“Tiểu tử, cậu làm sao lại trốn học?”
Nhìn thấy Liễu Tuấn “từ trên trời rơi xuống”, Nghiêm Ngọc Thành rất kinh ngạc vui mừng.
“Bạn gái ở xa quá, thật là bận lòng.”
Liễu Tuấn cười ra mặt.
“Ngươi lại tán dóc à!”
Nghiêm Ngọc Thành cười mắng.
“Nói đi, có phải Doãn Xương Huy có tin gì mới không?”
Liễu Tuấn nhất thời hai mắt xanh lên, người này chẳng lẽ không biết không được?
“Bố, sao bố lại biết Tiểu Tuấn và Doãn gặp nhau?”
Nghiêm Phi thấy lạ hỏi.
Nghiêm Ngọc Thành “hơ” một tiếng: “Cậu ta một mình với ai, Bố cũng chẳng biết, nhưng mà dẫn con đi ăn cơm. Trừ tiểu tử nhà lão Doãn ra thì còn ai được nữa? Người khác cậu ta không giới thiệu cho con đâu.”
“Cao! Bí thư thật là cao quá!”
Liễu Tuấn lập tức đứng thẳng người lên, nịnh hót rồi nhanh chóng kính thuốc.
“Ngồi xuống đi!”
Nghiêm Ngọc Thành chỉ sang sô ga đối diện,
Liễu Tuấn đầu tiên châm thuốc cho nhạc phụ, xong mới ngồi xuống.
“Ai da, Tiểu Tuấn về rồi.”
Giải Anh từ trong bếp đi ra, nhìn Liễu Tuấn rồi lại nhìn con gái của mình, cười hì hì.
Liễu Tuấn lại đứng dậy chào.
“Mọi người cứ nói chuyện đi, tôi đi rửa hoa quả.”
“Tiểu tử nhà Lão Doãn, có phải đã tìm ra chứng cứ rồi không?”
Nghiêm Ngọc Thành nhìn Liễu Tuấn hỏi.
“Quả thật là việc gì cũng không lọt ra khỏi mắt của bí thư… Doãn Xương Huy cũng đã điều tra ra được một số thứ…”
Liễu Tuấn cười hì hì, nói lại tình hình Doãn Xương Huy điều tra được ra, ngữ khí lại rất nhẹ nhàng.
Nghiêm Ngọc Thành chăm chú lắng nghe, không nói gì.
“bác Nghiêm, cháu nghe nói quảng trường Thiên Mã là tình trưởng Trương đích thân nắm giữ?”
Liễu Tuấn hỏi.
Nghiêm Ngọc Thành lãnh đạm nói: “cậu còn nghe nói cái gì nữa?”
Liễu Tuấn cười, không nói nữa.
“Dạo này học hành thế nào rồi? Năm sau tốt nghiệp rồi nhỉ?”
Nghiêm Ngọc Thành bỗng nhiên hỏi sang chuyện học hành của Liễu Tuấn. Nhưng Liễu Tuấn cũng biết quan trọng là ở câu sau.
Liễu Tuấn cười đáp: “Vẫn tốt ạ, năm sau bằng tốt nghiệp có thể tới tay rồi ạ.”
“Thế định làm ở đâu?”
“bác xem thế nào à? Cháu nên đến làm việc ở đâu thì thích hợp ạ?”
Nghiêm Ngọc Thành lãnh đạm cười nói: “Việc này cháu tự quyết định.”
Liễu Tuấn buồn bã.
“Nếu không bác giới thiệu cho cháu đến phòng tổ chức tỉnh ủy nhé!”
Liễu Tuấn dò hỏi.
“Cậu nghĩ thế thật à?”
Nghiêm Ngọc Thành nói, ánh mắt sáng lên.
Liễu Tuấn gãi đầu đành phải thẳng thắn nói: “Thôi ạ, cháu đến ddaonf tình ủy vậy.”
Nghiêm Ngọc Thành miêng nở một nụ cười.
Kì thực Liễu Tuấn cũng chẳng định đến phòng tổ chức. Nơi đó là Nghiêm Ngọc Thành quản lý, nếu đến đó thây, Nghiêm Ngọc Thành ngược lại không dễ nói tiền đồ của cậu ta không thuận lợi. Một câu hỏi thế này, chỉ là đùa với Nghiêm Ngọc Thành mà thôi.
Với học lực của Liễu Tuấn đầu tiên đến đoàn tình ủy là hợp lý nhất rồi.
“Kì thực nguyên tắc ra mà nói, theo tình hình của cậu, tốt nhất là đến khu mở rộng kĩ thuật Cao tân huyện Hướng Dương.”
Nghiêm Ngọc Thành có chút trêu đùa nói.
“Vậy cháu từ chức vậy.”
Liễu Tuấn không hề do dự nói. Tuy biết rõ Nghiêm Ngọc Thành chỉ nói đùa nhưng hành sự của người này không hề theo qui luật bình thường xuất bài, không cần não bộ nóng lên mới ứng ra những câu ấy. Đến khu Cao Tân là việc có thể làm được, cũng có thể lên làm được phó huyện. Lẽ nào cậu ta là hất đổ anh rể mình?
