Những tháng hè trời nóng như đổ lửa, tháng tám tại thành phố Giang Khẩu thì vô cùng nóng nực, khó chịu, gió cũng làm cho người ta cảm thấy mệt mỏi. Bổn nha nội dù có thế vẫn phải xuất hiện tại thành phố Giang Khẩu, theo sau còn cả một đoàn người, có anh cả LiễuTriệu, Trần Vĩ Đức, Hắc Tử, Hắc Tử, Vũ Quân Huy và Trọng Kim là chuyên gia được mời đến từ tỉnh N.
Còn một người khác nữa, mặc chiếc váy màu hồng phấn, đội chiếc mũ màu đỏ tươi, mang đôi giày màu hồng, dáng người nhỏ nhắn, chính người này đã mang đến điểm nhấn cho cả “Đoàn Đội”, đó không phải ai khác mà chính là người mà bổn nha nội cử đến “Giám sát tài chính” chị LiễuThanh
.
Hàng ngàn đồng tiền vốn vẫn tiếp tục được đổ vào thành phố Giang Khẩu, với số vốn lớn như vậy, tuy “Tổng công ty phát triển công nghiệp cợ khí tỉnh N” là một phần trong kế hoạch kinh doanh của tôi, nhưng cũng không thể không thận trọng đối đãi.
Tổng công ty cơ khí này tổng giám đốc thứ nhất là đồng chí LiễuTấn Văn,vốn là phải đích thân đến thành phố Giang Khẩu trước để sắp xếp trước công việc, nhưng do tuổi đã cao không thể chịu được không khí nóng nực thế này, mà bổn nha nội thì còn trẻ, rèn luyện võ nghệ đã nhiều năm, thân thể cường tráng, đương nhiên phải thay bác Năm tới đây để gánh vác trách nhiệm này.
Có tôi đích thân đến thành phố Giang Khẩu rồi, bác Năm rất yên tâm, còn đáng tin hơn là đích thấn bác đến trước. Bác Năm cho dù có tài năng hơn người, tính khí ngang ngược nhưng không hống hách, những việc thế sự thì rõ hơn tôi rất nhiều.
Nghĩ tới việc sẽ phải ở lại thành phố Giang Khẩu trong thời gian dài, để tiết kiệm chúng tôi không vào các quán rượu mà Hắc Tử và Vũ Quân Huy đã thuê phòng trọ ngay gần nhà máy, bố trí cũng rất thỏa đáng, còn đặc biệt chuẩn bị cho tôi và tiểu Thanh hai phòng đơn nữa.
Tôi là nha nội kiêm cả vai trò ông chủ, tiểu Thanh là nữ nhi duy nhất, hơn nữa lại là cổ đông lớn nhất của “Cửa hàng ăn Thu Thủy thành phố Giang Khẩu”, đương nhiên có quyền hưởng những ưu đãi này.
Cửa hàng ăn Thu Thủy căn bản là một mình tôi đầu tư, nhà máy kia mới là sản nghiệp của tổng công ty cơ khí. Anh cả trần vĩ đức, là người do ủy ban cử đến trước để quản lý công xưởng, được gọi là “Tổng Giám đốc của tổng công ty phát triển công nghiệp cơ khí tỉnh N đặt chi nhánh tại thành phố Giang Khẩu”, anh cả LiễuTriệu khi đó là phó tổng giám tài vụ của bên LiễuGia Sơn, có bác Năm cầm lái thì sẽ chẳng có thể xảy ra chuyện gì, cũng nên để anh cả có chút kiến thức thực tế. anh hai LiễuTriệu Mẫn thay cho Trần Vĩ Đức đảm nhiệm tại nhà máy sản xuất gạch. Anh ba tạm thời vẫn đang học tập tại trung tâm bồi dưỡng,sau khi tốt nghiệp sẽ có sắp xếp sau.
Hắc Tử và Hắc Tử chuẩn bị đến quản lý cửa hàng lớn Thu Thủy, Vũ Quân Huy tạm thời vẫn là trợ thủ, dựa vào biểu hiện của anh ta sau này để sắp xếp chức vụ cho hợp lý.
Trọng Kim là chuyên gia viện thiết kế xây dựng tỉnh N, chia làm hai đồ án, một là đồ án kiến trúc thiểt kế cửa hàng rượu, một là của nhà máy. Thực tế họ đã đến từ sớm, đưa ra vài phương án, chí chờ bổn nha nội tới để quyết định mà thôi.
Vừa đến nhà trọ, tiểu Thanh đã vội vàng chuẩn bị nước cho tôi rửa mặt.
