Chương 344: Tiệc rượu hòa giải

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Vì chỉ là tiểu cán bộ của hệ thống tòa án, Doãn Xương Huy tự nhiên là không có xe riêng, tất nhiên phải đi chung chiếc xe của cha Liễu thiếu gia, Liễu Tuấn cũng không cố kỵ, mở cửa chiếc Santana, đưa mọi người đi. "Đi ăn cơm ở đâu?" Liễu Tuấn khởi động xe, nghiêng đầu hỏi Doãn Xương Huy một câu. Doãn Xương Huy ngồi ở cạnh vị trí tài xế, hai cô gái ngồi ở phía sau, khúc khích cười không ngừng. Đã bao năm nay, Nghiêm Phi có không nhiều bạn khuê phòng trò chuyện hợp ý, một người là Tuệ Tuệ, cũng bởi vì Lưu Vĩ Trường xen vào khiến cho trong lòng mọi người cảm thấy khó xử. Nghe Nghiêm Phi nói, chuyện của Lưu Vĩ Trường cùng Tuệ Tuệ cuối cùng cũng không thành. Theo việc Lưu Văn được điều nhiệm tới tỉnh làm phó cục trưởng phòng tư pháp. Lưu Vĩ Trường cũng được ăn theo, cùng đi theo tới tỉnh thành. Chỉ thương cho Liễu Tuệ Tuệ, sức lực từ đầu tới cuối thành công dã tràng, cũng không dám lộ ra, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Chuyện này Nghiêm Phi cũng đã từng đề cập với Liễu Tuấn một lần, thấy Liễu Tuấn giống như gió thổi qua tai, bộ dáng như là không bận tâm tới, liền hiểu rằng hắn không có hứng thú, nên cũng không đề cập tới nữa. Sau khi Nghiêm Ngọc Thành nhận chức phó thư kí Tỉnh ủy, Nghiêm Phi nghỉ đông và nghỉ hè cũng không trở lại Bảo Châu nữa, hai người bạn tốt từ đó cũng ít đi lại với nhau. Hôm nay gặp Lý Uyển, người cũng như tên, cực kỳ ôn nhu khiêm nhường, có lẽ sau này có thể trở thành bạn khuê phòng của Nghiêm Phi cũng không biết chừng. Như vậy cũng tốt, Liễu Tuấn rất hi vọng Nghiêm Phi có thêm mấy người bạn thân thiết trong khuê phòng, như vậy khi không có hắn bên cạnh, Nghiêm Phi cũng không quá tịch mịch. Điều này đối với 'hoa hoa công tử' như Liễu thiếu gia mà nói, thì hay hơn nhiều. Bà xã cứ bám riết lấy, có đôi khi chưa chắc đã là chuyện tốt. "Khách sạn Thập Nhất đi, anh xem có được không?" Doãn Xương Huy rõ ràng là loại người hay do dự. Mời đi ăn bữa cơm phải hỏi ý kiến người khác. "Được!" Liễu Tuấn cũng không muốn nói nhiều. Lái xe chạy thắng tới khách sạn Thập Nhất. Lại nói giờ đây ở thành phố Đại Ninh cấp bậc khách sạn cũng có hơn mười loại. Khách sạn Thập Nhất vô luận là quy mô hay cấp bậc đều đã vượt xa ngày xưa. Không còn là loại khách sạn "nha môn" nữa rồi. Nhưng mà theo thể chế của người nội địa. Đặc biệt là cán bộ có chức vụ nhất định, nếu mở tiệc chiêu đãi khách quan trọng thì thường chọn khách sạn Thập Nhất. Không thể nào nói một khách sạn lớn tiếp ít khách là xuống dốc. Giống như là một sản phẩm ô tô nào đó trong nước tượng trưng cho thận phận và địa vị thì người bình thường sẽ không dùng đến. Thật ra trong nội tâm Liễu Tuấn nghĩ rằng, bốn người trẻ tuổi đi ăn cơm thì hoàn toàn không phải chọn khách sạn Thập Nhất, cẩn thận mà nói thì là lãng phí tiền.