Chương 263: Đồng hồ rolex

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
“Cứ ăn trước đã, mọi người đều đói cả rồi” Mọi người có chút ngạc nhiên, vị này càng ngày càng trẫn tĩnh lạ thường. Vì là bàn chuyện chính cho nên mọi người chỉ uống chút rượu mao đài rồi thôi. “Nghe Tôn Hữu Đạo nói, là nhận một bảng biểu tiền, ngoài ra có chút rượu, thuốc lá, không có tiền thực…” Thấy tôi sau khi ăn xong mấy bát đặt đũa xuống. Uông Văn Khang liền mở lời. Anh ta ăn không nhiều chỉ một bát là no, cứ thế ngồi đợi. Tôi”hêng” một tiếng, nói “ Bảng tiền đất lao động ,đáng mấy đồng, anh ta còn muốn cái gì nữa?” Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên. Không trách người không có kiến thức, thời gian này, cán bộ của nội địa biết sản phẩm đồng hồ Rolex không nhiều, con bổn nha nội đây cũng chỉ cảm thấy rất “Ngưỡng mộ” chứ chưa từng nghĩ sẽ có. “Trong trí nhớ của tôi, đồng hồ Rolex là rất hiếm có và giá thành của nó cũng rất đắt, nhưng giá thật của nó thì chưa từng nhìn thấy, không thể nói hàm hồ, chỉ có thể đại khái thôi. “Đồng hồ mấy trăm van. Ai tặng anh ta? Tại sao lại tặng:” Lương Quốc Cường lập tức hỏi. Không hổ danh là bí thư ủy ban chính trị pháp luật, câu này rất đúng chuyên môn. Cái gọi là “Nhận hối lội”, chỉ cần có mục đích và lý do. Đặc biệt là thương nhân, không có lợi ích gì thì tuyệt nhiên không bỏ ra số tiền lớn như vậy. “Nghe nói là tại hội nghị giao dịch, có một thương nhân Hồng Kông đinh đến đầu tư vào thành phố chúng ta tặng. người đó họ Phí, là tổng giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn vĩnh hưng của Hồng Kông” Lương Quốc Cường nhìn Uông Văn Khang, có ý bảo anh ta nói rõ ràng hơn. “Tôn Hữu Đạo cũng không rõ tại sao ông chủ phí đó lại tặng quà, mọi người cùng ngồi ăn cơm, nói đến chuyện đầu tư vào thành phố Bảo Châu, thì ông chủ phí đó nói là muốn thay đổi công tý bách hóa khu Tú Thành, nhờ Tôn Hữu Đạo giúp đỡ, ngay lúc đó tặng cho Tôn Hữu Đạo chiếc đồng hồ, cũng không ngờ chuyện lại nghiêm trọng như vậy” Câu nói này cũng có lý. “Hi hi, đây là kết nối, cũng không cần tặng quà to như vậy chư?mấy trăm bạc?” Trần lập hữu nói. Cả nhà gật đâu Tôi hỏi: “Không phải nói còn có vấn đề tác phong sao?” Uông Văn Khang nói: “Cái này trong báo cáo cũng nhắc tới, nói Tôn Hữu Đạo có hành vi gian lận trong tiền vỗn đầu tư tại thành phố nam phương” Lương Quốc Cường “hêng” một tiếng, có chút không vui. “Việc này, bản thân Tôn Hữu Đạo nói thế nào?” Tôi vội hỏi. “Anh ta nói không có, là bị oan, chỉ là cái cớ, một người phụ nữ chỉ massa cho anh ta, không có chuyện khác” “Hi hi, người cung câp thông tin này, quá rõ tình hình của Tôn Hữu Đạo…” Giang Hữu Tín vỗn im lặng bỗng nhiên lên tiếng. Tôi lập tức tỉnh ngộ nói: “Nói như vậy, người cung cấp tin và Tôn Hữu Đạo là cộng sự với Tôn Hữu Đạo tại thành phố nam phương?” “80% là như vậy” Trình Tân Kiến nói. “Tên Tôn Hữu Đạo hầu này cũng không cẩn thận, người không đáng tin mà cũng đưa đi cùng…” Lương Quốc Cường không vui