Chương 338: Hiện trường sự cố

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Sự việc xảy ra bất ngờ, Liễu Tấn Tài cũng tạm thời quyết định trở về thành phố Bảo Châu, trong thành phố đương nhiên là có xe, vốn muốn bảo đồng chí ở phòng làm việc Đại Ninh lái xe đến đón bí thư Liễu, ai mà ngờ bí thư Liễu lại nói không cần. Thư kí Liêu Thuận Lợi không hiểu bí thư Liễu có ý gì, cũng không dám hỏi nhiều. Lúc này, tâm trạng bí thư Liễu nhất định là không vui, nhiều lời lại tự chuốc lấy phiền phức. Có điều để đảm bảo hơn, Liêu Thuận Lợi còn gọi điện cho chủ nhiệm Chu, thông báo hành tung của bí thư Liễu. Phòng làm việc Đại Ninh không dám chậm trễ, sớm đã phái xe đến đợi ở sân bay. Đương nhiên họ không biết công tử của bí thư Liễu cũng ở thành phố Đại Ninh, còn lái chiếc xe santana cũ nát đến đón cha mình. Khi gặp Liễu Tấn Tài thì mới hiểu ra. Người mà phòng làm việc của thành phố Bảo Châu đóng ở Đại Ninh phái đến đón máy bay chính là Đường Thắng Châu, con trai của phó bí thư thị ủy Đường Hải Thiên. Tên tiểu tử này mấy năm trước vì "tụ hội dâm ô" mà suýt chút nữa bị bắt vào cục, là Liễu Tuấn tôi đã cứu hắn ra khỏi "biển khổ", cũng coi như là nợ một mối ân tình. Sau đó hắn có cùng một con đường với Nghiêm Minh, bị Đường Hải Thiên đưa đến "trường thành gang thép" để chịu sự giáo dục lại, giờ cũng đã có tiền đồ rồi, hắn được phái đến làm trưởng khoa của phòng tiếp đón, cấp bậc cao hơn nửa bậc so với Nghiêm Minh, so với Liễu Tuấn cũng coi như là có tố thức. Khi Đường Thắng Châu nhìn thấy Liễu Tuấn thì khuôn mặt liền trầm xuống. Hắn bây giờ cũng là người trong nghề, tự nhiên lúc này lại xảy ra sự cố sạt lở có tính chất nghiêm trọng, làm không tốt thì cái cấp phó bộ sắp đến tay Liễu Tấn Tài sẽ bị tuột mất. Với tình hình bình thường, giả dụ Liễu Tấn Tài có thể thăng lên một cấp thì Thạch Vinh Hiên sẽ thuận thế mà lên, chính thức làm bí thư, như vậy Đường Hải Thiên sẽ rất có khả năng tiếp nhận chức thị trưởng. Còn nếu Liễu Tấn Tài không thể bước lên được thì cha hắn Đường Hải Thiên sẽ càng khó cựa quậy. Liễu Tuấn lại rất bình tĩnh, cười hàn huyên mấy câu với Đường Thắng Châu. Sự trầm tĩnh này làm cho Đường Thắng Châu ngầm thán phục. Từ trước đây rất lâu cha hắn luôn lấy tên nhóc này làm tấm gương để giáo huấn hắn. Khi đó Đường Thắng Châu vẫn có chút chưa phục, nhưng bây giờ thấy phong thái của Liễu Tuấn như vậy không khỏi thấy khâm phục, trái lại nhìn lại mình thấy chẳng có gì trưởng thành hơn. "Anh Đường, các anh về trước đi, ở đây có tôi là được rồi." Liễu Tuấn nói với Đường Thắng Châu. Đường Thắng Châu cười nói: "Vậy được, để tôi bảo cho cha tôi biết, nếu không lại trách mắng tôi." "Thật sao. Không sao đâu. Đây là bác Nghiêm dặn thế, nếu bác ấy muốn mắng thì anh cứ đưa bác Nghiêm ra là được." Đường Thắng Châu vẫn không chịu: "Cứ để tôi đón được bí thư Liễu rồi hãy nói." Liễu Tuấn cười cười, cũng kệ hắn. Bất kể nói như thế nào thì người ta cũng có một tấm lòng. Cho dù Liễu Tấn Tài và Đường Hải Thiên qua lại với nhau rất tốt. Đường Thắng Châu xuất hiện nhiều trước mặt Liễu Tấn Tài cũng tốt. Với sự chính trực liêm khiết của Đường Hải Thiên e là sẽ không nói hộ con trai mình lời tốt đẹp gì. Nhưng nếu như những lời tán thưởng mà xuất phát từ mồm Liễu Tấn Tài đương nhiên là không bình thường. Trong lòng Liễu Tuấn sáng như gương, nhìn thân phận của Đường Hải Thiên đương nhiên cũng muốn thỏa mãn một chút "nguyện vọng" của Đường Thắng Châu. Ba giờ, máy bay đã hạ cánh. Liễu Tấn Tài từ cửa đi ra cùng với mấy tùy tùng, quần áo mặc rất giản dị, tay xách một chiếc túi da, trông giống như một vị giáo sư của một trường đại học nào đó, toàn thân toát lên vẻ nho nhã, người không quen biết thì sẽ chẳng có ai cho rằng đây đường đường là bí thư thị ủy của cấp thị. "Xin chào bí thư Liễu!" Đường Thắng Châu nhanh bước đi tới phía trước, cầm lấy chiếc