có quyền phát ngôn. “Ừm,,,,được, con sẽ xuất phát ngay….khi qua thành phố Bảo Châu thì sẽ không dừng lại….” Tôi tính toán nhanh trong đầu, nếu như chỉ đến gặp hai vị này thì cũng chẳng phải khó gì, cứ lên đến tỉnh rồi hẵng hay, tùy cơ ứng biến. Cơ hội lớn như vậy không thể không tranh cướp được. Còn về Nghiêm Ngọc Thành, không cần thông báo vội, cho dù việc này có thành công hay không, bác ta cũng không đến nỗi phải thấy. “Được, con đi đi, trên đường cẩn thận nhé, không được lái xe nhanh” Việc tôi thường lái xe rèn luyện tay lái, cha cũng biết, nhắc nhở một câu. “Biết rồi” Tôi đặt điện thoại xuống, trở lại phòng họp tìm Bác Năm. “Bác Năm, cháu có việc gấp, bây giờ phải lập tức đên Đại Ninh. Cuộc họp hôm nay, mọi người cứ họp tiếp đi. Tiền vốn nhất định phải chuẩn bị cho đầy đủ…” “Tiểu Tuấn , chỗ cha cháu…” Bác Năm quan tâm hỏi. Trong lòng bác ấy, tiền đồ của 12 đệ còn quan trọng hơn là tiền bạc của Liễu Gia Sơn. Kì thực Bác Năm không phải là người “Hám chức”, những gì mà Liễu Gia Sơn hiện có đều nằm trong tay bác ấy, tuy trong lòng có chút ngần ngại. Nhưng cha lại là người trong chốn quan trường nơi mà Bác Năm không thể thò tay vào cho nên quan tâm một chút cũng là bình thường. “Không có gì, liên quan tới cha cháu không nhiều, chẳng qua bây giờ cha cháu quá bận rộn, cho nên bảo cháu đên tỉnh gặp Châu tiên sinh và tỉnh trưởng Liêu mà thôi” Tôi giải thích đơn giản như vậy, tránh cho Bác Năm lại lo lắng, nhưng thật không ngờ ba chữ “Tỉnh trưởng Liêu” vừa nói ra đã làm cho bác cảm thấy kinh ngạc. Hả, cái thằng nhóc này, nói gặp là gặp tỉnh trưởng ngay được, làm sao lại có cái thân phận này chứ? “Được, cháu cứ yên tâm đi, tiền ta sẽ bảo bọn họ chuẩn bị” Nhắc tới cái tiêu đề “Tỉnh trưởng Liêu”, thật sự là có tác dụng không ngờ, nó làm cho tôi cảm thấy kinh ngạc. vốn là cho rằng sẽ phải mất thời gian để giải thích cho Bác Năm. Nhắc tới chốn quan trường này, với “Cương vị quốc gia” thật sự không dễ làm. “Bác Năm, đến chào hỏi mấy nhân vật lớn trong tỉnh, không thể tay không đến được, bác chuẩn bị cho cháu chút đặc sản đi” Tôi chuyển ánh mắt về phía Bác Năm. “Được, việc này chỉ cần 1 câu, nhưng…tiểu Tuấn à, nhân vật lớn của tỉnh, sẽ xem trọng những thứ của vùng núi chúng ta chứ?” “Hi hi, Bác Năm, những nhân vật này, có đặc sản nào chưa nếm thử? Nhưng những đặc sản núi rừng chúng ta thì lại không dễ mà kiếm được, bác cứ nghĩ xem. Trong nhà ai có thịt lợn rừng, mà làm ngon nhất, không có thịt sống thì khô cũng được” Liễu Gia Sơndựa vào khu vực Sơn Bắc, có một vài xã viên ( có vẻ như trong thời gian tới sẽ gọi là thôn dân, cấp trên đã có chính sách, đổi công xã thành thị trấn, đại đội đổi thành thôn) lúc nhàn nhã thì lên núi săn bắt thú rừng. nhưng thời gian đại cách mạng, không cho phép những việc này, chỉ là làm trộm mà thôi. Hơn nữa mấy năm gần đây đều bận kiếm tiền cho nên lên núi cũng ít dần đi. Không biết có thể tìm được hương vị thú hoang hay không.