nói: “Nếu như bản thân anh ta không làm việc mờ ám, sao phải sợ người ta tố cáo?” Lương Quốc Cường tuy sớm đã đảm nhiệm tại khu Tú Thành, không ở lại huyện Hướng Dương nữa, nhưng vẫn có quyền uy tại đây, ông ta vừa lên tiếng thì Trình Tân Kiến cũng không nói thêm nữa. tôi nhìn sư phụ, biết thầy ấy là người chính thống, cho dù đã vật lộn tại chốn quan trường mấy năm, nhưng vẫn không bị tha hóa. “Tôi thấy việc này có chút kì quặc, Tôn Hữu Đạo rất có khả năng bị người ta hại” Tiêu Chí Hùng đột nhiên nói. Mọi người ngạc nhiên nhìn anh ta, Tiêu Chí Hùng nhấc tách trà trước mặt lên uống, trầm tĩnh nói: “Trong vấn đề này có vài điểm cần phải chú ý, thứ nhất là việc thay đổi công ty bách hóa. Trong thành phố và khu vực có ý này, nhưng vẫn chỉ là giai đoạn trù bị, chưa có văn kiện chính thức, sao ông chủ Phí biết, thông tinh cũng thật nhanh nhạy. Thứ hai là câu Hữu Tín vừa nói, người cung cấp tin này quá hiểu tình hình của Tôn Hữu Đạo, chính là cộng sự cùng đi công tác, cũng thật để bụng…thứ ba, chỉ có gặp mặt 1 lần, ăn cơm 1 lần, 8 chứ cũng không nói ra hết, tại sao lại tặng quà đắt giá như vậy? chẳng nhẽ tất cả thương nhân Hồng Kông đều tiêu tiên hoang phí như vậy?” Tiêu Chí Hùng quả nhiên là được Nghiêm Ngọc Thành trọng dụng, phân tích có đầu có đuôi. “Nói như vậy, việc này thật sự có chút kì lạ” Tôi nói. Lương Quốc Cường nói: “Coi nhưi là có ý hại Tôn Hữu Đạo nhưng anh ta cũng không nên nhận” Viêc này cũng có lý, Tôn Hữu Đạo nhận đồng hồ này, cho dù có bao nhiêu lý do cũng vẫn kết tội tham nhũng. Trần lập hữu nói: “Cho dù như thế nào, Tôn Hữu Đạo hữu đạo quá bất cẩn nếu không đã không bị đam từ sau như vậy” Trong tất cả những người ở đây thì Trần Lập Hữu là lớn tuổi nhất, hơn nữa là huyện trưởng của ủy ban thường vụ huyện Hướng Dương, lời nói đương nhiên là có giá trị, câu nói này khi nói ra lập tức nhận được sự tán đồng của Lương Quốc Cường. Tôn Hữu Đạo chẳng qua dính vào chuyện này, nhưng lại bị người ta đâm từ sau lưng nên mới dẫn tới hậu quả khác kéo theo. Tất cả những trạm đội trong quan trường, thu nhỏ phạm vi, tuy không bằng nguyên tắc cạnh tranh, nhưng với những người trong cái vòng này, khẳng định là không thể giương mắt nhìn Tôn Hữu Đạo bị người ta hãm hại được! nếu như đối diện với việc này mà không phản ứng kịp thời,thì cái vòng nay không thế tiếp tục tồn tại tiếp được. Hơn nữa nhắc tới kết quả cuối cùng của Tôn Hữu Đạo, người hãm hại sau lưng, nhấy định không thể dễ dàng để anh ta đi. “Việc này, lại vất vả cho cục trưởng Uông Văn Khang tiếp tục tìm hiểu rồi, sư phụ thấy sao?” Trầm ngâm suy nghĩ một lat tôi nói. Lương Quốc Cường gật đầu. Đợi cho mấy người Trần Lập Hữu đi xa, tôi tự mình lái xe về. Tô Kiến tTrung thì ở lại thành Nam Phương đảm nhiệm nhiệm vụ “Vệ sỹ” cho Lương Xảo, đại cương thì bận rộn nên không thể trở thành tài xế riêng của tôi được, cho nên đành mượn chiếc xe của anh ta để đi lại. Ngày mai phải đưa Nghiêm Phi và chị ba về trường, hôm nay nên ngủ sớm một chút.