Chương 273: Cảm giác ấm áp

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Đứng tại tòa lầu A tòa nhà ất xương “Công ty trách nhiệm hữu hạn đầu tư” với phong làm việc rộng rãi, lộng lẫy, cảm nhận vẻ đẹp của đêm hồng kông, trong lòng có chút khó tả. Thật không thể ngờ được, có ngày tôi có thể đứng ở đây, trên mảnh đât hào hao giàu có này. Tiếng guốc sau lưng vang lên, chị tiểu Thanh đã đến. nhẹ nhàng nói: “Nhân viên đều đến đủ rồi, chân trọng mời ông chủ chỉ bảo” “Chị mới là đại bà chủ, em chỉ đứng bên cạnh nghe thôi” tôi cười nói. Tiểu Thanh cười, cũng không phủ nhận. nhẹ nhàng khoác tay tôi, đi ra phòng hội nghị. Phòng hội nghị không lớn, không rộng như phòng làm việc của chị tiểu Thanh, nhân viênc ủa cả công ty cũng không nhiều, thêm nhân viên văn thư cũng khoảng 10 người. với công ty đầu tư tài chính làm việc dựa vào điện thoại quy mô như thế này cũng được rồi. Cách sau cảnh cửa kính, những “Anh tài tài chính” đã trông thấy tổng Liễu xinh đẹp khoác tay bổn nha nội cao to đẹp trai tiến lại, lập tức đứng dậy, tỏ thái độ kính trọng. Liễu tổng bình thường nghiêm khắc lạnh lùng, ít nói, như là mỹ nhân băng giá vậy, không giống như khi đi bên cạnh người con trai kia. Nhưng không biết người thanh niên trẻ tuổi “Đẹp trai” kia làm thế nào mới có thể chiếm được trái tim người đẹp. Vào tới phòng họp, tiểu Thanh dời khỏi tôi tiến lên trên bục phát biểu. “Mời mọi người ngồi” Tiểu Thanh rõng rạc nói, giọng nói cũng rất tự tin. “Xin giới thiệu với mọi người đây là Tuấn thiếu gia” Mọi người nhìn theo hướng tay chỉ, nói: “Chào Tuấnthiếu gia” Tôi mỉm cười gật đầu coi như lời chào. Tiểu Thanh giới thiệu cho tôi nhân viên của công ty, nói những điểm nổi bật trong sơ yếu Lý lịch của những nhân viên này, trí nhớ rất rõ ràng, có thể thấy rất hiểu nhân viên. Tiếp theo, mọi người lần lượt báo cáo tình hình nghiệp vụ trong thời gian này, mỗi người báo cáo có lẽ đều là lợi nhuận, ít có tổn thất, chỉ có một nhân viên là nói tới chuyện đã làm ăn mất một khoản. Tiểu Thanh chú ý lắng nghe, thi thoảng còn ghi chép vào sổ ghi nhớ, sắc mặt cũng bình tĩnh như nước. làm cho nhân viên khi báo cáo càng cần phải cẩn thận. Tôi gật đầu, nhân viên được huấn luyện không tồi, xem ra tiểu Thanh đã rất thành thạo rồi. Khoảng 40 phút, sau người báo cáo cuối cùng, mọi người đều đưa mắt nhìn tiểu Thanh. Tiểu Thanh nhìn tôi, tôi gật đầu. “Tiếp theo xin mời Tuấn thiếu gia lên nói vài lời với mọi người” Cả hội trường vỗ tay. “Với những bản báo cáo của các vi vừa rồi, tôi đều đã nghe, căn bản mọi người đều làm tốt.” tôi nó từ từ. Mọi người như trao cho nhau ánh mắt thở phào nhẹ nhõm. Liễu tổng thường ngày đã rất nghiêm khắc rồi, “Chư hầu” mà chị ta mời tới, không hỏi cũng biết, là người có chức cao. Những không biết sẽ nghiêm khắc như thế nào. Nghe tôi nói những câu động viên thế này đương nhiên là có chút yên tâm. “Thời gian này chỉ tăng, còn sp005 cũng như vậy, yên nhật cũng không tăng thêm..” Một người khoảng 30 