Chương 318: Uy hiếp

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tôi hơi ngạc nhiên. “Làm cho Xảo Nhi” “Vâng, chị ấy và em đã từng nói, chuyên ngành em học là đối ngoại, đúng lúc công ty chị ý cần tuyển. nếu như em bằng lòng thì có thể đến đó làm việc” Nói như vậy cũng có lý. “Công ty Hoa Hưng” phát triển nhanh chóng, mở rộng thị trường cũng rất mạnh, kì thực cần rất nhiều nhân tài. Sinh viên tốt nghiệp khi đó 100% là được sắp xếp công việc, do đó việc tuyển dụng nhân tài dễ dàng hơn so với sau này, rất nhiều công ty bị quấy nhiễu. đến thế kỉ 21, với tấm bằng như Du Khả Khanh thì cũng phải chạy đông chạy tây chán mới có thể tìm được việc, làm sao có chuyện dễ dàng như vậy? Nhưng chẳng nhẽ Xảo Nhi lại nghĩ như vậy thật? Điều này có chút không đúng, khi về nhà cần hỏi lại cho kĩ mới được. Có lẽ cảm nhận được suy nghĩ của tôi, Du Khả Khanh hé đôi môi nhỏ xinh định nói gì đó, đột nhiên đôi gò má ửng hồng, cúi đầu xuống. Sao lại như vậy? Bổn nha nội thật sự thấy rất ngạc nhiên, không có chút ý ôn hòa nào! “Các cô rốt cuộc đang làm trò gì vậy? nói đi” Tôi nghiêm mặt nói. Du Khả Khanh giật mình, thấy tôi tức giận như vậy, nhẹ nhàng nói: “Chị Xảo Nhi nói, chị ấy biết em…trong lòng em đã có anh, nên …nên…” Tôi thật sự choáng. Đầu óc của phụ nữ, rốt cuộc nghĩ gì chứ? “Hồ đồ!” Tôi vừa tức vừa buồn cười. Xảo Nhi cũng quá hiền lành rồi? Sắc mặt của Du Khả Khanh như càng trắng bạch ra, nói khẽ: “Anh yên tâm. Em biết mình nên làm gì…” Tôi thở dài, đang định nói với cô ấy, nhưng lại thấy Xảo Nhi lại nhấc đĩa thức ăn lên bước đi, cười mỉm nhìn hai chúng tôi, sắc mặt cũng rất kì quái. Chẳng trách cô ấy đi lâu như vậy, hóa ra là có chuyện này! Nếu không phải đang trước mặt mọi người thì tôi thật sự muốn tính sổ với cô ấy, xem cô ấy có còn có cách nghĩ cổ quái như vậy không. Thấy sắc mặt của tôi như vậy, Xảo Nhi có chút lo lắng, vội vàng lấy đầy chiếc đĩa, thịt đặt trước mặt tôi, cười nói: “Đói rồi à..mau ăn đi” Tôi nhìn cô ấy chằm chằm nhưng cũng không thể kiềm chế mình trước thức ăn, liền gắp ngay một miếng thịt cho vào miệng. “Hừ, Lương Xảo, sao lại là em? Khi đó, trưởng khoa Hùng kẻ đang đứng cười nói với Cổ Khả đột nhiên lại quay sang chào hỏi Xảo Nhi, lại còn tỏ ra rất vui vẻ nữa. Tôi và Xảo Nhi đều có chút kinh ngạc, có lẽ vị này mọi người đều không quen. Tôi đột nhiên nhớ ra, vị này không phải là đối tượng mà Lương Quốc Cường giới thiệu cho Xảo Nhi, Hùng Thiếu Thông cán bộ ngân hàng nào đó của thành phố Nam Phương, gia đình tại huyện Hướng Dương, còn là bạn cùng trường đại học nữa. Thật không ngờ lại bất ngờ gặp tại đây. Không nói tới Hùng Thiếu Thông, cũng không nói tới Cổ Khải, càng không nói tới người đứng nói chuyện bên cạnh ông ta Tầng Đại Thành, thái độ càng hung thì càng có hứng thú, miệng thì há hốc ra, nước bọt thì không thể ngăn lại được. Quán rượu hôm nay làm sao vậy chứ, xuất hiện một Du Khả Khanh vẫn chưa đủ, lại còn lôi đâu ra một đại mỹ nhân nữ? làm cho đám đàn ông thật sự không thể giấu giếm sự thèm thuồng của mình được. Hùng Thiếu Thông so với 3 năm trước, càng thêm phần thận trọng, giống như Cổ Khải, mặc bộ đồ tây, sắc mặt nghiêm túc, rất ra dáng của người làm quan. Vừa nãy Tầng Đại Thành nói trưởng khoa hùng của ngân hàng Công thương, nhớ rằng trước đây anh ta nói là làm tại ngân hàng nhân dân thành phố Nam Phương, xem ra hiện nay đã chuyển ngân hàng rồi. nhưng không biết làm tại phòng nào. Doanh nghiệp có ý mời anh ta chắc là làm bên phòng tín dụng rồi. “Anh là…” Xảo Nhi rõ ràng không nghĩ ra anh ta là ai. Đây cũng khó trách, lần đó “Gặp mặt”, từ đầu đến cuối, Xảo Nhi chỉ chào hỏi anh ta một tiếng rồi vào nằm trong buồng không ra ngoài nữa. Việc đã cách đây 3 năm làm sao có thể còn ghi nhớ được? Nhưng vẻ đẹp rạng ngời của Xảo Nhi thì làm sao Hùng Thiếu Thông có thể quên được, nhưng với vẻ ngoài của Xảo Nhi như hiện nay cả người được tô điểm thêm bằng những trang sức quý, đã từ lâu không còn là đại bà chủ của cửa hàng bánh mì nữa, Hùng Thiếu Thông vừa trông thấy đã nhận ra được. “Tôi là Hùng Thiếu Thông, quê nhà tại huyện Hướng Dương” Hùng Thiếu Thông nói giọng Hướng Dương. “A…ồ,ồ” Đáng thương cho Xảo Nhi vẫn chưa nhớ ra, chỉ là lịch sự đưa tay ra bắt tay với Hùng Thiếu Thông. Trong lòng cô ấy, Hùng Thiếu Thông với những người qua đường khác chẳng có gì khác nhau. Thật sự muốn để cô ấy ghi nhớ thì thật sự khá khó khăn. Thấy Hùng Thiếu Thông cứ nắm tay Xảo Nhi không muốn bỏ tay ra. Tôi có chút buồn cười, tiến lên một bước, cũng đưa tay ra nói: “Trưởng khoa Hùng, xin chào” Cũng nói bằng giọng Hướng Dương. “Cậu là…” Hùng Thiếu Thông tỏ thái độ vậy làm tôi hơi khó chịu. Chẳng nhẽ trong suy nghĩ của anh ta bổn nha nội cũng là người qua đường. “TÔi là Liễu Tuấn, bạn trai của Xảo Nhi”