Nghiêm Ngọc Thành hai mắt trừng lên: “Cậu như này là cò kẻ mặc cả với tổ chức.”
Liễu Tuấn cười nói: “Cò kè mặc cả với tổ chức thì không dám, chứ cò kè mặc cả với nhạc phụ thì không phản với kỉ luật tổ chức chứ ạ?”
“Tiểu Tuấn, lại nói bậy rồi.”
Nghiêm Phi lườm Tiểu Tuấn một cái.
Nghiêm Ngọc Thành “hừ” một tiếng, hút thuốc, nói: “Ngày mai cậu về thành phố Nam Phương đi, không cần ở lại đây làm rối lên nữa.”
Liễu Tuấn gật đầu.
Nghiêm Phi lập tức không chịu, kêu lên: “Bố, ở lại chơi thêm vài ngày nữa thì có sao đâu? Đằng nào thì cũng xin nghỉ rồi mà.”
Nghiêm Ngọc Thành lạnh nhạt nói: “Cái này, con tự hỏi cậu ta đi.”
Liễu Tuấn cười nói: “Sáng sớm mai anh sẽ về.”
Nghiêm Phi tức giận quay mặt đi, không để ý đến hai người đó nữa.
Điều này, Nghiêm Phi tất nhiên không hiểu.
Doãn Xương Huy đã điều tra ra vấn đề lớn của công ty Hoa Phạm, trên căn bản Doãn Bảo Thanh cần ngả bài xuống. Bất kể nhà Lão Doãn xuất chiêu gì, Liễu Tuấn đề không thích hợp tham gia quá sâu.
“Phi Phi, nếu không em xin nghỉ hai ngày, về Bảo Châu với anh chơi đi.”
Thấy Nghiêm Phi hết sức khó chịu, Liễu Tuấn cười nói.
“Được!”
Nghiêm Phi lấp tức cười tươi như hoa.
… …
So với Nghiêm gia, không khí Doãn gia hết sức ngưng trọng.
Doãn Bảo Thanh yên lặng nghe con nói hết vấn đề nghiêm trọng tồn tại ở công ty Hoa Phạm, hút thuốc không nói câu nào. Doãn Xương Huy và Lý Uyển chỉ ngồi đó không dám ngắt dòng suy nghĩ của ông ta.
“Chiều nay, con ăn cơm cùng Liễu Tuấn à?”
Một lúc lâu sau, Doãn Bảo Thanh mới hỏi.
“Vâng, cậu ta nghe nói tình hình này, đặc biệt từ thành phố Nam Phương về đây.”
“Cậu ta nói thế nào?”
Doãn Xương Huy nghĩ một lát rồi nói: “Cậu ta không nói gì cả.”
Doãn Bảo Thanh liền khe khẽ “hừ” một tiếng.
Doãn Xương Huy và Lý Uyển nhìn nhau, không biết tiếng “hừ” kia là biểu thị ý gì.
Đang bàn chuyện thì tiếng điện thoại reo lên.
“Alo, tôi tìm Doãn Xương Huy”
Thì là ra Liễu Tuấn gọi đến.
“Tôi đây.”
“Xương Huy à? Ngày mai tôi và Phi Phi về thành phố Bảo Châu thăm bố mẹ tôi, mấy ngày này không thể cùng cậu ở tỉnh thành được, lúc nào được nghỉ đông chúng ta tụ tâp nhé.”
“Ồ, được thôi!”
“Liễu Tuấn gọi đến à?”
Doãn Bảo Thanh hỏi.
“Vâng. Cậu ta nói ngày mai cậu ta về thành phố Bảo Châu cùng với Phi Phi, đến lúc nghỉ đông sẽ về đay tụ tập.”
Doãn Xương Huy truyền lại nguyên văn những điều Liễu tuấn nói.
Doãn Bảo Thanh hơi gật đầu, lại liên tục hút thuốc, rồi lại nhả khói ra, nói: “Xương Huy việc này, con chịu trách nhiệm vụ án này, những việc khác không nên quản lý truy xet là gì, hiểu không?”
“Ây…”
Doãn Xương Huy không hiểu giả hiểu gật đầu.
… …
Công ty vật liệu xây dựng Vĩnh Hưng của thành phố Hãn Hồ tố cáo công ty kiến trúc Hoa Phạm thành phố Đại Ninh nợ tiền, tòa án nhân dân thành phố Đại Ninh định ngày 24 tháng 12 mở phiên tòa thẩm vấn, những trước khi mở phiên tòa thẩm vấn vài ngày đột nhiên công bố hoãn, lý do là trong lúc triệu mở hội nghị hội ủy viên thẩm phán tòa án thành phố, nhân viên tổ chức phiên tòa đặc biệt là chọn thẩm phán trưởng thì xuất hiện những ý kiến khác nhau.
