Tòa nhà chín tầng này là nơi trước đây Chu tiên sinh ở. Sau khi Chu tiên sinh chuyển tới thủ đô, nơi này bỏ không, gần đây mới sắp xếp để một nhà Liễu Tấn Tài vào sống. Là thường ủy tỉnh ủy kiêm bí thư thành ủy Đại Ninh, Liễu Tấn Tài có thể chọn sống ở thường ủy viện tỉnh ủy, cũng có thể chọn sống ở thường ủy viện thành ủy. Có điều Giải Anh và Nguyễn Bích Tú thường xuyên qua lại với nhau, lão Liễu gia cuối cùng lựa chọn bố trí nhà mới ở thường ủy viện tỉnh ủy.
Kỳ thực hơn phần lớn là bởi vì sự kiên trì của Nguyễn Bích Tú, theo ý tứ của Liễu Tấn Tài thì sống ở thường ủy viện thành ủy có lợi hơn đối với công tác, dẫu sao thì trọng điểm công tác của ông ta là ở trong khối thành phố.
Nhưng lý do mà Nguyễn Bích đưa ra là muốn được nói chuyện thường xuyên với Giải Anh, kỳ thực thì bởi vì quy củ của thường ủy viện tỉnh ủy còn nghiêm hơn so với thường ủy viện thành ủy, nhân viên không liên quan, muốn giống như ở thành phố Bảo Châu, động chút là đăng môn bái phỏng thì gian nan hơn nhiều.
Không còn mỗi buổi chiều là khách ra khách vào không ngừng nữa, Liễu Tấn Tài cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, cũng có thể lên giường nghỉ ngơi sớm một chút, điều này rất quan trọng đối với sức khỏe của ông ta.
Đối với quyết định của bà già, Liễu Tuấn tán thành cả hai tay. Hắn đã quen với tác phong công tác "việc phải tự làm" của ông già nhà mình, cũng rất là tôn sùng phong cách chấp chính đại khí bàng bạc của Nghiêm Ngọc Thành.
Có điều nói là nói vậy, về gốc rễ thì vẫn là trong xương cốt của Liễu nha nội có một chữ "lười" tác quái, khi cần thiết, đành phải đẩy Nghiêm Ngọc Thành ra làm lá chắn thôi.
Xe của Liễu Tấn Tài là mang từ thành phố Bảo Châu tới, lái xe tiểu Vũ trước kia đã được an bài tới cơ quan công an để làm việc, ban xe con của thành ủy thành phố Bảo Châu chọn một quân nhân xuất ngũ, quê ở Hướng Dương, tên là Đường Dược Chiêu. Người này cũng giống như tiểu Vũ, khôi ngô khỏe mạnh, trầm mặc ít nói, rất hợp với tính cách của Liễu Tấn Tài. Nghĩ rằng vừa mới thay không lâu lại bị thay tiếp, đối với hắn ta cũng là một đả kích, cho nên dứt khoát dẫn tới thành phố Đại Ninh luôn. Đường Dược Chiêu trước khi tới thành phố Bảo Châu cũng đã từng lái xe con một đoạn thời gian cho đơn vị hành chính của thành phố Đại Ninh, cho nên cũng rất quen thuộc với đường xá của thành phố Đại Ninh.
Thành ủy muốn dẫn một lái xe nho nhỏ tới, cũng chẳng ai nói được gì.
Thư ký thì do bí thư thành ủy thành phố Đại Ninh bố trí, tên là Tạ Ý Tường, khoảng ba mươi tuổi, có kinh nghiệm công tác nhất định, đây cũng là yêu cầu đặc biệt của Liễu Tấn Tài.
Về chuyện chọn thư ký, các lãnh đạo trước giờ đều rất coi trọng.
Bởi vì thư ký và lái xe, là người thân cận nhất ở bên cạnh lãnh đạo, rất nhiều chuyện, người bên cạnh có thể đều không biết, nhưng không thể giấu được thư ký và lái xe.
Đa số lãnh đạo thích dùng thư ký có bối cảnh đơn thuần, như vậy có thể được yên tâm hơn. Những Liễu Tấn Tài lại không cho rằng như vậy. Ông ta vừa mới tới, dùng một thư ký có kinh nghiệm thì thuận lợi hơn.