cặp trong tay Liễu Tấn Tài. "Ồ, là Thắng Châu đấy à, chào cháu!" Bí thư Liễu cười gật đầu, sau đó mới gật đầu với con trai, đôi mắt có chút lo âu đột nhiên trở nên bình thản. Cứ m khi đến lúc quan trọng, đứa con trai này luôn có thể kịp thời xuất hiện làm cho người ta có cảm giác an ủi. "Bí thư Liễu, bác vẫn chưa dùng cơm chứ? Ăn chút gì đã rồi hẵng đi?" Đường Thắng Châu xin chỉ thị. Liễu Tấn Tài hơi lắc đầu bước ra khỏi phòng đợi, đi thẳng đến chiếc xe santana của đứa con trai. "Bí thư Liễu, ở trong đây là một chút bánh mì, bác mang theo ăn trên đường nhé..." Đường Thắng Châu làm trưởng khoa của phòng đón tiếp cũng có kinh nghiệm và cẩn thận, vội vàng lấy từ trong xe của mình ra một túi lớn đồ ăn và nước uống. Hắn biết tác phong làm việc của bí thư Liễu, đã xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy thì chắc chắn sẽ đến thẳng hiện trường, giữa đường chưa chắc đã chịu dừng lại để ăn cơm. "Được, cảm ơn cháu, Thắng Châu." "Bác không cần khách sáo, phục vụ cho lãnh đạo là việc chúng cháu nên làm." "Thắng Châu này, cháu và các đồng chí ở phòng làm việc đều về cả đi, Tiểu Tuấn đưa bác về Bảo Châu là được rồi." "Vâng, bí thư Liễu!" Đường Thắng Châu dù sao cũng rất sợ Liễu Tấn Tài, không dám nhiều lời. Liễu Tuấn khởi động xe, từ từ rời khỏi sân bay, Từ Văn Hòa và Ngụy Xuân Sơn cũng chầm chậm đi ở phía sau. "Tiểu Tuấn, sự cố này con biết được bao nhiêu?" Trong xe không có người ngoài, Liễu Tấn Tài rất thả lỏng, giãn chút cơ thể ra. Liễu Tuấn cười khổ nói: "Con còn biết muộn hơn cha, trưa nay ăn cơm xong bác Nghiêm mới nói cho con biết." "Ừ." Liễu Tấn Tài gật gật đầu. "Cha, vấn đề chắc sẽ không quá nghiêm trọng chứ. Tuy là sụt lún nhưng số người chết chỉ có một, chắc sẽ không được coi là đại hạnh trong bất hạnh chứ. Công trình lớn như vậy, trong quá trình thi công, sự cố đột nhiên xảy ra cũng không có cách nào tránh được." Liễu Tuấn cẩn thận ch từ ngữ để an ủi cha mình. "Nói là nói như vậy, nhưng ảnh hưởng vẫn không tốt, hơn nữa lại còn chết người, càng thêm bất lợi." Liễu Tuấn yên lặng gật đầu. Biết trong lòng cha mình đang rất "trách trời thương dân", có lẽ từ cổ đến nay, cái gọi là quan tốt" thương dân như con" đều có tấm lòng "nhân thứ" của thánh nhân. "Cha, con thấy cha cũng rất vất vả rồi, nghỉ ngơi một chút đi." "Ừ." Liễu Tấn Tài dựa vào sau, đẩy ghế thấp xuống một chút. Xe vừa ra khỏi thành phố không lâu, Liễu Tấn Tài đột nhiên nhìn vào kính chiếu hậu, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. "Tiểu Tuấn, ở phía sau có một chiếc xe, hình như luôn đi theo chúng ta." Liễu Tuấn cười nói: "Không sao, đó là người của con." "Người của con? Người gì của con? Vệ sĩ?" Liễu Tấn Tài hỏi liên tục mấy câu. "Cứ coi là như vậy đi!" Liễu Tuấn nhếch miệng cười. Liễu Tấn Tài lập tức thấy kinh ngạc, sớm đã biết đứa con trai này tài giỏi, nhưng chưa từng nghĩ nó có thể làm đến mức này, còn có cả vệ sĩ nữa. "Ừm, hai người đó là quân nhân xuất ngũ, tham gia chiến tranh tự vệ phản kích, chiến hữu của Lương Kinh Vĩ, đều là người đáng tin. Thực ra con cũng không cần gì đến vệ sĩ, chẳng qua chỉ là giúp giải quyết hai chỉ tiêu việc làm mà thôi." Liễu Tuấn cười nói, bỏ qua câu hỏi tại sao tìm vệ sĩ. Những chuyện đấu đá với Ninh Ái Vân và Trần Vệ Tinh cùng những chuyện xấu xa vô sỉ, cho dù thân tình phụ tử Liễu Tuấn cũng không tiện kể cho cha mình nghe, tự dưng lại khơi ra chuyện không vui. Liễu Tấn Tài vừa nghe thấy đó là chiến hữu của Lương Kinh Vĩ liền yên tâm ngay. Ấn tượng của ông ta đối với anh em Lương Kinh Vĩ đều rất tốt, hình như còn đoán ra quan hệ giữa con trai mình mà Lương Xảo, nếu như chuyện này đã dính đến Lương Kinh Vĩ thì Liễu Tấn Tài cũng cảm thấy không tiện hỏi nhiều. Con trai lớn rồi, cũng nên để cho nó một không gian riêng, làm cha không nên can thiệp quá nhiều, huống hồ đứa con trai này lại rất đặc biệt.