Ngồi trên tàu thời gian gần 20 tiếng đồng hồ, đường đi lại không đẹp làm cho bổn nha nội cảm thấy hơi mệt, tàu hỏa của những năm 84, làm sao lại làm cho người ta cảm thấy mệt mỏi vậy chứ. Xem ra khi về phải ngồi máy bay. Nhưng đáng tiếc máy bay chỉ có tại thành phố đại ninh, muốn về Bảo Châu, cũng phải ngồi xe ô tô mất mấy tiếng. Cho dù như thế nào thì cũng vẫn tốt hơn ngồi tàu hỏa 20 tiếng đồng hồ.
“Tiểu Tuấn à, em nghỉ ngơi chút đi, thật khổ quá”
Tôi vừa rửa mặt xong, chị tiểu Thanh đã đứng sau lưng tôi nhẹ nhàng xoa bóp vai cho tôi.
“Ngồi ghế nằm , vẫn tốt…”
Đang nói đến đây, anh cả liền mang tập đồ án vào, cười ha ha chào chúng tôi. Chị tiểu Thanh bực mình không quay đầu lại, mới gặp lại tiểu Tuấn,c ái người này đến thật chẳng đúng lúc gì cả!
Tôi xem đồ án của nhà máy trước, lật đi lật lại nói : “Móng phải mở rộng thêm”
“Tiểu Tuấn, giai đoạn đầu của dự án, chúng tôi chỉ định xây thêm một nhà máy, mấy tuyến sản xuất…”
Anh cả thật không hiểu.
“Cái đó không cần quản, trước tiên xây xong rồi hãy nói. Bên trong khu nhà máy, diện tích khi vườn hoa phải tương đương với diện tích tòa nhà, ít nhất cũng cần duy trì 7-1 hoặc 8-1, để công nhân vui vẻ đi làm, thoải mái nghỉ ngơi…”
Tôi ha ha cười, nói lộ ra bộ mặt “Gian thương”
Một nhà máy 2-3 trăm người, diện tích đất không thể nhỏ hơn 50 mẫu, đây là hạn định thấp nhất mà tôi đưa ra. Theo sô liệu về giá đất của thành phố Giang Khẩu sau này, giá một mẫu hiện tại cũng không thể tính toán được.
Viện thiết kế kiến trúc lại rất tán thành với ý kiến của tôi, rất nhân tính hóa.
Hi hi, cái nhìn của người có kiến thức không giống với “Nhà tư bản”
Hoàng Công phụ trách thiết kế cho cửa hàng rượu, mở bản thiết kế cửa hàng lớn Thu Thủy ra mặt bàn, đồ án đầu tiên vẫn là thiết kế bên ngoài. Khi đó máy tính và máy in màu hoàn toàn kà đồ hiếm có, hơn nữa các nhà thiết kế của nội địa vẫn dùng cách “Vẽ trực tiếp trên giấy”, nên nhất thời không thể dùng quen các loại máy móc hiện đại kia. Do đó đề án thiết kế đặt trước mặt tôi cũng chỉ là dùng hình thức thủ công vẽ ra.
Tôi chỉ nhìn thoáng qua, thì đã thấy không thích rồi.
Cái đồ án bên ngoài này, có lẽ là mô phỏng theo phong cách của nhà hàng ăn “ Cửa hàng lớn thập nhất”, ngay cả phiến đá lớn màu đen bên ngoài cũng y như vậy.
Tôi lặng lắc đầu, xem ra vấn đề vẫn ở chố không có cái nhìn mở ra thế giới. Bây giờ mới là những năm 84, kiến trúc sư của viện thiết kế kiến trúc tỉnh N, về phương diện thiết kế có lẽ vẫn còn khá bảo thủ, trong mắt của họ, thì kiến trúc như nhà hàng thật nhất là đạt quy cách, là tác phẩm tâm đắc của họ.
Nhưng thành phố Giang Khẩu sẽ trở thành tiên phong về việc cách cách mở cửa, không cần nói mấy năm sau, ngay bây giờ rất nhiều những hạng mục của các thương nhân bên ngoài đến thị sát thành phố Giang Khẩu naỳ ngày càng nhiều. Làm một cái nhà hàng thật nhất tại thành phố Giang Khẩu này hiệu quả không cần nghĩ cũng biết, chỉ sợ những người tây này khi nhìn thấy liền sợ mà bỏ về ngay.