Còn cái gọi là "cơ mật", trong mắt Liễu Tấn Tài, không phải là quá quan trọng.
Ông ta tính tình ngay thẳng, thanh minh liêm khiết, là lãnh đạo điển hình theo tông chỉ "không có chuyện gì là không thể nói với người khác" của người đọc sách. Cho nên không quá để ý đến cái này.
Hơn nữa, giả sử một người là bí thư thành ủy, ngay cả thư ký ở bên cạnh cũng không thể hoàn toàn thuyết phục được, vậy thì năng lực của bí thư thành ủy này rất có hạn. Do đó Liễu Tấn Tài cho rằng, bất kể ai làm thư ký cho ông ta cũng được, quan trọng là phải đảm nhiệm được công tác, những cái khác đều là thứ yếu.
Tạ Ý Tướng lăn lộn ở cơ quan thành ủy nhiều năm, một mực than thở rằng thời vận của mình quá kém, có tài nhưng không gặp thời. Bất ngờ buổi sáng vừa tỉnh dậy, trên trời rớt xuống một cái bánh đập trúng đầu hắn. Ở chỗ thư ký thành ủy báo rằng trong năm hồ sơ xét duyệt xin làm thư ký, Liễu bí thư không ngờ lại chọn trúng hắn. Cho tới khi Liễu bí thư tự mình tìm hắn nói chuyện, Tạ Ý Tường mới biết rằng chuyện này đúng là thật.
Loại cơ hội như thế này, đột nhiên rớt xuống đầu mình, vậy thì Tạ Ý Tường tất nhiên là phải nắm lấy cho thật chặt.
Liễu bí thư có thói quen gì, không thể hỏi thẳng ở trước mặt được, phải tự mình tìm tòi. Thế là Tạ Ý Tường mở tiệc chiêu đãi Đường Dược Chiêu trươc tiên, vị tài xế này là được mang tới từ thành phố Bảo Châu, sự hiểu biết về thói quen của Liễu bí thư, tất nhiên là hơn hẳn hắn.
Đường Dược Chiêu là một người rất thực tế, lại thêm khá trẻ tuổi, cũng không giấu diếm gì. Phàm là chuyện mà mình biết đều tường tận kể cho Tạ Ý Tường nghe. Có điều, thời gian Đường Dược Chiêu theo Liễu bí thư cũng chưa được lâu, hơn nữa là tài xế, không thể tiếp xúc được với những văn kiện cơ mật như là thư ký. Liễu bí thư là một người cực kỳ chú trọng tới quan niệm thời gian, trong đoạn thời gian này theo Liễu thư ký, chưa từng thấy ông ta tới muộn bao giờ, còn về sớm thì càng không bao giờ, mà cũng thường nán lại trong phòng làm việc xử lý công vụ, phê duyệt văn kiện rất lâu. Vì chuyện này, Liễu bí thư còn từng nói xin lỗi với hắn và thư ký tiền nhiệm của ông ấy là Liêu Thuận, nói rằng bởi vì mình làm thêm giờ, nên khiến bọn họ cũng phải làm thêm giờ theo.
Nghe thấy những lời này, Tạ Ý Tường có chút hoảng sợ.
Bởi vì làm thêm giờ mà bí thư thành ủy tự mình nói xin lỗi với thư ký và lái xe, hắn trước giờ chưa bao giờ nghe thấy chuyện này. Từ đó có thể thấy được tác phong của Liễu bí thư nghiêm cẩn như thế nào, đồng thời cũng có thể thấy được sự quan tâm của Liễu bí thư đối với thuộc hạ của mình.
7 giờ 45 phút, Liễu Tấn Tài xuất hiện rất đúng giờ ở cửa biệt thự, Tạ Ý Tường vội vàng bước tới, nhận lấy cặp ở dưới nách của Liễu bí thư.
