“Hơ” một tiếng, một chiếc xe Cadilac mới toanh đỗ ngay trước cửa của cửa hàng bánh mì Xảo Xảo.
Bổn nha nội đang nằm trên giường trúc, vừa ăn thịt bò tẩm, uống trà, vừa xem “Lịch sử trung quốc”. Cho dù không phải là sách giáo khoa chính thống, nhưng cũng có thể chuẩn bị chút ít cho việc thi đại học.
Nếu như theo độ khó của việc thi đại học, cách khá xa so với thời kì đầu của những năm 80. Kiếp trước, bổn nha nội tham gia thi đại học vào năm 87, thành tích vô cùng vớ vẩn. Tuy nói chủ yếu vẫn do điểm tiếng anh giữ chân lại, còn những môn khác thì cũng không thể xem nhẹ được. Tôi lại còn nói ba hoa trước mặt mẹ, không thi đỗ đại học trọng điểm phải “Tự sát tạ tội”, nhớ tới những lời của Nghiêm Ngọc Thành, giá mà có chuẩn bị một chút thì đã tốt.
Nhưng chiếc xe Cadilac này vẫn là thứ thu hút sự chú ý của tôi.
Dựa theo tình hình của khu vực Bảo Châu hiện nay, số lượng xe Cadilac chỉ cần dùng một ngón tay là có thể đếm ra được---là người bên dưới bác Năm, cái tên bịp bợm Lý Ái quốc.
Với việc xử lý chiếc xe Cadilac. Ý ban đầu của tổ chuyên án, là cần giao cho ủy ban khu vực xử lý, với việc dùng cho các lãnh đạo chủ chốt của ủy ban tỉnh. Châu Bồi Minh không nghĩ ngợi gì từ chối rồi. Con người này cũng thật là, phụ lòng của bọn họ, lại còn để xe của một tên lừa đảo dành cho lãnh đạo sử dụng, cũng không biết là đầu óc có vấn đề gì hay không.
Châu Bồi Minh đường đường là bí thư ủy ban khu vực, nếu muốn ngồi trên chiếc xe Cadilac này, tài chính khu vực có thể mất 10-20 vạn đồng?
Với điểm này, đầu óc của Châu Bồi Minh cũng rất tỉnh táo, với cái trò lừa bịp lớn như thế này liền đẩy cho Tiết Bình Sơn, Châu Bồi Minh tuy không vấn đề nhưng thời gian này lại vội vàng đổi xe như vậy, có phải là cố ý tự tìm khó khăn?
Cuối cùng, chiếc xe này quy ra thành tiền bằng cách: bán, và bên nhân mua chính là tổng công ty cơ khí, cũng coi như là vì quốc gia mà tự thu nhận một chút tổn thất về mình. Tô Kiến Trung ngay lập tức khuyến khích tôi ngồi thử lên chiếc xe đó.
Tôi Cười lắc đầu.
Không thích xe mới. thời cơ chưa đến.
Thử nghĩ xem lãnh đạo của một ủy ban khu vực còn đang dùng chiếc xe jeep. Con trai của Phó chuyên viên Liễu lại được ngồi trên chiếc xe Cadilac thế này. Chắc chắn là tự mình tìm phiền phức.
Bác Năm đã đích thân đến đây rồi, phận làm cháu làm sao có thể cứ ngồi đây thong dong được cơ chứ? Đương nhiên phải nhanh chóng đích thân ra đón tiếp. huống hồ tôi cũng đang có việc cần bàn bạc với bác ấy, đến rất đúng lúc.
Nhưng người bước chân xuống xe lại không phải là bác Năm mà là một người đàn ông trung niên khoảng 40 mấy tuổi. Mặt chữ điền, da ngăm đen, mặc một chiếc áo màu đen rất vừa vặn, kèm theo với chiếc sơ mi màu trắng và cà vạt màu đen. Đầu tóc gọn gàng, tịnh thần phấn trấn, nhưng lại vẫn tỏ ra rất uy nghiêm. Có thể thấy bình thường cũng là người đưa ra những quyết định cho việc đại sự. Khí chất này rất khó có thể giả bộ được. Xuống sau còn có một phụ nữ xinh đẹp, duyên dáng, khoảng hơn 30 tuổi. mặc bộ đồ màu trắng sữa---rất đẹp. Đây chính là đồng phụ váy công sở. kiếp trước bổn nha nội khi làm việc tại vùng ven biển cũng đã thấy những người phụ nữ ăn mặc thế này, còn ở tại khu Bảo Châu thì là người đầu tiên.
