Chương 361: Đi dạo phố

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Doanh nhìn hai người đàn ông đấu khẩu, cười hì hì, cũng không khuyên ngăn lại, mà lại còn ngược lại. Nếu mà muốn nói đến sĩ diện, cái sĩ diện của Liễu Tuấn lắm lúc lớn hơn bất kì ai. Khang Văn Viễn lần này có thể coi như là gặp được đối thủ rồi. Thực ra trong lòng thiếu gia Tuấn cũng man mác buồn bực, làm không tốt thì bị người ta coi là “mặt trắng nhỏ” (chỉ những người đàn ông trẻ đẹp năng động), trước đây Trần Vệ Tinh như thế, giờ lại xuất hiện một Khang Văn Viễn. Đặc biệt đáng giận là Hà Mộng Doanh vẫn “ngồi đó mà coi hổ đấu”! Cái người này thật là chả có tình nghĩa gì cả! Khang Văn Viễn trước mắt như đánh một cú vào bông, chỗ không thể dùng lực, đang buồn bực, may mà lúc ấy người phục vụ mang thức ăn tới, xem như tạm thời đã giải được vây. Khang Văn Viễn và Hà Mộng Doanh cùng gọi đồ như nhau, cũng là bò hầm chín tái. Liễu Tuấn cũng không nói gì, xương sườn và canh đã được bê tới, anh liền ăn một miếng to, một chút cũng chẳng thèm khách khí với chúng họ. Chỉ đôi lúc chú ý đến tình hình một chút, cũng không ăn đến nỗi ăn ngấu ăn nghiến. “Hà tiểu thư, xin mời!” Khang Văn Viễn lại hồi phục lại vẻ thân sĩ của mình, nhã nhặn lịch sự nói với Hà Mộng Doanh, nghiêng mắt liếc nhìn Liễu Tuấn, nhếch miệng cười một cách đầy chế giễu, lòng nghĩ nhà quê thì vẫn là nhà quê thôi, đến nhà hàng tây tuyệt vời tráng lệ thế này mà lại chỉ biết ăn cơm lá sen! Nếu mà muốn ăn cơm lá sen, chi bằng đến Đại Dương hàng thật, giá thật. “Cảm ơn!” Hà Mộng nho nhã đáp lại. Cầm dao dĩa lên từ từ cắt thịt bò trong đĩa. Tay phải cầm dao, khéo léo nho nhã đưa tay lên một cách nhẹ nhàng khiến cho Khang Văn Viễn điên đảo. Kỳ thực Khang Văn Viễn chả thích ăn thịt bò, nhưng mà vì muốn hòa hợp với Hà Mộng Doanh nên mới gọi. Chẳng qua chỉ là muốn trước mặt cô giả bộ làm thân sĩ mà thôi. Chứ trong lòng thì chán ngấy cái món này. “Hà tiểu thư, tham mưu trưởng Hà dạo này vẫn khỏe chứ?” Khang Văn Viễn vừa ăn vừa hỏi. “Bố tôi vẫn khỏe. Cảm ơn anh!” Hà Mộng Doanh lịch sự trả lời mà cũng không nói thêm câu gì. Khang Văn Viễn lại buồn bực một lúc. Hắn cứ tưởng Hà Mộng Doanh sau đó sẽ hỏi thăm về bố mẹ hắn, không thì cũng phải hỏi thăm tình hình gia đình hắn, tình hình kinh tế thế nào, đằng này lại chỉ nói có vậy. Muốn nói, vì hôm nay là ngày gặp mặt mà! Những cái đó còn không hỏi thì gặp mặt cái nỗi gì cơ chứ? “Hà tiểu thư, tôi tự giới thiệu về tình hình cơ bản của tôi cho cô nghe nhé…” Bất đắc dĩ, Khang tiên sinh đành phải tự mình “cung khai” vậy. “Được thôi…” Hà Mộng Doanh không thể không đáp lại. Lập tức, Khang Văn Viễn cũng chẳng để ý đến thái độ của Hà Mộng Doanh, bắt đầu giới thiệu về mình cho cô nghe. Thì ra lại cũng là con cái nhà quan lại, hiển nhiên cũng không bằng Hà gia Vũ gia hiển hách. Nếu thực sự là gia đình có thế lực như vậy thì cũng chả đời nào đồng ý hắn lấy một người con gái đã từng ly hôn. Dù có là con gái của Hà Trường Chinh thì cũng không được. Theo như lời giới thiệu của Khang Văn Viễn, bố hắn là một tư trưởng bộ nào đó của Quốc Vụ Hội, nay đã về hưu rồi, đã quen biết với