Đối với cặp giả da màu vàng được sản xuất trong những năm 80, Tạ Ý Tường khi lần đầu tiên tiếp lấy, cũng cảm thấy cảm khái một trận. Đừng nói là dạng cán bộ cao cấp như thường ủy tỉnh ủy, cho dù là nhân viên bình thường mới vào làm ở thành phố Đại Ninh này cũng không dùng loại cặp da cũ nát cọ vào chỗ nào cũng xổ lông này.
Sớm đã có lời đồn về Liễu Tấn Tài trước khi sắp được điều nhiệm làm bí thư thành ủy Đại Ninh, có rất nhiều chuyện liên quan tới ngôi sao mới của quan trường tỉnh N này, bất kể là "tin tức quan phương" hay là "ghi chép dã sử", đều đã được lưu truyền xôi xao ở quan trường thành phố Đại Ninh.
Nghe nói Liễu bí thư triển khai kinh tế địa phương rất tiết kiệm tiền, công trình lớn cả mấy trăm triệu, nói làm là làm, tuyệt không hàm hồ. Cải tạo tuyến quốc lộ, đoạn đường thành phố Bảo Châu so với ba nơi khác thì hoàn thành thông xe sớm hơn nửa năm. Nguyên nhân lớn nhất chính là khi chi trả chưa từng nợ dai. Nhưng đối với những kinh phí chi tiêu có tính mềm thì lại quản cực chặt, kinh phí làm công nếu vượt quá hạn mức, có nói rõ với thị trưởng cũng không được, phải giải thích rõ ràng ở ngay trước mắt Liễu bí thư, vì sao lại vượt quá. Giả sử nếu không có lý do chính đáng, nhẹ thì bị mắng cho một trận, từ hôm sau trích một phần lương ra để bù vào kinh phí làm công vượt mức. Nếu tình tiết rất nghiêm trọng, vậy thì "quan lộ" của lão nhân gia ngươi đã tới hồi kết thúc rồi.
Liễu bí thư hận nhất là hạng bại gia tử!
Thấy cái cặp giả da đã cũ nát này, Tạ Ý Tường liền hiểu rằng lời đồn không phải là giả.
Có điều, trừ tiết kiệm ra, Tạ Ý Tường cũng từ chiếc cặp này mà nhìn ra được một số thứ khác, đó chính là Liễu bí thư là một người rất hoài niệm, đối với đồ vật còn như vậy thì đối với người theo cạnh mình chắc rằng ắt còn hơn cả như thế.
Liễu Tấn Tài đang cất bước ra khỏi cửa thì Liễu Tuấn từ phái sau chạy ra, cười cười chào hỏi Tạ Ý Tường.
"Xin chào thư ký, tôi là Liễu Tuấn."
"A... Liễu Tuấn, xin chào, xin chào!"
Tạ Ý Tường ngây người, lập tức tươi cười bắt tay Liễu Tuấn, trong lòng cảm động vô cùng.
Đối với tình hình gia đình của Liễu bí thư, các cán bộ trong cơ quan chính phủ của thành ủy Đại Ninh đều nghe ngóng kỹ càng, biết rằng Liễu bí thư có một đứa con trai đang học ở đại học Nam Hoa, hình như còn là thạc sĩ nghiên cứu sinh, đoán rằng chắc hính là cậu thanh niên trường thân ngọc lập ở trước mặt đây.
Liễu Tuấn vừa mở miệng đã gọi tên mình, có thể thấy Liễu bí thư đã từng nhắc tới tên mình ở trong nhà. Nghe nói hai cha con Liễu bí thư có tình cảm rất sâu đậm, hơn nữa vị nha nội này còn là con rể tương lai của Nghiêm bí thư thành ủy.
Liễu Tuấn tiễn cha ra tận ngoài cửa biệt thự, lại chào hỏi Đường Dược Thiêu, sau đó thì đứng ở cửa biệt thử dõi mắt tiễn xe của cha ra khỏi thường ủy viện tỉnh ủy mới chạy lại lên lầu số ba.
Quả nhiên là nhất biểu nhân tài, phụ từ tử hiếu.
Tạ Ý Tường thầm nhắc nhở bản thân: "Sau nay nhất định phải cố gắng quan hệ thật tốt với Liễu nha nội.”
"Tiểu Tạ à, nghe nói cậu vẫn sống ở đơn vị của người yêu cậu?"