tuổi đeo kính đột nhiên giơ tay, tôi nhớ khi tiểu Thanh giới thiệu người đó họ Lý; “Lý tiên sinh, mời nói” “Xin hỏi Tuấn thiếu gia, làm sao biết yên nhật chỉ tăng không giảm?” Xem ra mỗi người đều có câu hỏi như thế này. Tuy thời gian này, bọn họ theo lệnh của tiểu Thanh dựa vào thị trường yên nhật làm chủ yếu, cũng kiếm được chút tiền, kì thực trong lòng cũng chưa có những tâm phục nhất định. Dù sao thị trường cổ phiếu và thị trường chứng khoán hai nơi này cơ cấu ra không có, thật sự rất khó nắm bắt. Huống hồ họ cũng biết, tiểu Thanh mới di dân sang không lâu. Làm sao có thể có những kiến thức tinh thông như những “Anh tài tài chính”như họ? chỉ là người ta là bà chủ, đành theo mà thôi. Tôi gật đầu, nói: “Trước mắt đại cơ cấu của kinh tế thế giới đều đang phồn vinh, thị trường cổ phiếu khắp nơi, đương nhiên cũng có xu hướng phát triển, làm tài chính, cái đại kị nhất chính là không bắt kịp thị trường. thuận theo mà làm mới đúng Lý” Kì thực sau này rất nhiều thị trường cổ phiếu, chính là không hiểu đạo Lý này, một ngày từ sáng đến tối cầm “Đồ Tuyến K”phân tích đi phân tích lại, Thường những người tự cho mình là người thông minh kia, đều có cái bệnh “Đối đầu”, cho rằng mình không giống như những người khác. Những không biết bất luận trên chính giới hay thương giới, người giành được chiến thắng lại không gì khác chính là “ Thuận thế mà làm” “TuấnCthiếu gia nói quả nhiên có Lý, nhưng thị trường cổ phiếu và tiền tệ, không thể chỉ có tăng, có điều chỉnh hoặc sẽ giảm xuống?” Tiên sinh này, quả nhiên là người không vừa. Tôi nói:ki thực thị trường cổ phiếu cũng tốt, thị trường tiền tệ cũng tốt, cái quan trọng nhất là kiếm được tiền, nói Lý thuyết nhiều quá không có tác dụng” Lý tiên sinh lập tức không nói gì. Tôi không chú ý tới ông ta nữa, nói với tiểu Thanh: “Tiểu Thanh, bắt đầu từ bây giờ, cần khống chế tiền vốn của mỗi nguời, không quá 50 vạn. trước thang 10 năm nay, tập trung mua hằng sinh kì, sp005, ymm và yên nhật cũng chỉ có lợi tâmg 20% rồi sẽ chững lại, không cần tập trung quá, hiểu không?” “Hiểu” Tiểu Thanh đáp. Thấy tôi nói chắc như đinh đóng cột, những người “Anh tài tài chính” có chút không bằng lòng, nhưng không có cách nào khác. “tiểu Tuấn, làm sao em có thể khẳng định là thời gian sắp tới thị trường cổ phiếu sẽ như vậy?” Sau cuộc họp, những anh tài tài chính đều giấu những suy nghĩ không hài lòng của mình ra khỏi phòng họp, trở về căn phòng làm việc rộng rãi của tiểu Thanh, cô ấy ngay lập tức hỏi tôi. “Trực giác” Tôi cười nói. Tiểu Thanh cười lắc đầu, thật sự không hài lòng với câu trả lời của tôi. Tôi cũng không định giải thích thêm, biết trước những chuyện này, nói cũng không ai tin, cho nên cứ dùng “Trực giác” để trả lời là tốt hơn hết. “Chị không quan tâm sao em biết được, chỉ cần kiếm được tiền là được, đúng không?” “Ứ,…đi đâu ăn cơm?” Tiểu Thanh thấy tôi không muốn nói cũng chẳng muốn tra hỏi thêm. Nhiều năm trở lại đây, người bên cạnh tôi, đều đã quen với việc