Chương 214: Bộ mặt gian thương

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Hắc Tử đem theo Đại Hải và Vũ Quân Huy trở về huyện Hướng Dương sau cuộc “Khảo sát” tại thành phố Giang Khẩu, vừa mới trở về, chưa kịp nói chuyện với Thạch Tú Lệ liền lập tức gọi điện thoại đến cho tôi. Anh ta biết nếu không có việc thì tôi sẽ ở tại cửa hàng bánh mì Xảo Xảo, cho nên trực tiếp gọi tới đó. Đầu những năm 84, khu vực Bảo Châu đã không còn sử dụng loại điện thoại theo hình thức quay số nữa, đã đổi sang loại ấn số. Tôi không thật hiểu cơ cấu của máy điện thoại, không biết đây có phải là điện thoại điều kiển tự động hay không, dù sao cũng là ấn số, nhưng cũng có lẽ vẫn không phải. Trong nội bộ của khu vực có thể trực tiếp gọi cho nhau, nhưng nếu gọi từ Bảo Châu về huyện Hướng Dương, thì vẫn cần phải thông qua tổng đài. Nhưng dù sao cũng tiện lợi hơn nhiều so với loại điện thoại cũ. Tôi vừa nhận được điện thoại, lập tức gọi ngay cho Tô Kiến Trung, cho xe chạy tới huyện Hướng Dương. Trong điện thoại Hắc Tử nói rất qua loa, nói sẽ đến thành Bảo Châu thông báo tình hình cho tôi, nhưng tôi làm sao có thể yên tâm ngồi đợi được cơ chứ? mọi người đã vất vả cả một tháng trời rồi, bổn nha nội có mấy bước này không tự đến được hay sao, dù sao trong long cũng rất nóng vội. Chỉ có Xảo Nhi là hơi buồn cô ấy đã chuẩn bị các món ăn ngon rồi. Thật là phụ lòng tấm lòng cô gái của gia đình. Nhưng lần này không thể đưa Xảo Nhi đi cùng được. Vừa ra khỏi cửa hàng bánh mì, chiếc xe liền rẽ thẳng sang hướng trường tài chính của Bảo Châu. “Chị tiểu Thanh!” Tôi đứng bên ngoài cửa sổ phòng học của chị gọi. Chị tiểu Thanh vừa nhìn thấy tôi, lập tức cười tươi như hoa, xin phép thầy giáo rồi chạy ngay ra bên ngoài. Từ sau vụ đánh nhau với ba tên lưu manh bên ngoài trường tài chính này năm ngoái, chị tiểu Thanh đã trở thành nhân vật nổi tiếng cả trường, đương nhiên bổn nha nội cũng nổi như cồn, phải đến một nửa số sinh viên trường này biết đến tôi. Chính là vì thanh niên này tay không đánh lại ba tên lưu manh mang vũ khí, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khâm phục rồi. “Tiểu Tuấn, trường của bọn chị có rất nhiều nữ sinh muốn kết bạn với em đấy…” Chị tiểu Thanh không lần nào gặp tôi mà không nói đùa cả. Nhưng nói đùa thì nói đùa thôi, dù sao tôi cũng ít nhiều nắm được chút tình hình thực tế rồi. Công tử của bí thư ủy ban thành phố thì đương nhiên sẽ là người trong mộng của rất nhiều cô gái rồi! Nhưng tôi cũng không phải tay vừa, cũng thường xuyên nói lại chị: “Thế thì cũng có rất nhiều nam sinh muốn kết bạn cùng chị rồi?” Mỗi lần như vậy chị ấy đều lườm tôi. Trước đây tôi sẽ không nói đùa chị như vậy, nhưng bây giờ thì đương nhiên không giống thế rồi. “Tiểu Tuấn, hôm nay sao lại có thời gian rỗi đến đây thế này!” Vừa ra khỏi phòng học, chị tiểu Thanh liền nói không ngớt. “Chị xin phép thầy giáo đi, đến huyện Hướng Dương với em” Tôi cười nói. “Đến huyện Hướng Dương? Làm cái gì?” Chị tiểu Thanh và Xảo Nhi có tính cách khá giống nhau, cái gì cũng rất thích hỏi tại sao. “Chị không nhớ em hứa sẽ mở đường cho chị hay sao, có mấy ông chủ lớn của thành phố Giang Khẩu đến huyện Hướng Dương, em giới thiệu họ cho chị” Tôi không nhịn cười được. “Thành phố Giang Khẩu? xa như vậy…” Chị tiểu Thanh có chút do dự. “Thế