Liêu Khánh Khai không có quan niệm hẹp như vậy, cho rằng toàn thành phố trung ương nhất định phải là thành phố có thực lực kinh tế mạnh nhất. Nhưng thành phố Đại Ninh dù gì cũng là quy mô thành phố, có nền tảng công nghiệp, giao thông thuận lợi, tất cả những mặt đó đều vượt xa thành phố Bảo Châu, kết quả lại bị thành phố Bảo Châu đè bẹp dí, điều này đã phản ánh được khả năng của tầng lớp lãnh đạo thành phố Đại Ninh, ít nhất là về mặt kiến thiết kinh tế không bằng người khác. Dù nói thế nào, thì năng lực của thành phố cấp trung ương cũng phải mạnh hơn những thành phố khác. Nếu như kinh tế của thành phố Đại Ninh có thể phát triển nhanh chóng, thì tác dụng của nó đối với toàn tỉnh sẽ rất lớn. Bên trên đã có ý để Nghiêm Ngọc Thành thay cho Bạch Kiến Minh, thì cái chức bí thư thị ủy thành phố Đại Ninh này, với Liêu Khánh Khai, Liễu Tấn Tài là một sự lựa chọn thích hợp.
Mặc dù lần đầu tiên họp chưa thông qua, nhưng ai mà biết được về sau có lần hội nghị thứ hai hay không?
Làm sao mà Hồ Vi Dân lại không lo cho được?
Lê lão chính là cứu binh mà Hồ Vi Dân đưa đến.
Chỉ cần đạp đổ Liễu Tấn Tài, Hồ Vi Dân cảm thấy trong tỉnh tạm thời không còn ai có thể uy hiếp địa vị của ông ta được nữa. Nếu như không thể đứng lên Liễu Tấn Tàim, thì Liêu Khánh Khai có lẽ cũng không dễ dàng xuất kích.
Nghiêm Ngọc Thành đang hút thuốc, đột nhiên nói ra một câu: “Cậu nghĩ cách dò xét ý của bộ trưởng Bạch thế nào.”
Thăm dò ý của bộ trưởng Bạch, có hai con đường, một là thông qua Chu tiên sinh, hai là thông qua Bạch Dương. Nghiêm Ngọc Thành nói như vậy, có lẽ ông đã liên lạc với Chu tiên sinh rồi.
Mặc dù tiên sinh là huynh đệ đồng môn của Bạch Kiến Minh, giao tình rất tốt. Nhưng giờ đây ông ở kinh đô, lại là cán bộ lớp cấp chính, nên qua lại giữa hai người càng phải cẩn thận hơn so với lúc ở viện thường ủy tỉnh ủy. Tiên sinh không thể tùy tiện mở miệng hỏi, Bạch Kiến Minh cũng không thể tùy tiện trả lời.
Càng là người có quyền cao chức trọng, những lời nói ra càng phải chú ý.
Sau khi Nghiêm Ngọc Thành đảm nhiệm phó bí thư tỉnh ủy, sự thay đổi này càng rõ ràng hơn. Dù là nói chuyện với hai cha con tôi, những lời nói của ông cũng rất mù mờ, không rõ ràng gì hết, có thể nghe hiểu được không, thì phải xem vào ngộ tính của bạn rồi.
Giờ đây Bạch Kiến Minh ở Kinh Sư, tất nhiên tôi không thể trực tiếp đến đó thăm ông ấy được.
Hơn nữa có đi cũng chỉ là phí công mà thôi.
Việc này chỉ có thể nhờ cậy Bạch Dương rồi.
Tại sao phải bảo một đứa học sinh như tôi đến thăm dò ý của bộ trưởng Bạch, lý do rất đơn giản: Bạch Kiến Minh và Lê lão là người cùng một hệ phái.
Mặc dù khi còn ở tỉnh N, Bạch Kiến Minh và Liêu Khánh Khai hợp tác rất vui vẻ, nhưng không biểu thị lập trường chính trị của hai người đó hoàn toàn giống nhau. Rất lắm khi, chỉ là nhu cầu bình ổn mà thôi. Nghiêm Ngọc Thành và cha, đều đã có cái dấu của Liêu Khánh Khai trên đó, gặp phải những vấn đề lớn thế này, mọi người đều phải tránh đi.
Còn về Chu tiên sinh, địa vì càng lớn hơn nữa, về cơ bản không hiển thị rõ màu sắc phái hệ. Quan hệ của ông và Nghiêm Ngọc Thành cùng cha, về phần lớn đều là tư giao, không phải là việc công.
Lòng vòng qua lòng vòng lại, “trọng trách” này lại rơi lên đầu bổn thiếu gia.