Chỉ trong khoảng thời gian này, tôi đoán hai người này chắc không phải là người khu Bảo Châu. Nhìn vào cái biển xe Cadilac quả nhiên đúng, là xe của xe thành phố Giang Khẩu. vì những ngày phát triển của đặc khu kinh tế mà tới. Chẳng trách lại mặc trang phục như vậy.
“A Giai, thật không ngờ thành Bảo Châu lại có cửa hàng bánh mì đẹp như thế này, đi, chúng ta vào trong đi!”
Người đàn ông lên tiếng trước, giọng ông ta là giọng của Hồng Kông, cũng mang một chút giọng địa phương của thành phố Giang Khẩu, với giọng nói địa phương này tôi không những rất thông thuộc mà còn nói rất trôi chảy nữa.
Ngươì phụ nữ đi cùng với ông ta có những nét giống với Lương Thiếu Lan, nhưng lại có những nét không giống với nét đẹp của nhà họ Lương, những làn da lại trắng nõn nà, có lẽ không phải là người của Giang Khẩu, với làn da ngăm đen đặc trưng.
“Được đó…nói thật món ăn ở đây tôi không thấy hợp khẩu vị lắm…”
A Giai cười cười gật đầu. nhưng giọng đại phương của Giang Khẩu mà người phụ nữ kia nói thật không dễ nghe.
Kì thực tiếng địa phương của khu Bảo Châu, hơi lanh lảnh, nếu như là phụ nữ nói thì cũng không êm tai. Có lẽ chỉ khi họ nói những lời nũng nụi thì mới thấy được sự dịu dàng của họ chăng?
Cửa hàng bánh mì xảo xảo của thành Bảo Châu, tôi ngăn ra một gian phòng ăn nho nhỏ, bên trong bầy biện mấy chiếc bàn giống như kiểu bàn ăn dành cho “Tình Nhân Ngồi” vậy. Khi trang trí như thế này rất chi là tốn công sức. Cho dù những thứ đồ trang trí này hậu thế có rất nhiều nhưng thời này thật hiếm có, cho nên cũng gây khó khăn cho người ta.
Gian phòng ăn đó lấy màu xanh làm chủ đạo, tạo cảm giác như đang lạc trong “Vườn trúc” vậy, khi đã bước chân vào, thấy màu xanh tươi mát, lại ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của cửa hàng, sẽ làm cho tâm hồn con người cảm thấy rất dễ chịu.
“A, ông chủ, ở đây thật không tồi đâu..”
A Giai cười tươi, vui vẻ nói.
“Ông chủ, có thực đơn không?”
Hai người ngồi đối diện nhau. Người đàn ông lên tiếng hỏi làm tôi giật mình, nhưng giọng nói của ông ta vẫn là giọng địa phương của Bảo Châu, tuy không thật giống lắm nhưng cũng có thể nghe ra được.
Xảo Nhi nhìn tôi, có lẽ đang thấy ngạc nhiên.
Hai vị này, nhìn là biết không phải dân ở Bảo Châu, nhưng lại biết nói giọng địa phương của Bảo Châu, cho nên có chút ý nghĩa. Tuy là khách cũng không thể làm cho người ta giật mình hoảng hốt như vậy.
“Xin lỗi các vị, chỗ chúng tôi chỉ có bánh mì và sữa bò, không có những món khác”
Xảo nhi cười đáp lại.
“Oa…cô gái thật xinh…”
A Giai nhìn thấy người đẹp như xảo nhi liền nhìn chằm chằm bất giác thốt lên câu đó.