chị có đi không? Nếu không đi thì chỉ có về Liễu Gia Sơn thôi, hai bác Bẩy đang đợi gả chị đi đấy” Tôi cố ý nói như vậy. Quả nhiên, chị tiểu Thanh chỉ cần nhắc tới việc này chị tiểu Thanh lập tức lo lắng ngay! “Đi thôi…” Tôi kéo tay chị đi. Á, chị vẫn chưa xin phép thầy…” Chị tiểu Thanh vội vàng nói. “Được rồi, chúng ta nói chuyện lâu như vậy chẳng nhẽ thầy không nghe thấy? Hơn nữa, sắp tốt nghiệp rồi, thầy cũng không gây khó khăn cho chị đâu!” “Ài, tiểu Thanh, một năm không gặp rồi, cô càng ngày càng xinh ra đấy..” Đại hải vừa thấy chị liền nói những “Lời có cánh” Trước đây họ làm cùng tại công ty thông đạt, đương nhiên khá quen nhau. “Một năm không gặp, anh càng ngày càng béo đó” Chị tiểu Thanh lập tức phản công lại anh ta. Đại hải có chút xấu hổ,anh ta biết tôi có lẽ cố ý giữ khoảng cách với chị, có lẽ không phải mối quan hệ như họ tưởng tượng, Đại Hải cũng từng có chút ý với chị nhưng ngay lập tức bị chị tiểu Thanh “Vô tình dập ngay cái trạng thái đang manh nha” đó. Nhưng về mặt quan hệ đồng nghiệp lại không tồi. Hắc Tử chỉ nhìn tiểu Thanh cười, ánh mắt cũng có ý khen ngợi. Thạch Tú Lệ mở cửa vào, chào hỏi tôi nhẹ nhàng hỏi: “Liễu thiếu gia, mời lên ăn cơm?” Chị ấy bây giờ đã nói giọng chuẩn của huyện Hướng Dương, không còn chút âm huyện Thanh An nào. Tôi cười gật đầu. Cơm rượu bưng lên, tôi mời chị ta cùng ngồi, nhưng chị ta từ chối,nói: “Cửa hàng còn đang bận nhiều việc…” Chuyện buôn bán của cửa hàng thực sự khá tốt. “Hắc Tử nói: “Ngồi đi” Người này nói không nhiều, chỉ dùng hai chữ là đủ ý rất ít khi nói tới chữ thứ 3. Thạc Tú Lệ liền ngoan ngoan ngồi xuống, thực ra cô ấy không phải là sợ Hắc Tử, vì Hắc Tử rất chi yêu thương cô ta, không bao giờ đánh mắng ngay cả nặng lời cũng không có. Người phụ nữ này cũng rất biết cần làm gì để giữ thể diện cho nam nhi. “Hắc Tử, anh chị đã sống với nhau khá lâu rồi, nhanh nhanh mà tính chuyện đi chứ!” Tôi cười nói. “À…định ngày 1 tháng 7” Hăc tử trả lời, nghe xong câu này, Thạch Tú Lệ có chút xấu hổ. “Á?” Tôi rất ngạc nhiên. “ Làm sao đã định là mùng1 tháng 7 vậy?” Chị tiểu Thanh ngạc nhiên hỏi : “Có còn có ai cười vào ngày đó à?” Có chứ, Bạch Dương con gái của phó bí thư tỉnh bạch, cũng định làm đám cưới vào ngày đó, cũng định đến chúc mừng nhưng đây cũng là việc tốt…” Hắc Tử nghĩ một lát, rồi nói với tú lệ : “Chúng ta đổi ngày đi, để đỡ cho liễu thiếu gia phải vất vả..” Đại ninh cách huyện Hướng Dương cũng phải mấy trăm cây, khi đó không có đường cao tốc, cho dù bổn nha nội có muốn đến cũng không có cách nào cả, nhưng Hắc Tử lại nghĩ đám cưới của anh ta không thể thiếu thiếu gia được. Quan hệ giữa tôi và Hắc Tử, Thạch Tú Lệ cũng biết rất rõ, trong lòng rất cảm kích tôi. Khi đó cũng không chút do dự. nói : “Được, tôi nay chúng ta sẽ bàn bạc lại” Tôi cảm thấy rất cảm ớn họ, không phải vì con gái của phó bí thư tỉnh mà bỏ qua Hắc Tử, mà là vì đã hứa trước với Bạch Dương rồi, cho nên không thể thất hứa với người ta được. “Tểu Thanh, nào, tôi kính cô 1 chém” Hắc Tử lập tức đứng dậy, giơ hai tay cạm chén với tiểu Thanh. Tiêu thanh lập tức đỏ mặt, lí nhí đáp: “Anh Hắc Tử, tại sao lại kính tôi chứ?” “Không phải vì chuyện gì khác, mà chính là do cô dám cùng thiếu gia đối đầu với lưu manh, Hắc Tử tôi rất khâm phục…chén này, sớm nên kính rồi!