Phó trưởng Tòa án Viên phân quản án kinh tế đề ra, số tiền của vụ án này quá lớn, tình hình khá phức tạp, không thích học cho Doãn Xương Huy, quan pháp trẻ tuổi này đảm nhân thẩm phán trưởng, nên chọn một đồng chí lớn tuổi có kinh nghiệm phong phú chủ trì, để nắm bắt được tiến trình thẩm tra quản lý vụ án này tốt hơn.
Với việc tại sao Phó trưởng Tòa án Viên trong thời khác quan trọng lại đề ra ý kiến đổi thẩm phán trưởng Như Ý thật không biết nội tình có chuyện gì đây. Những mà có một điểm hắn lại biết, Phó trưởng Tòa án Viên là chỗ thân tín với bí thư Hoàng ủy ban nhân dân thành phố Đại Ninh. Mà bí thư Hoang ủy ban nhân dân thành phố Đại Ninh là người của Hồ Vi Dân, theo Hồ Vi Dân từng bước chặt chẽ.
Đề xuất của Phó trưởng Tòa án Viên không còn nghi ngờ gì nữa chính là ý của bí thư Hồ.
Xem ra Trang Hoa Dương cũng đã cảm thấy nguy cơ rồi.
Đề xuất của Phó trưởng tòa án Viên rất khiến làm khó cho Phong Như Ý.
Ban đầu án này giao cho Doãn Xương Huy chủ thẩm, khiến cho Phong Như Ý không dám đắc tội với hai bên.
Bây giờ trước lúc mở phiên tòa lại nói rõ là dựa sát vào Vi Dân. Đã như thế, lúc đầu lại còn như vậy làm gì? Còn đắc tội với Doãn Bảo Thanh.
Cho dù Doãn Bảo Thanh trước mắt không như ngày trước có quyền trong tỉnh ủy nhưng đối với tầng lớp này trong tỉnh ủy mà nói, lạc đà gầy to hơn ngựa, không là ông ta Phong Như Ý có đủ khả năng dễ dàng đắc tội.
Cuối cùng Phong Như Ý sử dụng “kế hoãn”, kéo dài thời gian, tuyên bố án này thêm một tuần nữa mới khai thẩm.
Sauk hi hội nghị hội ủy viên thẩm phán kết thúc xong, Phong Như Ý đặc biệt bảo phó tòa án trưởng Viên ở lại.
“Lão Viên này, về cái án này, chúng ta nói chuyện mỗi chút đi…”
Phong Như Ý cười hì hì, châm thuốc cho phó tòa án trưởng Viên.
Phó tòa án trưởng Viên nhận thuốc xong, rất bình tĩnh nói: “Viện trưởng, tôi vẫn kiên trì ý kiến, vụ án này phải hết sức cẩn trọng, rốt cuốc số tiền quá lớn, Tiểu Doãn vẫn còn trẻ quá.”
“Cán bộ trẻ tuổi, tóm lại cần phải rèn luyện mới trưởng thành lên mà.”
Vậy cũng phải có một quá trình, đầu tiên có thể giao cho Tiểu Doãn vài vụ án nhỏ để thẩm vấn. Đợi đến khi cậu ấy trưởng thành thì giao những nhiệm vụ lớn vẫn chưa muộn mà.”
Phó trưởng tòa án Viên kiên trì nói.
“lão Viên, có phải là bí thư Hoàng có chỉ thị cụ thể nào đó không?”
Phong Như Ý hút thuốc, rồi hỏi dò.
Phó trưởng tòa án Viên cười: “Viện trưởng, đây là ý kiến cá nhân của tôi thôi. Đối với thẩm lý án kinh tế này, tôi cũng gọi là có chút kinh nghiệm.”
Hừm!!
Lúc mới đầu mở hội nghị, sao ông không đề ra?
Phong Như Ý trong lòng thầm trách mắng, nhưng không hề lộ ra mặt.
“Lão Viên à, tôi thấy vụ án này, vẫn để Tiểu Doan thẩm lý đi. Dù sao cậu ta đã làm bao nhiêu việc trước rồi, lúc này lại đổi, ta e rằng trong lòng sẽ có ý nghĩ khác.”
Phó trưởng tòa án Viên nói: “Viện trưởng, thẩm phán pháp tư là công việc rất nghiêm túc, hay là chúng ta nên từ góc độ lợi ích công việc mà suy nghĩ vấn đề đi. Được mất của mỗi cán bộ, dù sao cũng ở vị trí số 2 đấy.”
“Ừm, ông nói cũng rất có lý… kỳ thực vụ án này, cũng có thể không mở phiên tòa thẩm vấn, chỉ cần nguyên bị cáo hai bên có thành ý, hoàn toàn có thể hòa giải. Lão Viên, ông thấy thế nào?”
Phó viện trưởng Viên nhắm hai mắt lại, gật đầu.
Trang Hoa Dương cự tuyệt hòa giải.