theo ý tôi mà hành sự, kết quả thường làm cho họ ngạc nhiên. Lâu dần thành quen. Tôi cười nói: “Chị là địa chủ, nên để chị chọn, chi thường ngày ăn ở đâu?” “Buổi trưa thì ăn tại nhà ăn công ty, bảo người mang đến, có khi tối cũng vậy” “Tối tại sao vẫn ở công ty?” “Đợi thị trường cổ phiếu mở phiên giao dịch mới” Tôi gãi gãi đầu. người ta hiện nay là bà chủ của công ty đầu tư tài chính, đợi thị trường cũng kà đương nhiên.. “Ăn có quen không?” Tiêu Thanh mím môi, lắc đầu, dáng vẻ rất đáng yêu, đâu còn có hình bóng của “Người phụ nữ mạnh mẽ nữa?” “Có khi buổi tối cũng tự nấu những món ăn theo sở thích, chỉ một mình ăn cũng không thấy ngon” Tôi nhìn kĩ chị ấy, mấy tháng không gặp quả nhiên có xanh và gầy đi một chút, những ngày tháng đợi thành lập công ty tại hk thật sự đã chịu rất nhiều khổ cực. Tiểu Thanh bị tôi nhìn chăm chú vậy có chút xấu hổ, đỏ mặt nói nhỏ: “Nhìn cái gì, cũng không phải lần đầu gặp mặt?” “tiểu Thanh, chị gầy đi” Tiểu Thanh hơi ngạc nhiên, có chút buồn, quay đầu đi. “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm, chị làm cơm cho em” Tôi đi, nhẹ nhàng kéo chị đi cùng. Tiểu Thanh ôm tay tôi, gật đầu. Đi cầu thang máy đến đại đường, tiểu Thanh nói với tôi: “Em đợi chị một lát, chị đi lấy xe” “Ừ” Một lúc sau, một chiếc xe màu đỏ từ từ chạy đến, dừng lại bên cạnh tôi. Tôi mở cửa xe ngồi vào ghế cạnh lái xe,trong xe có mùi nước hoa giống như mùi của tiểu Thanh. Rất mê hoặc. Thấy tôi đã ngồi vào, tiểu Thanh nhẹ nhàng chạy xe đi. Chỗ ở của tiểu Thanh cách công ty ấy xương hai dãy phố, rất nhanh đã đến nơi, cũng là tòa nhà 18 tầng, thuộc tòa nhà bậc trung tại Hồng Kông “Tầng mấy?” “Tầng 9” Chị tiểu Thanh giọng hơi run run trả lời. Lòng tôi hơi động lòng, nhìn sang chỗ chị, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt của chị, tôi liền cười, tiểu Thanh cũng hơi ngại cười theo. Không khí lúc đó trở nên ngại ngần. Xem ra đêm nay phải ở lại đây rồi. Phòng Tiểu Thanh ở có hai phòng ngủ 1 phòng khách,ở một mình thế là đủ. Bố trí phòng khách rất đơn giản, sơn tường đơn sắc, đồ trong nhà cũng rất đơn giản. “Em ngồi đợi một lát chị đi thay đồ” Tôi gật đầu, ngồi trên chiếc ghế sofa tại phòng khách. Tiểu Thanh vào phòng khách, không lâu sau thì đã đổi sang bộ đồ màu ghi, đi vào nhà bếp, mặc chiếc tạp giề màu vàng. Đội thêm chiếc mũ cùng màu. Trong chốc lát từ một nữ nhân viên đã trở thành một người phụ nữ của gia đình. Tôi ngồi trên ghế chị thì chưa vội nấu cơm mà bật tivi và lấy cho tôi chiếc gối mềm mại thơm mát ra, đẩy tôi nằm xuống, rồi pha cho tôi tách trà nóng, rồi đặt vào chỗ mà tôi có thể đưa tay ra với lấy uống được. “Gạt tàn không?” “Á, em hút thuốc rồi” “Ừ” “Có” Tiểu Thanh cũng không hỏi nhiều vào bếp. Tôi đang kinh ngạc một người sống một mình, lấy đâu ra gạt tàn, đợi một lúc chị đi ra trên tay cầm 1 chiếc bát nhỏ, không nhìn được cười. Tiểu Thanh cười nói: ‘Chị không hút thuốc, dùng cái này thay gạt tàn đi” Thấy tôi lấy trong túi áo thuốc trung