Chương 261: Chính phủ vội ra lệnh triệu tập

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Nghiêm Ngọc Thành cười lớn, đứng dậy nhìn khuôn mặt nhăn nhó của Nghiêm Phi, rất đắc ý. Tôi cười lên tiếng “Chào bác Nghiêm ạ” rồi cầm quyển sách trên bàn lên xem, tiện tay lật lật vài trang. Nghiêm Ngọc Thành lập tức nhìn, nói: “Tiểu tử, thế nào?” Tôi hi hi cười, từ trong túi lấy ra hai tút thuốc, một là trung hoa, một là gấu trúc nhỏ. “Thị trưởng Nghiêm, hối lộ cho ngài, xin hãy vui vẻ nhận cho!” Khi tôi đến, chỉ mang theo hai tút thuốc này ra, lại còn không gói kín vào trong giấy báo, ngang nhiên lôi ra đưa cho bác. Nghiêm Ngọc Thành nghiêm mặt, nói: “Nếu như cậu hối lộ cho thị trưởng Nghiêm, thì hãy nhanh vứt ngay mấy thứ này đi, nếu không tôi sẽ ném cậu ra ngoài đó. Tôi hai tay vắt sau lưng, cũng lạnh lung nói: “Ngài vứt hay không, tôi đây là mang quà tới cho nhạc phụ, hai tút thuốc này chẳng nhẽ không nhận được?” Nghiêm Phi lập tức đỏ mặt, lập tức giẫm chân nói: “Tiểu Tuấn, lại nói lung tung gì thế?” Nó rồi, đưa tay đập vào vai tôi, may mà bà vợ nhỏ này học mỹ thuật, chỉ cầm bút với mấy cái dao giả chứ nếu không “Tấm lưng gấu” của bổn nha nội sợ là đã trọng thương rồi. Nghiêm Ngọc Thành cười lớn: “Tiểu tử, mới học đại học có 1 tháng, không học cái gì khác mà lại học cho mặt càng ngày càng dầy hơn hả” Giải Anh thấy có tiếng nói chuyện, đi ra ngoài vui ra mặt, ôm lấy Nghiêm Phi, vô cùng nhớ thương. Con gái bây giờ đã lớn rồi, muốn hoàn thành mong muốn của mình, người mẹ đay cũng chỉ biết thương xót mà thôi. Nghiêm Phi rưng rưng khóc, không biết chịu oan ức gì, Giải Anh lập tức vội vàng hỏi. “Mẹ, ở trường chẳng có ai quen biết cả….cơm lại khó ăn chết đi được…con…con rất nhớ mẹ….” Thì ra là như thế. Giải Anh mới thở phào, đập đập vào tay con gái, cười nói: “Phi phi nhà tôi thật khổ, mấy ngày tới mẹ sẽ tẩm bổ cho con…” Nghiêm Ngọc Thành và tôi nhìn nhau, đều cười lắc đầu. Con gái đúng thật là làm con trai thấy khó hiểu. “Tiểu Tuấncũng đến? mau vào nhà ngồi đi” Khó khăn lắm mới lau khô nước mắt cho Nghiêm Phi, Giải Anh lại cười gọi tôi. “Không được, dì Giải, cháu thấy bây giờ mặt trời rất tốt, ngồi nói chuyện trong vườn đi, rất tốt mà” Tôi cười nói. Đã nói “ánh mặt trời mùa đông gay gắt:, những năm sau này do công nghiêp hóa phát triển,đã phá vỡ tầng ozon, cho nên không thể tránh được những tác động không tốt của tia cực tím, con người hoạt động bên ngoài vào mùa đông, ánh mắt trời không tốt với sức khỏe. nhưng năm 86 thì vẫn tốt. Nghiêm Ngọc Thành cười nói: “cũng được, tiểu tử Nghe câu này như là đang khen tôi vậy? “Thế thì tùy mấy người vậy” Con gái về nhà, Giải Anh vui không kể nổi, vào phòng lấy trà cho chúng tôi. “Bác, tình hình quản lý nhà máy thế nào rồi ạ?” Tôi ngồi ở trên ghế đá, lấy ra một điếu thuốc lá trung hoa, đưa cho Nghiêm Ngọc Thành. Cái việc này cũng là nên làm. Nghiêm Ngọc Thành hút điếu thuốc rất thoải mái, mỉm cười nói: “Không tồi, bây giờ thu chi cũng đã ổn định rồi” Kết