Chương 322: Baó cáo điều tra

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Nhưng theo tình hình của thành phố Nam Phương và tỉnh D, đương nhiên không giống nhau, thứ nhất là tài chính không giống nhau, thứ hai là khu vực gần biển, việc nhập khẩu xe khá dễ dàng, do đó tất cả đều lưu thông những chiếc xe nổi tiếng. Đội quân hành đi không hề nhanh, khi xe Crowne đi qua thì cửa xe từ từ mở xuống, lộ ra khuôn mặt của tiên sinh, tôi liền mỉm cười vẫy tay. Đoàn xe cứ thế dần dần rời đi. Tôi cũng liền vội vàng đi đến chiếc xe Cadilac đỗ gần đó. Tối hôm đó, tiên sinh vừa đến khu văn phòng của thành phố Nam Phương, bí thư tỉnh ủy tỉnh D Lộ Thanh Vân, tỉnh trưởng Hoàng đích thân ra nghênh đón tiên sinh. Tiên sinh lần này đến chủ yếu là điều tra khảo sát tình hình chấp hành việc sử dụng chuyển nhượng, nhượng lại về đất đai trên tỉnh D, ngoài ra, triển khai của doanh nghiệp có vốn hợp tác và vấn đề bảo vệ xã hội, cũng một trong những vấn đề chính của cuộc khảo sát lần này. Do đó Bí thư Lộ và tỉnh trưởng Hoàng càng thêm phần thận trọng hơn nữa. Tỉnh D với tư cách là vùng tiến hành cải cách mở cửa đầu tiên trong cả nước, là đặc khu kinh tế thành lập sớm nhất trong 4 đặc khu kinh tế, thành quả của những năm gần đây rất đáng nể, tổng giá trị ngành công nông nghiệp nhiều năm liên tiếp đạt mức cao nhất trong cả nước. Đặc biệt là những thành phố chủ yếu như Nam Phương, Giang Khẩu, phát triển ngày một mới mẻ hơn. Trong thời gian này, phần lớn các hoạt động của công ty, nhà máy, không thể không đề cập đến những vấn đề liên quan tới quyền sử dụng đất như chuyển nhượng, lợi ích, kinh doanh, mở rộng. Nhưng từ trước đến nay, nhà nước chưa hề có một bộ luật hoàn chỉnh nào đề cập đến quyền sử dụng này, cho nên hầu như những quyền này phần lớn là do vùng đó tự đặt ra và thực hiện. Trên thực tế, quá trình cải cách mở cửa, tình hình lập pháp càng nghiêm trọng hơn, nhiều khi, những lãnh đạo thành tỉnh đã dựa vào những pháp luật quy chế của đất đai hoặc “Án lệ” vận dụng cũng rất lâu, pháp luật quy tắc hoặc chính sách của toàn quốc, kết quả sẽ xuất hiện rất nhiều vụ án “Làm sai luật” Quyền sử dụng đất quốc hữu đang là một trong những vấn đề nhạy cảm nhất. Lần này chủ nhiệm Chu đến chính là đại biểu cho những vấn đề tiến hành lập pháp. Với tư cách là bí thư và tỉnh trưởng của tỉnh ủy tỉnh D, Lộ Thanh Vân và Hoàng tỉnh trưởng với những tình hình làm sai những quy tắc về phê chuẩn đất đai thì đương nhiên rất quen thuộc, tuy nói ngữ khí của Chu tiên sinh rất khách khí uyển chuyển, cũng chỉ là điều tra nghiên cứu mà thôi, nhưng kết quả điều tra nghiên cứu đều phải gửi lên những cơ quan trên trung ương. Hiện nay đang là thời kì mà Lộ Thanh Vân và tỉnh trưởng Hoàng càng cần phải cẩn thận. Tư cách quyền cao chức trọng, nhưng cũng cao cũng không hề lạnh lùng. Nhưng một khi không cẩn thận thì những người có địa vị càng cao thì những đau khổ mà họ chịu càng nhiều. Có sự phối hợp, cổ vụ lớn lao của chính quyền thành ủy thành phố Nam Phương và chính quyền tỉnh ủy tỉnh D, công