Lão Vũ gia đã từ lâu rồi. Từ nhỏ hắn đã sớm đi buôn bán, tích lũy được gia sản hơn nghìn vạn tệ rồi. Vì là quá chú trọng sự nghiệp nên đã bỏ lỡ đại sự đời người. Khang Văn Viễn vừa nói vừa nhìn Liễu Tuấn, dường như có vẻ đắc ý lắm. Những năm đầu thập niên 90, có gia sản hơn nghìn vạn tệ thì có thể xem là người thành công rồi. Không ngờ Liễu Tuấn lại tỏ vẻ chả quan tâm những lời hắn nói, cứ một mình ngồi ăn cơm lá sen, rồi lại uống hết canh, rồi lại châm thuốc lá hút. “Cơm có đủ không? Có ăn thêm xuất nữa không?” Hà Mộng Doanh quan tâm hỏi. Liễu Tuấn cười nói: “Đợi một tí nữa rồi ăn thêm chút đồ ngọt, ăn thế là được rồi.” “Liễu Tiên sinh nói thế nào ấy, đã là khách của tôi, làm sao tôi lại để anh bụng đói được….Liễu tiên sinh cuộc sống học hành vất vả không?” Khang Văn Viễn cười hỏi, trông rất có phong độ. “Cũng tạm được. Ăn no không thành vấn đề.” Liễu Tuấn lại lãnh nhạt đáp. “Tiểu thư ăn thêm một phần cơm sườn nữa nhé?” “Được thôi.” “Liễu tiên sinh, sau khi tốt nghiệp có dự định gì không? Định vào cơ quan nào?” Liễu Tuấn cười nói: “Bây giờ thì vẫn chưa nghĩ ra, đợi đến lúc ấy hãy hay.” “Theo tôi mà nói, ở cơ quan làm việc cũng không có gì tốt lắm, lúc nào cũng mức lương như vậy, theo lời của Liễu tiên sinh vừa nãy nói thì có thể ăn no được thôi.” Khang Văn Viễn lại trêu tức nói. “Thế nào, Khang tiên sinh định giới thiệu việc cho tôi à?” Liễu Tuấn lại cười hỏi. “Nếu mà tiên sinh đồng ý, có thể đến công ty tôi, tôi đảm bảo lương sẽ cao hơn ở cơ quan rất nhiều.” Khang Văn Viễn cuối cùng đã trở lại được cái cảm giác là một ông chủ lớn. “Khang tiên sinh, anh mời không nổi đâu.” Hà Mộng Doanh bỗng nhiên mở miệng nói, lời nói có phần thẳng thắn. Lúc này, Hà tiểu thư đã ăn xong thịt bò hầm, rất tao nhã lau đôi môi gợi cảm của mình. “Gì? Tôi mời không nổi ư?” Khang Văn Viễn mở tròn hai mặt nhìn. “Liễu Tiên sinh muốn đãi ngộ cao như thế nào đây?” Hà Mộng Doanh cười đáp: “Đây không phải là vấn đề đãi ngộ thế nào. Bố tôi tự mình đi mời cậu ấy gia nhập bộ đội, mà cậu ấy không đồng ý đấy.” “Có chuyện này sao?” Khang Văn Viễn hết sức kinh ngạc, nhìn Liễu Tuấn từ trên xuống dưới, tựa như không thể tin được. Tham mưu trưởng đại quân khu, đó là thân phận thế nào?tự mình mới một sinh viên gia nhập quân đội, chằng khác gì là trải lụa trên đường công danh sự nghiệp, vậy mà tên này lại không muốn ư? Chẳng lẽ cũng là một nhân vật lớn nào đó ư? “Không có gì, tôi không chịu được sự gò bó trong quân đội thôi. Tôi vẫn ưa thích cuộc sống tự do tự tại.” Liễu Tuấn cười cười, nhận lấy cơm sườn phụ vụ mang đến, rồi lại tiếp tục ăn. Khang Văn Viễn có phần ngạc nhiên, cảm thấy bản thân dường như hiểu lầm mối quan hệ giữa Hà Mộng Doanh và Liễu Tuấn. Điều khác không nói, nếu Liễu Tuấn thực sự là một sinh viên bình thường, Hà Mộng Doanh sao dám dẫn theo “mặt trắng nhỏ” này đến trước mặt Hà Trường Chinh? “Liễu Tiên Sinh lệnh tôn đại nhân là vị nào vậy?” Khang Văn Viễn dòi hỏi. Liễu Tuấn vẫn cứ ăn cơm, coi như không nghe thấy gì cả. Không biết vì sao, hắn cảm thấy rất ghét Khang Văn Viễn này. Hoặc nói là hắn căn bản không vui vẻ gì khi đi cùng Hà Mộng Doanh đến