Chương 302: Không thể buông tha

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tôi vẫn chưa tính gây phiền phức cho Trần Vệ Tinh, nhưng Trần Vệ Tinh lại tự tìm đến cửa. Đó là khi tôi và Du Khả Khanh "yêu cuồng nhiệt" không lâu. Trong căn nhà 202 lầu B khu Mai Uyên tôi và Trần Vệ Tinh đã đụng đầu với nhau. Theo như lời Du Khả Khanh nói khi mới gặp cô ta không lâu, Trần Vệ Tinh thường đến nhà, sau hai tháng lại đến ít hơn, thời gian gần đây có khi cả một tháng cùng khó gặp được một lần. Xem ra yêu cầu của Trần công tử đối với đàn bà rất cao. Du Khả Khanh có thề coi là tuyệt sắc giai nhân nhưng cũng chỉ trong thời gian ba tháng ngắn ngủi cũng đã mất hứng thú. Tôi vốn không tiện hỏi Du Khả Khanh, Ninh Ái Vân tổng cộng đã giới thiệu cho cô ta bao nhiêu đàn ông, nhưng Du Khả Khanh sau đó đã rất thoải mái nói cho tôi biết, tôi là người thứ hai, trước đó chỉ có Trần Vệ Tinh. Nói như vậy thì thực ra Trần Vệ Tinh từ trước đến giờ là người đàn ông duy nhất trong cuộc đời Du Khả Khanh. Ninh Ái Vân cũng rất cẩn thận, cô ta biết mĩ nữ càng đẹp, đàn ông đã từng phục vụ càng nhiều cũng sẽ trở nên càng mất giá, muốn đưa tôi vào tròng thì giá không thể thấp. Từ đó có thể thấy Trần Vệ Tinh trong mắt Ninh Ái Vân là một tờ séc vô cùng quan trọng, quan trọng đến mức cô ta còn muốn dùng Du Khả Khanh để "hối lộ" hắn. Đối với cái án Ninh Ái Vân này cục trưởng Vũ vô cùng coi trọng, đã thành lập một tổ chuyên án. Do đó ông ấy điều khiển chọn cách bảo mật vô cùng nghiêm khắc. Vì Ninh Ái Vân rất giảo hoạt, rất ít lộ diện. Cục trưởng Vũ hi vọng nhân cơ hội này có thể một đòn tóm gọn được tất cả mạng lưới thuốc phiện của Ninh Ái Vân. Theo như phân tích của phía cảnh sát, Nghiêm Ngọc Thành đã mưu tính cân nhắc kĩ lưỡng đối phó tôi thì nhất đinh sẽ "giám sát không buông" tôi sớm muốn cùng sẽ lộ diện, thông qua sợi dây Du Khả Khanh, tìm rõ được ngọn nguồn chắc sẽ có thể đào tóm được con chuột lớn này. Vì vậy cần tôi và Du Khả Khanh phải diễn một vở kịch hay, không thể để cho Ninh Ái Vân nảy sinh nghi ngờ được. Nói thực thì đây tuyệt đối không phải là việc tôi thích. Bất luận như thế nào, mỗi ngày đều phải ra ra vào vào cùng với một mĩ nữ như Du Khả Khanh, hình như còn phải thường xuvên cùng phòng, sớm tối cùng nhau, lại còn phải Liễu Hạ Huệ hơn cả Liễu Hạ Huệ, "tôn trọng nhau như khách", đối với tôi mà nói là một sự khảo nghiệm cực lớn. Du Khả Khanh lại rất thoải mái, tự nhiên. Hình như cô ta thật sự coi tôi là người yêu chân thành thương mến. Trước mặt tôi càng lúc càng cởi mở. Muốn làm cái gì thì làm cái đấy. Nhiều lúc không phải là coi tôi như vô hình thì tự coi mình như vô hình. Làm cho tiểu huynh đệ của tôi chốc chốc lại kháng nghị nghiêm chỉnh, làm thế nào để che giấu quả thật là đau đầu. Nhưng tôi cũng có thể chọn không làm "Liễu Hạ Huệ", kết "tình duyên lộ thủy" với Du Khả Khanh, tôi nghĩ Du Khả Khanh cũng sẽ không quá phản đối. Chi