hoa, chị liền bật lửa đưa lại trước mặt tôi,tôi từ từ hút thuốc, cảm thấy thật dễ chịu. Tiểu Thanh thấy tôi lắc lắc đầu, hai mắt lim dim thì cười nói: “Muốn ăn gì?” “Chỉ cần là món chị làm cái gì em cũng thích” Câu này vẫn là câu nói con gái thích nghe, quả nhiên mặt chị ấy đỏ lên ngay, bước vào bếp. sau một hồi những tiếng băm chặt, thì lại ngửi thấy những mùi thơm không thể tả. Tài nấu ăn của Tiểu Thanh từ trước đã rất tuyệt không biết gần đây sống một mình tay nghề có giảm đi chút nào không.Trong lúc chờ đợi chị làm cơm tôi bật ti vi ngồi xem. Những loại phim thế này tôi không thích xem, nhưng mô phỏng “Vong tiền” lại làm tôi chú ý. Xem ra tất cả chải cần nắm vững yêu cầu thị trường, tiến thêm một bước, thì có thể kiếm tiền lớn, chất lượng sản phẩm thì để sau mới suy nghĩ đến. Hút hết điếu thuốc tôi đứng dậy, đi xung quang phòng khách, đột nhiên nhìn thấy trong một góc nhỏ có một tập sách dày, cầm lên xem thì thật bất ngờ đó là “Kinh tế học “ Bộ kinh tế học này vẫn là nhà kinh tế học nổi tiếng người mĩ, học viện kinh tế học cùng nhiều giáo sư quản lý học quốc tế cùng biên soạn, xuất bản năm 1978, đại học âu mỹ đã lấy nó làm giáo trình học, không ngờ lại thấy nó trong phòng của tiểu Thanh. Tôi cầm quyển sách đó lật vài chương tới chương thứ 11 “Chính sách tài chính và tiền tệ” xem qua nội dung của chương này thì thấy có một vài dòng có đánh dấu mực đỏ có lẽ tiểu Thanhcho rằng điều này quan trọng. Đây là quyển sách được dịch ra do Hồng Kông xuất bản, được viết bằng chữ phồn thể, thể chữ không lớn, tôi chỉ nhìn vài chữ đã đau hết cả đầu, mắt hoa lên, thật không hiểu sao tiểu Thanh lại đọc được. “Ăn cơm…” tiểu Thanh gọi với ra. Tôi nhìn vào trong bàn ăn, thấy có gà, thịt lợn và rau xanh. Gà và nồi canh thịt đều màu đỏ. Chỉ thấy đã muốn ăn rồi. Tôi cười ha ha, đóng sách lại định đi đến bàn ăn, thì tiểu Thanh kéo lại, ấn tôi xuống ghế, cười nói : “Cậu là ông chủ, chỉ cần ngồi đây, tự có phục vụ” Tôi cười nói: “Thế do chính Liễu tổng làm phục vụ thì còn gì bằng” “Mẹ chị thường nói. Con trai là trời, con gái là đất…” Tiểu Thanh cười, đã lấy một bát cơm đặt trước mặt tôi. “Có uống rượu không?” “Rượu thì thôi miễn” “Thế uống nước canh trước? trước khi ăn cơm uống 1 bát canh, dáng đẹp lại khỏe mạnh” Tôi mỉm cười gật đầu, cả kiếp trước cũng thường nghe những câu nói này bây giờ nghe lại vẫn thấy vui. Tiểu Thanh lại lấy một bát canh đặt trước mặt tôi. Tôi bưng lên uống một ngụm, hương vị tươi ngon, lại gật đầu. Tiểu Thanh cứ thế ngồi đợi phản ứng của tôi, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, cười tươi như hoa. “Chị tiểu Thanh, tay nghề của chị thật giỏi” Tôi vừa ăn vừa khen. “Ngon thì ăn nhiều một chút” Tiểu Thanh rất vui, cầm bát cơm lên ăn vài miếng, ánh mắt vẫn không dời khỏi tôi, ánh mắt như đang cười vậy. Tôi ăn cơm rất nhanh chỉ một lúc đã ăn hết 4 bát, tiểu Thanh 1 bát mãi mới xong, cũng đặt bát xuống. “Ăn ít việc nhiều, sức khẻo sẽ bị ảnh hưởng,ăn nhiều chút đi”