Ngay cả “Ông chủ” thận trọng cũng nhìn Lương Xảo như vậy, cười nói : “Cô gái xinh đẹp làm phục vụ như thế này thật sự cũng rất ít khi trông thấy…”
Hai người họ nói chuyện qua lại với nhau, đương nhiên vẫn dùng tiếng của Giang Khẩu rồi.
Nói thật, bình thường Xảo Nhi rất ít khi chủ động chào hỏi khách hàng, đều là do nhân viên làm. Chẳng qua hai vị này không giống những vị khách bình thường khác cho nên “Bà chủ” mới đích thân tới chào hỏi. tuy không hiểu cuộc nói chuyện của hai người họ, nhưng cũng có thể đoán ra họ đang khen ngợi mình, nên mỉm cười đáp lễ.
“Xin hỏi hai vị dùng gì ạ?”
“Được, ăn bánh mì…”A Giai cười, đổi sang tiếng quốc ngữ : “Hai ngày này, ăn nhiều đồ cay quá dạ dày không chịu được nữa rồi”
“Vậy xin ngài qua đây xem ăn loại bánh nào”
Lương Xảo cũng đổi sang nói giọng quốc ngữ.
Đây là nhờ công lao của bổn nha nôi. Nghĩ đến những ngày sau này sẽ chuyển tới Bảo Châu, nếu cứ dùng tiếng của huyện Hướng Dương thì không thuận tiện. Những ngày bình thường không có việc thì liền dạy cô ấy phiên âm, liên tục mấy năm tuy Xảo Nhi chỉ học hết tiểu học, mặt chữ cũng biết nhiều, chữ quốc ngữ cũng giống vậy, khi cô ấy nói cũng khá dễ nghe.
Tuy đây chỉ là quá trình giảng dạy nhưng cũng là quãng thời gia khó quên, đôi mắt sáng, đôi môi xinh của xảo nhi cứ nhìn về phía tôi, từng chữ từng chữ nói ra mới âm thanh và khẩu hình, thật sự khi nhìn thấy điều ấy cũng đủ làm tôi thấy vui, thi thoảng cách dạy không đúng thật làm người ta toát mồi hôi hột.
Ngày này lại cùng với học sinh “Yêu quái” thế này ở trong một phòng, mấy năm trời như vậy, bổn nha nội cũng chỉ là hơi quen thuộc với dung nhan này nhưng chưa từng có hành động nào “Hành vi Cầm thú” nào cả, ngay cả bản thân cũng cảm thấy khâm phục với tính kiên định của mình.
“Được, tôi đi xem…chủng loại thật nhiều..”
A Giai bước đến trước tủ trưng bày, hết lời khen ngợi, gọi hai ba loại thêm hai bình sữa, bưng đến chỗ ngồi ,rồI cùng nhau thưởng thức.
“Ông chủ, lần này trở về đầu tư tại quê nhà, hạng mục đầu tư đã suy nghĩ kĩ chưa?”
A Giai vừa ăn vừa nói.
Trở về đầu tư tại quê hương?
Trong lòng tôi lại nghĩ, hóa ra ông chủ này có quê cũ là khu vực Bảo Châu sao? Nhưng thành phố Giang Khẩu cũng mới có những bước tiến mới, có thể bồi dưỡng ra bao nhiêu đại ông chủ như thế này chứ, nhưng cũng không biết ông chủ này là đến thành phố Giang Khẩu vào thời gian nào.
Không khéo lại là một lý quốc cường nữa?
Cái tên gian xảo đó, đã làm cho cả khu vực Bảo Châu này đến nay vẫn còn thấy khiếp sợ. bổn nha nội vừa nghe tới giọng Giang Khẩu và ông chủ đến đầu tư là ngay lập tức nghĩ tới cái tên “Lý Ái Quốc” đó. Nhưng họ là người khác, cho nên không nhất thiết phải hỏi han,
“Ha ha, cái này tôi chưa quyết định. Kì thực đầu tư hay không, trước hết cứ gác sang một bên, lần này tôi về chủ yếu là muốn về thăm quê…hơn 20 năm rồi, quê cũ vẫn vậy, không thay đổi nhiều…”
Ông chủ vừa nói vừa lắc đầu, có chút gì hơi cảm động.
Sau 7 năm cải cách mở cửa, khu vực Bảo Châu khắp nơi còn rất hẻo lánh, huyện Hướng Dương vì có người từng trải là tôi ra tay, phát triển mới nhanh chóng, 6 huyện và 1 thành phố khác, cũng chỉ tiến từng bước chậm chạp, đặc biệt đại bộ phận nông thôn, căn bản chỉ dừng lại mức ăn no mặc ấm, vị ông chủ này có cảm giác xúc động như vậy không phải không có lý do.
Khi đó tôi cũng chỉ đứng một bên quan sát, chứ không lại gần chào hỏi. cứ xem rồi nói sau.
“Nội địa mà, tiến độ đương nhiên hơi chậm. Ông xem thành phố Giang Khẩu, trong năm nay thật là mỗi ngày một vẻ khác, thay đổi không ngừng. hôm qua có nghe người ta nói. Chuyên gia của khu vực Bảo Châu đều khá giỏi, rất nhẫn nại, sẽ nhanh chóng tốt lên thôi.”
A Giai cười an ủi.
Đây là sự thật, hôm qua khi nhận điện thoại của Hắc Tử, nói là lắp đặt của cửa hàng lớn Thu Thủy đã đi vào giai đoạn cuối rồi, vốn định tháng 5 năm nay sẽ khai trương cho nên muốn tôi chọn lấy một ngày đại cát mở cửa, bọn họ đã chuẩn bị xong đâu vào đấy rồi. Do tháng 8 năm ngoái đã bắt đầu đặt kế hoạch xây dựng, chỉ trong 9 tháng, một cửa hàng lớn chiếm tới 60 mẫu đất đã dần dần xuất hiện, đến bây giờ có thể đưa vào hoạt động, như thế cũng đủ để nói câu “Nhật tân nguyệt di” (Đổi mới từng ngày).
“Ừm…đợi chốc nữa đến chào hỏi quan chức trong thành phố, xem bọn họ muốn đầu tư vào mặt nào, chúng ta mới đưa ra quyết định làm như thế nào cho tốt. Nhưng trường trung học của thị trấn Kim Nham đã cũ kĩ lâu quá rồi, tôi định tu sửa lại chỗ này một chút, cũng coi như làm phúc lợi vậy. Đầu tư cũng không quá lớn…”
Hai vị này vừa ăn vừa nói chuyện, đương nhiên vẫn dùng giọng Giang Khẩu.
Tôi thấy hơi ngạc nhiên, với tình hình này thì đúng thật là “Hoa Kiều về nước”. Họ sẽ không ngờ rằng tại cửa hàng bánh mì xảo xảo này còn có một người hiểu tiếng Giang Khẩu, đương nhiên cũng không phải giả vờ đến nói chuyện cho tôi nghe.
Sau khi ăn bánh xong, A Giai đứng dậy trả tiền, cười hỏi : “Tiên sinh, xin hỏi chính phủ thành phố nằm ở đâu?”
“Trước mặt không xa, qua ngã rẽ khoảng mấy trăm mét là đến”
Tôi cười chỉ cho anh ta.
“Cảm ơn! Bánh của cửa hàng các vị rất ngon!”
A Giainho nhã lễ độ cáo từ.
Tôi rất có thiện cảm với A Giai này, nói: “Hai vị định đến chào hỏi lãnh đạo thành phố sao?”
“Vâng, nghe nói thị trưởng họ Tô, đúng không?”
Câu nói này là của “Ông chủ” nói ra, nhưng vẫn dùng tiếng quốc ngữ nói. Tiếng quê hương với anh ta mà nói, sợ là đã để quên lâu rồi, cần suy nghĩ một hồi mới có thể nói ra được, cho nên tốt nhất cứ dùng tiếng quốc ngữ, chỉ là tiếng quốc ngữ của ông ta, đem theo chút giọng của Giang Khẩu, còn cách xa với trình độ của a giai.