việc của tổ công tác điều tra rất thuận lợi., hành trình của tiên sinh đầu tiên là khảo sát thành phố Nam Thiên, sau đó là thành phố Giang Khẩu, cuối cùng mới đến những thành phố khác, trong khoảng 10 ngày đến nửa tháng, đặc biệt trọng tâm vào những thành phố ven biển trọng điểm của tỉnh D. Thời gian khảo sát tại thành phố Nam Phương là lâu nhất, khoảng 3 ngày. Sau ba ngày tổ công tác sẽ tiến hành báo cáo với những nhân vật chủ chốt của chính quyền thành ủy và tỉnh ủy tỉnh D. Ngày thứ ba khảo sat, tổ điều tra sẽ đến làm việc tại tập đoàn Nam Thiên. Đơn vị này vốn là không có trong danh sách khảo sát, đây là do tiên sinh thêm vào. Sau ngày đầu tiên, bí thư thành ủy thành phố Nam Phương và thị trưởng Vệ cùng tham gia, đến những hôm sau thì đích thân đến phòng của tiên sinh để chào hỏi. Kiểu chào hỏi này, chỉ mang tính chất lễ phép đơn thuần, những vị quan ngồi nói chuyện với nhau, thời gian cũng không thật lâu. Dù sao Chu chủ nhiệm cũng đích thân đưa đoàn khảo sát đến, vất vả cả ngày cũng nên nghỉ ngơi sớm. Khi các lãnh đạo đang nói chuyện thì thư kí của tiên sinh tiến vào báo cáo lịch trình công tác ngày mai. Điều này sớm cũng đã thảo luận trước với bên thương nhân thành phố Nam Phương rồi, bí thư Lý và thị trưởng Vệ cũng sớm đã được xếp trong lịch trình rồi. Lặng lẽ lắng nghe báo cáo lịch trình làm việc của thư kí, tiên sinh như không biết rõ những chuyện này, hơi cau mày lại, trầm ngâm suy nghĩ. Bí thư Lý và thị trưởng Vệ hơi ngạc nhiên, trong lòng thấy có chút run rẩy. Làm sao, chẳng nhẽ sự việc có thay đổi? Đây thật sự không phải chuyện đùa. Đơn vị mà tổ điều tra nghiên cứu sẽ tiến hành khảo sát, đương nhiên sớm đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Giống như ngày hôm nay, kết quả điều tra nghiên cứu vẫn rất làm cho người khác cảm thấy mãn nguyện, bí thư Lý và thị trưởng Vệ đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nếu như chủ nhiệm Chu đột nhiên thay đổi lịch trình, cần kiểm tra những đơn vị chưa có tên trong danh sách, vấn đề sẽ xảy ra. Không ai dám bảo đảm lịch trình không có sự thay đổi. Do đó, chủ nhiệm Chu là đại quan của cấp chính bộ, công tác bảo vệ cũng rất cần cẩn thận, chớp mắt đã thay đổi lịch trình thì cục công an cũng phải nhanh chóng chuẩn bị tốt để tránh phát sinh những vấn đề ngoài ý muốn. “Hành trình ngày mai có chút thay đổi, trước tiên là khảo sát tập đoàn Nam Thiên” Tiên sinh hơi trầm ngâm, nói. “Được” Thư kí cũng không hỏi nhiều, nhấc bút viết thêm bốn chữ “Tập đoàn Nam Thiên” vào trong danh sách. “Chủ nhiệm có chỉ thị gì không?” Tiên sinh khua khua tay. Thư kí liền lui ra ngoài. Bí thư Lý và thị trưởng Vệ hai mắt nhìn nhau, đều là những ánh nhìn kinh ngạc. Nhưng bí thư Lý hơi lo lắng còn thị trưởng Vệ thì mỉm cười, ánh mắt của tiên sinh lướt qua một lượt là trong lòng đã có những nhận định. Sau khi biết người đứng đằng sau tập đoàn Nam Thiên, không ai khác chính là phó thị trưởng thường vụ thành phố Cổ Hướng Hồng, có lẽ là người của bí thư Lý đặt vào chính phủ thành phố để giam