cuộc gặp mặt này. “Hả, à à, là Tuấn thiếu gia ấy mà.” Bỗng nhiên, một âm thanh hết sức lớn vang lên. Sau đó là âm thanh của người phục vụ thay nhau nói “tổng giám đốc Cố”. Liễu Tuấn không cần nhìn, nghe âm thanh cũng biết đó là ông chủ Cố Đồng Huy của tập đoàn Nam Thiên. “Tổng giám đốc Cố, xin chào!” Liễu Tuấn chỉ ngẩng đầu lên từ đĩa cơm lá sen, mỉm cười chào. Cố Đồng Huy nhanh chóng bước tới, đưa hai tay bắt chặt tay của Liễu Tuấn, một trận long trời nở đất. “Tuấn thiếu gia giá đáo đến đây, làm sao lại không thông báo trước một tiếng vậy? Để cho cậu ngồi ở bên ngoài này, thật là thất lễ quá!” Cố Đồng Huy còn thông minh hơn là em trai ngu ngốc của ông ta Cố Khải, thông qua sự việc vừa rồi, biết được hậu thuẫn Liễu Tuấn “cứng” như vậy, bèn nịnh hót, một chút cũng không dám làm mất đi vẻ ông chủ lớn. “Tổng giám đốc Cố thật khách khí quá, hôm nay tôi đến đây là để giúp thái tử đọc sách!” Liễu Tuấn vừa cười vừa chỉ về phía Hà Mộng Doanh. “A, Hà tiểu thư cũng ở đây ah? Cậu xem đấy, cái mắt của tôi thật là!” Cố Đồng Huy kì thực sớm đã nhìn thấy Hà Mộng Doanh chỉ là mọi việc phải có trật tự trước sau. Hà Mộng Doanh tuy nói là thiên kim của tham mưu trưởng Hà những có vẻ trong việc vừa rồi, đại tiểu thư vẫn nghe theo chủ ý của Tuấn Thiếu Gia. “Tuấn thiếu gia và Hà tiểu thư hôm nay tự nhiên lại đến khách sạn nhỏ của tôi ăn cơm vậy? Thật là vinh hạnh quá!” “Tổng giám đốc Cố, khách sạn Nam Thiên là một trong những khách sạn lớn nổi tiếng của thành phố Nam Phương. Bạn bè với nhau ăn một bữa cơm, tất nhiên là phải chọn một khách sạn cao cấp nhất rồi.” Hà Mộng Doanh nhanh nhẹn, nói những lời nịnh nọt mà chả cần kinh nghiệm gì. “Vị này là…” Cố Đồng Huy nhìn về phía Khang Văn Viễn. Lòng nghĩ, người này là bạn của Hà Mộng Doanh và Liễu Tuấn, chắc hẳn cũng là một nhân vật có lai lịch muốn nhân cơ hội này mà kết bạn. Thêm một người bạn thì có gì là xấu. “Đây là người bạn chúng tôi vừa mới quen, Khang tiên sinh… Khang tiên sinh đây là chủ tịch tập đoàn Nam Thiên, Cố tiên sinh.” Hà Mộng Doanh giới thiệu hai người với nhau. Khang Văn Viễn sắc mặt có chút ái ngại, cứ tưởng Cố Đồng Huy chỉ là phó tổng giám đốc khách sạn Nam Thiên thôi, ai ngờ lại là chủ tịch tập đoàn Nam Thiên. Hắn phát triển ở thành phố Nam Phương, sao có thể không biết danh tiếng của tập đoàn Nam Thiên. Hắn vừa mới hiểu, thái độ của Cố Đồng Huy đối với hai người này thể hiện địa vị của Liễu Tuấn còn hơn cả Hà Mộng Doanh. Cái tên Liễu Tuấn này, rốt cuộc là thần thành phương nào? Nhưng mà Khang Văn Viễn dù sao cũng là người khôn khéo trên thương trường, nên nhanh chóng điều chỉnh lại được thái độ của mình, liền bắt tay với Cố Đồng Huy mấy nhát liền, tiếp đó liền đưa danh thiếp của mình ngay cho Cố Đồng Huy. Cố Đồng Huy nghe giới thiệu của Hà Mộng Doanh biết đây chỉ là bạn bình thường, lại là bạn mới quen, không chừng cũng là muốn quen biết với Liễu Tuấn và Hà Mộng Doanh để nhờ vả. Đối với những người như thế này, Cố Đồng Huy tự biết không cần phải tốn thời gian bắt chuyện với hắn, tiện tay thì cầm tấm danh thiếp cho vào túi, ông ta chỉ chú ý đến với thân thiết hơn với Liễu Tuấn.