Tôi vốn định cùng Hoàng Công nói chuyện thật tỉ mỉ về cách nghĩ của tôi, nhưng nghĩ mãi cũng không biết nói thế nào, với những thiết kế kiến trúc, tôi là người không đồng ngành, cho nên không thể nói ra những kiến nghị cụ thể được, chủ yếu chỉ là một tư tưởng hay nói cách khác chỉ là có chút ý tưởng mà thôi. Thiết tưởng và đường lối tư tưởng này, chỉ cần nói với những người có kinh nghiệm thì họ sẽ nhanh chóng hiểu ra! Nhưng với quan niệm của những người này, thì sợ là bổn nha nội có nói cũng chẳng có tác dụng gì.
Vấn đè này, tôi phải suy nghĩ rất lâu, lựa chọn những câu dễ hiểu nhất nói : “Thiết kế của nhà máy. Tôi không có thêm ý kiến gì, nhưng với thiể kế của nhà máy, tôi thấy…ừm, có chút hơi bảo thủ…như vậy, không biết các vị có liên lạc gì với mấy đồng nghiệp hay không..”
“Đồng Nghiệp đối diện?”
Hoàng Công không hiểu hỏi lại.
“Đúng, là những nhà thiết kế của hòn ngọc phương đông, các vị có tiến hành trao đổi hay tham khảo qua thiết kế nhà hàng rượu…”
Nói câu này vừa chú ý tới thể diện của mấy nhà thiết kế này, lại cũng nghĩ tới hoàn cảnh chính trị trong nước, nói làm sao cho thật uyển chuyển, lại có thể nói rõ ràng ý của mình.
Hoàng Công và Hưa Công nhìn nhau, cùng lắc đầu.
Bên đó là xã hội chủ nghĩa tư bản mà! Năm 84, mà bảo bọn họ đến bên đó để giao lưu, học hỏi thật sự cũng có chút khó khăn.
“Ông chủ Liễukhông hài lòng với đồ án thiết kế của chúng tôi sao?”
Hoàng Công hỏi.
Ông chủ Liễu. Nghe thấy cách xưng hô này tôi hơi ngạc nhiên, cũng không biết bọn họ đã giới thiệu tôi như thế nào với các nhà thiết kế này nữa. Có lẽ là chị tiểu Thanh, nhưng lúc này không tiện để giải thích cho nên đành mỉm cười.
Được, ông chủ thì ông chủ, dù sao cũng tốt hơn là tiểu Tuấn.
Cách gọi tiểu Tuấn, nghe rất thân thiện, dù sao cũng không làm cho người ta cảm thấy mình là “Đại nhân”.
“Là thế này, Hoàng Công ạ, đồ án này tốt thì cũng tốt, nhưng có nét giống với cửa hàng ăn thập nhất….tôi cho rằng thế này, thành phố Giang Khẩu là đặc khu kinh tế, là con rồng với việc thông thương với bên ngoài, sau khi cửa hàng rượu khai trương, thì có rất nhiều cơ hội sẽ đón tiếp các vị khách nước ngoài, cho nên, cửa hàng này của chúng tôi càng cần phải suy nghĩ về phương diện nhân tố…nghĩ nhiều tới tính thế giới một chút.”
Hai người kiến trúc sư này lại nhìn nhau gật đầu.
“Như thế này đi, thế thì chúng ta hội thảo một chút, làm một đồ án mới”
“Thật khổ cho các vị”
Tôi vội vàng đứng dậy bắt tay với họ. Với những thành phần tri thức thế này tôi rất là tôn trọng, nhưng tôn trọng thì tôn trọng, với việc họ có thể thiểt kế ra được một đồ án mới hay không thì còn phải xem đã.
Đây không phải là vấn đề năng lực, mà là vấn đề môi trường. Đợi mấy vị này đi ra, chị tiểu Thanh liền cười khi vừa nãy nhìn thấy bộ dạng đáng thương của tôi.
Tôi cười nói : “Cười cái gì?”
“Chào ông chủ Liễu!”
Chị tiểu Thanh lại cười, đánh tôi.
Tôi gãi đầu, cũng đáng cười thật.
“Đây không thể trách chị được, đều là Hắc Tử nói. Anh ta…anh ta đã nói với họ, em ..em là ông chủ của công ty công nghiệp cơ khí..”
Thì ra là như thế, thảo nào ảnh mắt của mấy vị này có chút kì lạ, có lẽ là cảm thấy “Đại ông chủ này”: thật sự còn quá trẻ? Cũng không biết đã tròn 18 chưa nữa. Càng không thể biết, công nghiệp cơ khí làm sao lạu có ông chủ tuổi thế này.
18 tuổi, cũng là tận cùng của sức tưởng của bọn họ, cho dù thế nào, tạm thời bọn họ vẫn không thể tiếp nhận một ông chủ 15 tuổi được?