Xem ra tuổi nhỏ cũng có cái lợi của tuổi nhỏ.
Tạm thời không trong thể chế, vì thế việc “tình báo” cũng không phải nghi kỵ gì nhiều.
..........
“Bộ trưởng Bạch, xin chào bà!”
Buổi chiều sau khi đã đưa Phi Phi về trường, tôi trực tiếp lái xe đến đoàn tỉnh ủy, đến phòng làm việc của phó bộ trưởng học sinh. Giống Nghiêm Phi, tôi mặc một bộ áo gió màu đen, cổ áo kéo cao, lộ ra một nửa lớn gương mặt. Nhìn vào trong một chút, Bạch Dương đang ngồi đọc sách, bèn bước vào trong phòng làm việc, rướn cổ gọi một tiếng.
Âm Thanh hơi đục.
Bạch Dương không ngờ tôi sẽ xuất hiện trước mặt cô ấy vào lúc này, tiếp tục ôm quyển sách, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Có chuyện gì không?”
“Có vấn đề rất nghiêm trọng, có người muốn hối lộ cán bộ trẻ tuổi xinh đẹp nhất ở đây!”
Tôi cố gắng nhịn cười, tiếp tục nói linh tinh.
“Ừm?”
Bạch Dương nghe thấy vậy ngẩng đầu lên.
“Tiểu Tuấn? Sao lại là cậu?”
Ngay lập tức, vì quá vui mừng, quên mất đang ở trong phòng làm việc, cô thò tay ra, muốn gõ vào trán tôi. Tôi dám chắc rằng, dưới bộ dạng yêu kiều đó của Bạch Dương là một tâm hồn nảy nửa! Nếu không thì tại sao vừa nhìn thấy bổn thiếu gia lại muốn động tay động chân cơ chứ? Tất nhiên, nói về độ mẫn cảm của đồng chí Bạch Dương, ngoại trừ bổn thiếu gia cố ý, còn không thì bộ trưởng Bạch nhất định không muốn làm chuyện linh tinh.
Lần này cũng không ngoại lệ, bộ trưởng Bạch vừa thò tay ra, tôi đã nhét một chiếc hộp nhỏ vào bàn tay nhỏ nhắn của cô ấy, làm cho cô ấy rất ngạc nhiên.
“Cái gì thế này?”
Bạch Dương hiếu kỳ hỏi.
Xem ra phụ nữ dù đã làm đến chức gì đi nữa, lòng hiếu kỳ là thứ không thể biến mất được. Đường đường là phó bộ trưởng bộ học sinh đoàn tỉnh ủy, là cán bộ nữ cấp phó sở trẻ trung nhất, trước mặt tôi cũng giống như một tiểu cô nương vậy.
Trên chiếc hộp, một đóa hoa hồng đang chúm chím.
Đây là biểu tượng của mỹ phẩm Lancôme nước Pháp.
“Là Lancôme”.
Mắt Bạch Dương ngay lập tức sáng lên.
Là mỹ nữ đẳng cấp, Bạch Dương nhất định biết được những mỹ phẩm thượng hạng ở trên thế giới, lúc này vẫn chưa xuất hiện trong nước.
“Tiểu ngoan đồng, cậu muốn làm gì vậy hả?”
Bạch Dương không vội mở hộp ra, mà liếc mắt sang tôi, giả cười hỏi.
“Bảo kiếm tặng cho liệt sĩ, phấn hồng dâng cho giai nhân. Chỉ vậy mà thôi!”
Tôi cười rồi nói.
“Thực ra chị Bạch Dương đã đẹp nhất nhì thiên hạ rồi, mỹ phẩm tốt đến mấy tặng cho chị cũng chỉ phí tiền mà thôi. Nhưng có điều em thật không thể nghĩ ra tặng chị cái gì cho được...”
Bổn thiếu gia thật thà nói.
Bạch Dương cười khanh khách, nói: “Được rồi. Nói nữa là tôi nổi cả da gà lên đấy...”
Bổn thiếu gia ngay lập tức ngậm miệng, nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Bạch Dương mặc một bộ áo công sở màu vàng, tóc hơi xoăn, cả người lộ ra vẻ đẹp cao quý, kết hợp với dáng người thon thả của cô, đúng là làm người ta ngắm nhìn không kịp.
“Lại sao thế?”
Bạch Dương bị tôi nhìn làm cho cô ấy ngượng ngập.
Tôi lắc đầu, nói: “Chị Bạch Dương, em thấy chị xin nghỉ việc đi cho xong.”
“Nghỉ việc?”
“Đúng thế, đi làm người mẫu, làm cho tất cả những người mẫu khác phải đổi ngành!”