quả này, vốn đã nằm trong tính toán của tôi. Chỉ cần sản xuất thuận lợi, chất lượng sản phẩm tốt, tiêu thụ của công ty linh kiện đương nhiên sẽ chẳng có lí do gì để giảm xuống cả. Nghiêm Minh với vị trí trưởng nhà máy, như vậy đã có vị trí tốt, danh lợi có đủ cả ha ha! “Thế còn cháu?” Nghiêm Ngọc Thành hỏi. “Cháu? Vẫn tốt ạ, hằng ngày chăm chỉ đi học, giành được sinh viên 3 tốt…” Tôi mặt dày nói dối, nhìn mặt Nghiêm Ngọc Thành là biết không thoải mái, bác ta biết tính của tôi , nếu như ngày ngày chăm chỉ đi học thì chỉ có quỷ mới tin. “Ta nói cho cháu, lên đại học, còn phải học nhiều cái nữa, học thức tiến bộ, còn nữa, cũng cần tiến bộ cả trên mặt chính trị nữa” Nghiêm Ngọc Thành nghiêm túc nói. Từ khi quen biết bác ta đến nay, chưa có lần nào là nghiêm túc yêu cầu tôi như lần này. Tôi lấp tức thu lại nụ cười, thận trọng nói câu “Vâng”, nói thêm: “Cháu định đầu năm học sau, sẽ tranh cử chức vụ nào đó trong hội sinh viên, tròn 18 sẽ tranh cử vào đảng” Nghiêm Ngọc Thành gật đầu, cười mãn nguyện.với tôi, thì bác ta vốn tương đối yên tâm, cứ đến lúc đó hẵng hay, cho nên không nói thêm câu nào nữa. lúc này Giải Anh bưng trà ra, Nghiêm Phi bê hoa quả ra mời khách. “Bác, tình hình trong thành phố hiện nay như thế nào? Tốt cả chứ?” Tôi cảm ơn Giải Anh, nhấc tách trà lên uống, rồi hỏi. Nghiêm Ngọc Thành hơi càu mày nói:”Những cái khác vẫn tốt, chỉ có chút vẫn đề bên phòng thu hút thương nghiệp, chính là Tôn Hữu Đạo, bị bắt rồi” Nhắc đến Tôn Hữu Đạo xảy ra vấn đề này, tôi rất kinh ngạc “Xảy ra khi nào?” “Không lâu trước đây. Sự việc đã chuyển lên tỉnh, khu thành tú đã lâp tổ chuyên án…cha cháu mấy ngày nay, vì việc này mà hao tổn không biết bao tâm sức” Nói đến những chuyện này, Nghiêm Ngọc Thành không nên nói cho tôi. Chẳng qua là do hoàn toàn tin tưởng tôi, hơn nữa việc hệ trọng, tôi cũng thường tham gia, huống hồ lần này lại là chuyện của Tôn Hữu Đạo là phần tử tham ô. Tôi gật đầu, trầm ngâm suy nghĩ. Tôn Hữu Đạo là cán bộ của khu vực Tú Thành, không phải là tuyến dưới trực tiếp dưới quyền của cha, nhưng khi anh ta nhậm chức tại thành phố Bảo Châu ,lại có chút liên hệ với cha khi còn văn phòng bí thư ủy ban thành phố, cho nên không cần nghi ngờ gì, mọi người đều biết anh ta là thân tín của phó thị trưởng Liễu. Tôi hỏi: “Sắp tổ chức đại hội đại biểu nhân dân và đại hội đảng lần thứ nhất, không phải có kẻ đã nhân cơ hội này mà ra tay không?” Nghiêm Ngọc Thành nói: “Hãm hại hay không điều quan trọng phải xem Tôn Hữu Đạo có thật sự làm không đã” Tôi hơi lo lắng, câu nói này ngang như không nói. Chẳng qua với thân phận hiện nay của mình , Nghiêm Ngọc Thành với những chuyện thế này của cán bộ cấp khoa, trước khi có kết luận điều tra của tổ chức, thì chỉ có bộc lộ chút thái độ mà thôi. Bây giờ cứ tạm thời gác chuyện này sang một bên, nói chuyện khác với bác ta, kiến thức Nghiêm Ngọc Thành sâu rộng, chuyện lịch sử, danh nhân ….vô số nhữn chuyện có thể nói được. “Ông Nghiêm, nói chuyện này với ông…”