có điều theo tôi thấy Du Khả Khanh cũng đã đủ đáng thương rồi, tôi lại giậu đổ bìm leo. Nhân phẩm mình chưa chắc đã hơn kẻ đê hèn. Tuy bổn thiêu gia không phải là người tốt gì, nhưng sự lương thiện trong bụng ít nhiều cũng có một chút, không phải hoàn toàn bị chó ăn hết. Đặc biệt là khi mỗi lần nhìn thấy Du Khả Khanh lên cơn nghiện, đành phải dựa vào thuốc phiện để vượt qua cửa ải khó khăn, trong lòng càng không nhẫn nhịn được. Nếu không phải để bắt được người đàn bà độc ác Ninh Ái Vân thì tôi sớm đã đưa Du Khả Khanh đi cai nghiện rồi. Tôi thật lo lắng một cô gái 20 tuổi thanh xuân bị hủy từ đây. Ngoài việc "khổ sở dày vò" cùng Du Khả Khanh, khi ở với Xảo Nhi cũng không dễ chịu gì. Tôi và Du Khả Khanh công khai ra vào cùng nhau, thái độ thân mật, thậm chí có lúc qua đêm không về, muốn hoàn toàn giấu Xảo Nhi quả là muôn phần khó khăn. Vì mưu kế lấy mình làm mồi nhử rắn ra khỏi hang và cục trưởng Vũ và tổ chuyên án cũng dặn dò nên không thể nói cho Xảo Nhi biết. Vì thế mỗi lần nhìn thấy Xảo Nhi buồn rầu không vui, dáng vẻ muốn nói lại thôi trong lòng tôi cũng rất khó chịu. Có thể chắc chắn rằng Xảo Nhi là người mà tôi yêu thương nhất, ít nhất cùng là một trong số đó, tôi vẫn muốn đem một cuộc sống bình an vui vẻ cho cô ấy, không phải là muốn làm cho cô ấy buồn. Ninh Ái Vân đáng chết sao lại cứ trốn mãi trong hang không chịu chui ra? Tối hôm nay tôi ở nhà Du Khả Khanh đến khoảng 10 giờ, thấy thời gian đã kha khá, chuẩn bị đứng dậy cáo từ thì trong ổ khóa vang lên tiếng khóa chuyển động. Tôi kinh ngạc nhìn Du Khả Khanh. Sắc mặt Du Khả Khanh trong nháy mắt trở nên tái nhợt, nói: "Là Trần Vệ Tinh...chỉ có anh ta mới có chìa khóa—" Tôi gật đầu, đứng dậy ngầm phòng bị. Nếu này là Trần Vệ Tinh thì còn được, chỉ sợ là Ninh Ái Vân phái đến thì không thể không phòng bị. Đang suy đoán thì cánh cửa nhà mở ra, một người thanh niên dáng cao gầy bước vào, ngẩng mặt một cái nhìn tôi lập tức ngẩn ra, khuôn mặt vốn đang mang nụ cười dâm tà thoắt cái đã trầm xuống. "Khả Khanh, hắn là ai?" Du Khả Khanh giật nẩy mình, tên Trần Vệ Tinh này ngay cả Ninh Ái Vân cũng phải nịnh nọt hắn. "À, là...là bạn học." "Bạn học?" Trần Vệ Tinh đầy vẻ hoài nghi nhìn dò xét tôi từ trên xuống dưới. Rất rõ ràng, hắn đã không nhớ được cái duyên gặp mặt của chúng tôi ở Bát trân tửu lâu. "Ha ha, Du Khả Khanh, lão tử bỏ tiền ra nuôi cô, không ngờ cô lại lấy tiền của lão tử để nuôi tên Sở khanh này." Ánh mắt Trần Vệ Tinh trở nên vô cùng u ám, lạnh lùng hừ một tiếng. "Không..không phải. Tôi Không có..." "Con đĩ thối câm miệng!" Tôi lắc đầu, Hà Mộng Doanh nói con người này ích kỷ, thô bạo, hẹp hòi quả là không sai "Trần công tử, nói như vậy hơi quá rồi đấy." "Mày...mày nói cái gì? Mày biết tao à?" Trần Vệ Tinh có chút ngạc nhiên. "Từng gặp mặt một lần rồi. Tôi tên là Liễu Tuấn, thật sự là bạn của Du Khả Khanh, cũng là bạn của sư trưởng Hải!" "Hài Hướng Quân?"