chân ngọn cờ của thị trưởng Vệ. Thành phố Nam Thiên là thành phố trực thuộc tỉnh, bí thư thị trưởng đều là cấp phó. Tuổi tác của hai người cũng ngang nhau, đều khoảng 50 tuổi. Cán bộ lãnh đạo thực quyền cấp phó trong lứa tuổi này, khi đó vẫn nằm trong thời kì tuổi có tài, cũng ngang ngang với nghiêm ngọc thành, phó bí thư tỉnh ủy 51 tuổi. Hai vị này đều thuộc những người có tiền đồ sáng lạng. Bí thư Lý không nói, cười hỏi thăm dò: “Chủ nhiệm Chu, tập đoàn Nam Thiên là doanh nghiệp hợp tác với nước ngoài…” Trước mắt trong thời gian này, những vốn nước ngoài lui khỏi, do đó là những doanh nghiệp hợp tác với nước ngoài là trọng điểm bảo vệ đối tượng. Bí thư Lý có ý là mời chủ nhiệm Chu suy nghĩ kĩ lại. Tiên sinh mỉm cười, rút điếu thuốc ra, mời bí thư Lý và thị trưởng Vệ. thị trưởng Vệ vội vàng lắc tay, bí thưu lý lại cười nhận lấy. nói đùa với thị trưởng Vệ: “Thị trưởng, đồng chí có cần tránh đi một chút không..” Thị trưởng Vệ cười nói: “Được, được, tôi tránh đi một chút vậy…” Nói xong liền đứng dậy đi ra. Tiên sinh cũng không giữ lại, trước khi thị trưởng Vệ ra ngoài, nói một câu: “Trước khi tôi đến, có người đã từng nói với tôi, tập đoàn Nam Thiên trên phương diện bất động sản, thường xuyên vi phạm quy tắc…” Lý bí thư cười gượng gạo. Tiên sinh đưa điếu thuốc lên miệng, bí thư Lý vội vàng châm thuốc cho tiên sinh. Không nói đến chức vụ, tuổi của tiên sinh cùng với uy tín của giới học thuật cũng cần có lễ nghĩa. “Nội dung lần này chúng tôi đến điều tra, cũng bao gồm cả tình hình doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, tập trung chủ yếu cũng là vấn đề này” Tiên sinh hút thuốc từ từ nói. Thị trưởng Vệ khuôn mặt mang theo nụ cười đắc ý. Mười một giờ tối, tại văn phòng lớn của tòa nhà đồ sộ Nam Thiên vẫn sáng đèn. Phó bí thư thành ủy thành phố Nam Phương, phó thị trưởng thường vụ Cổ Hướng Hồng khoanh hai tay đứng trước cửa sổ. Ông chủ Cổ Đông Huy và Cổ Khải của tập đoàn Nam Thiên đứng đằng sau ông ta, hai mắt nhìn nhau không dám nói câu gì. Cổ Hướng Hồng đã đứng đó 10 phút rồi. thị trưởng Cổ đích thân lái xe đến đây ngay cả thư kí cũng không đưa đi cùng. Mỗi lần gặp chuyện lớn, anh cả luôn có thái độ thế này. “Anh cả, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Sau khi lấy hết can đảm Cổ Khải quyết định lên tiếng, hỏi. “Ngày mai, người của tổ nghiên cứu điều tra của quốc vụ viện sẽ đến kiểm tra tập đoàn” Cổ Hướng Hồng cuối cùng quay người lại sắc mặt vẫn rất bình tĩnh. Cổ Khải lập tức thở dài, cười nói: “Em còn tưởng vì chuyện lớn gì cơ, thì cứ đến mà kiểm tra thôi, lại không phải…” Cổ Hướng Hồng nhìn anh ta, Cổ Khải lập tức im lặng không dám nói thêm câu gì. Cổ Đông Huy đương nhiên hơn xa so với Cổ Khải, vừa nghe thấy anh cả nói, cùng thai độ cau mày: “Văn phòng chính sách của Quốc vụ viện? ai đưa đội đến?” “Phó chủ nhiệm Châu Dật Phi” Cổ Đông Huy ngạc nhiên: “Trước đây là bộ trưởng bộ tuyên truyền Tỉnh N” Cổ Hướng Hồng gật đầu. “Bọn họ kiểm tra nội dung gì?” “Vấn đề chuyển nhượng đất đai” Cổ Hướng Hồng lạnh nhạt nói. Cổ Đông Huy lập tức ngạc nhiên. “Em nghe bí thư Lý nói, hành trình của ông Chu này vốn là không có tên của tập đoàn Nam Thiên, đây là bất ngờ do ông ta thêm vào. Bí thư Lý còn nói, trước khi đến đây có người đã thông báo tin cho ông ta vấn đề tập đoàn vi phạm nghiêm trọng vấn đề này” Cổ Đông Huy mặt hơi biến sắc. Cổ Khải mặt vàng như nghệ. “Anh biết ai là kẻ đứng đằng sau chuyện này không?” Cổ Hướng Hồng hai mắt nhíu lại, lắc đầu Anh em nhà họp Cổ cứ bị vây xung quanh cái câu hỏi đó, đến tận ngày thứ hai mới có đáp án. Sau khi tiên sinh nghe báo cáo tình hình của Cổ Đông Huy chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Nam Thiên và những người phụ trách có liên quan tới chính quyền thành phố, sắc mặt của tiên sinh vẫn tĩnh lặng như nước không chút phản ứng. Sau buổi khảo sát đó, tiên sinh liền nói với bí thư Lý sẽ đến đại học Hoa Nam thăm một người bạn cũ thân thiết, ngay lập tức bảo thư kí chuẩn bị xe rời khỏi nhà khách. Khương lão tiên sinh vào chiều đã nhận được điện thoại của Chu tiên sinh, nghe nói có cố nhân đến, lão phu tử rất vui vẻ, liền gọi những để tử giỏi đến đương nhiên trong đó không thể thiếu được mình. Cố nhân gặp nhau đương nhiên rất vui vẻ. Khương lão tiên sinh vô cùng khen gợi tôi trước mặt Chu tiên sinh. Tin này đương nhiên rất nhanh chuyển đến tai của anh em Cổ Hướng Hồng. Cổ Khải vừa nghe thấy thì liền toát hết mồ hôi. Cổ Hướng Hồng và Cổ Đông Huy đã vội vàng như đang ngồi trên đống lửa, chẳng qua hai người này thực lực không tồi, không có chút thay đổi lung tung dáng ngồi nghiêm chỉnh. Tình hình của việc Chu chủ nhiệm dẫn đoàn đến khảo sát tình hình của tập đoàn Nam Thiên, không chút lạc quan nào. Tình hình thông thường, giống như cán bộ cấp cao như Chu chủ nhiệm. Các doanh nghiệp khảo sát đều sẽ vui mừng nói chuyện, cho dù tùy theo cảnh mà làm, tất cả những câu trống rỗng cũng chỉ cần nói vài câu. Đây chính là quy tắc của chốn quan trường. Nhưng lần này, Chu chủ nhiệm đã phá vỡ cái quy luật này. Từ đầu đến cuối, căn bản không nói câu nào, thậm trí khi nghe báo cáo, ngay cả lắc đầu cũng rất ít. Thông tin này truyền ra ngoài thật sự đã rất rõ ràng. Có lẽ báo cáo lần này lấy tập đoàn Nam Thiên ra làm ví dụ điển hình. Phòng nghiên cứu chính sách không phải cơ quan hành chính chính thức, chỉ kà một phòng ban nghiên cứu. Không có quyền với bất cứ cán bộ hay doanh nghiệp nào tiến hành bất cứ công tác giải quyết gì. Thậm chí ngay cả kiến nghị đều không thể tùy tiện đưa ra. Nhưng không vì thế mà cơ quan này bị coi thường, ngược lại những chính sách báo cáo điều tra và những bản kiến nghị có liên quan tới phương án chính sách thì lại được đưa trực tiếp lên các cán bộ lãnh đạo trung ương. Thử nghĩ đi, không lâu sau, tập đoàn Nam Thiên bị cán bộ lãnh đạo trung ương quan tâm tới, hậu quả này thì không thể chịu nổi. Bí thư Lý nói với Cổ Hướng Hồng việc này có liên quan tới bí thư Lộ và thị trưởng Hoàng, chỉ thị anh ta cần làm rõ nguyên nhân thật sự mà đột nhiên chủ nhiệm Chu đề nghị đưa ra yêu cầu khảo sát tập đoàn.