Tôi khen ngợi cô ấy.
Bạch Dương đáp: “Tiểu ngoan đồng, tôi biết rồi, cậu là một tên lừa bịp siêu hạng!”
Tôi ngạc nhiên: “Sao lại nói em thế?”
Bạch Dương cười khanh khách nói: “Có phải là mỗi lần cậu gặp con gái đều nịnh họ như vậy không?”
Tôi cười đáp: “Ít nhất cũng phải đẹp bằng một phần mười của chị mới xứng đáng bỉ nhân đi nịnh chứ.”
Bạch Dường bèn cười khanh khách, có thể thấy được rằng, đó là niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng, sau đó bèn vặn người một cái rồi nói: “Ôi chao, ngày nào cũng đi làm rồi về, về nhà lại đọc sách ngủ, tôi sắp sửa chán đến chết rồi.”
“Vậy thì đi chỗ khác, chúng ta đi chơi bây giờ nhé.”
Bạch Dương mở to mắt: “Cậu nghĩ tôi là cậu à? Đừng có mà giả bộ hiểu đời nhé.”
“Đạo văn là phải có đạo võ, điều này chị cũng không hiểu sao? Sao chị lại làm lên được cái chức bộ trưởng này thế nhỉ?”
“Thôi đi, đừng có mà chê người khác. Ý....giờ vẫn chưa được nghỉ tết đúng không? Sao cậu lại chạy đến thành phố Đại Ninh thế này? Ừm... Để tôi nghĩ xem nào....Là do nhớ bạn gái rồi.”
Bạch Dương vừa nói đùa vừa rót trà cho tôi.
“Nhớ bạn gái là thật, nhớ chị cũng là thật.”
Tôi lại nói một cách rất “Lươn lẹo”.
“Đấy đấy, lại thế nữa rồi. Đây là phòng làm việc đấy nhé. Đừng có mà nói linh tinh...”
Bạch Dương cầm cốc trà lên đưa cho tôi, tôi vội đứng dậy đỡ.
Bổn thiếu gia “khoa trương” thì “khoa trương” đấy, nhưng những quy tắc cơ bản vẫn không quên đâu. Nên không dám thất lễ trước mặt Bạch Dương.
Bạch Dương nhìn một lượt tôi từ đầu đến chân, rồi mỉm cười gật đầu, cảm thán nói: “Tiểu tuấn, cậu mặc bộ này đẹp lắm...Ừm, rất có khí chất của nam tử hán....Ý, Amani à, cậu có lắm tiền vậy sao?”
Về việc tôi có tiền, Bạch Dương từ trước đến giờ đều không hiểu rõ. Có lẽ cô ấy nghĩ rằng tôi mãi chỉ là “tiểu ngoan đồng” suốt ngày lẵng nhẵng bên bác năm năm nào.
Tôi đỡ tách trà, rồi cười nói: “Công ty Đằng Phi đã có công ty con ở thành phố Giang Khẩu, có khi em dịch ít tài liệu cho họ, nên kiếm được mấy đồng.”
Bổn thiếu gia cái khó ló cái khôn, ngay lập tức nghĩ ra được phương pháp ứng phó.
Bạch Dương càng không tin hơn: “Cả thành phố Giang Khẩu lớn như vậy, tìm ai không tìm, lại tìm cậu để giúp sao?”
“Hì hì, điều này rất khó giải thích. Thứ nhất, công ty Đằng Phi ở Giang Khẩu có chủ tịch Nguyễn Vĩ Đức là anh họ của em, anh ta không quan tâm đến em chẳng lẽ lại quan tâm đến người ngoài sao? Em thu phí rất hợp lý. Thứ hai, người biết tiếng Anh ở Giang Khẩu không ít, nhưng còn người tinh thông tiếng Nga thì không dễ tìm rồi.”
“Tiếng Nga? Công ty Đằng Phi có cả mối làm ăn bên Nga ư?”
Bạch Dương càng ngạc nhiên hơn nữa.
“Không phải vậy, họ đã nhập khẩu một lượng lớn thiết bị máy móc của Liên Xô, rất nhiều tư liệu cần phải dịch.”
Câu này nửa giả nửa thật. Tập đoàn Đằng Phi ở Giang Khẩu không lâu trước đúng là đã nhập một đợt thiết bị máy móc của Liên Xô, là thông qua “công ty Hoa Hưng” mà lấy được, cực kỳ rẻ. Nếu so với thiết bị nhập từ các nước khác thì rẻ hơn được ba mươi phần trăm. Nếu như tính cả những gì mà “công ty Hoa Hưng” kiếm được, thì phải rẻ được một nửa.