Trong phòng làm việc, ngoại trừ Đoàn Thiệu Văn có tư cách ngồi cùng bí thư ra, những người khác đều phải đứng, ngay cả thở mạnh cũng không dám, bầu không khí trầm muộn dị thường.
Thịnh Khai Hoài vừa vào cửa, Đoàn Thiệu Văn nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, mũi "hừ" một tiếng, nhưng không phê bình cũng không trách mắng, quay đầu lại nói với Liễu Tấn Tài: "Liễu bí thư, vị này chính đồng chính Thịnh Khai Hoài, cục trưởng cục giao thông."
Đoàn Thiệu Văn làm vậy cũng rất hợp với quy củ của quan trường, tuy bụng đầy nộ khí, nhưng thượng cấp ở đây nên trước tiên không tiện trách mắng thuộc hạ.
"Liễu bí thư, chào ngài..."
Thịnh Khai Hoài thân hình thẳng tắp hướng về Liễu Tấn Tài, hông hơi cong xuống.
Liễu Tấn Tài thấy hắn trán đẫm mồ hôi, ngữ khí hơi hòa hoãn một chút, hỏi: "Thịnh cục trưởng, giờ làm việc vì sao lại không có mặt ở cương vị công tác? Có phải là thân thể không khỏe không?"
Thịnh Khai Hoài đưa tay áo lên lau mồ hôi, sắc mặt càng trắng hơn. Vốn muốn nói là mình không khỏe, nhưng Liễu Tấn Tài hỏi trước thì hắn cảm thấy tuyệt đối không thể thuận theo ý tứ này mà nói được.
Thế nào, lãnh đạo nói anh không khỏe, anh dám nói thật sự không khỏe ư?
Rất nhiều lúc, trên quan trường có loại kỹ xảo này, khi gặp lãnh đạo có tâm tình không tốt, thuộc hạ phải "sáng tạo cơ hội" cho lãnh đạo. Sáng tạo cơ hội gì? Khiến lãnh đạo tìm một cái cớ để phê bình anh cho hả giận thôi chứ cũng chẳng có gì cả.
Anh nếu dám nói mình không sai, khiến cho cục tức của lãnh đạo quay người trở lại, vậy chứng tỏ là anh không sai mà là lãnh đạo sai, lãnh đạo không nên tức giận với anh.
Vậy thì hay rồi, tiểu tử anh đợi đó, sẽ có lúc anh phải sai thôi! Đến lúc đó, lãnh đạo sẽ tính sổ với anh.
Thịnh Khai Hoài là cục trưởng thị cục cấp chính ban, vô luận là như thế nào cũng không đảm đương được một bí thư thành ủy cấp phó tỉnh bộ tính sổ với mình!
"Xin lỗi, Liễu bí thư, tôi sai rồi... Tôi... tôi tối hôm qua gặp gỡ với mấy chiến hữu từ xa tới, uống... uống hơi quá chén..."
Thịnh Khai Hoài vừa lau mồ hôi vừa lắp bắp kiểm điểm.
Sắc mặt Liễu Tấn Tài vẫn không có biểu cảm gì, chậm rãi gật đầu, không nói câu nào.
Thịnh Khai Hoài mù mờ không hiểu.
Nếu là ở trước mặt Hồ Vi Dân hoặc là Đào Nghĩa Âu, thậm chí là ở trước mặt Đoàn Thiệu Văn, hắn tự miệng thừa nhận uống say làm lỡ việc, vậy thì lãnh đạo sớm đã nổi trận lôi đình rồi.
Liễu Tấn Tài thì ngược lại, ngay cả "hừ" một tiếng cũng không, giống như là căn bản không có chuyện gì, cũng coi như là không có sự tồn tại của Thịnh Khai Hoài.
Vị bí thư thành ủy mới này rốt cuộc là có tính khí như thế nào?
"Báo cáo!"
Khi Thịnh Khai Hoài đang thấp thỏm không yên, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng" báo cáo"
"Vào đi!"
Liễu Tấn Tài thuận miệng đáp.
Một cảnh sát thân hình cao gầy, khoảng năm mươi tuổi bước vào trong, "cộp" một tiếng giậm chân đứng nghiêm, kính lễ với Liễu Tấn Tài.
"Báo cáo Liễu bí thư, trưởng cục công an thành phố Đại Nnh Hách Vĩ Tiến tới báo cáo, xin chỉ thị của ngài!"
Vị Hách cục trưởng này cũng rất tuân thủ quy củ.
Liễu Tấn Tài gật đầu, đứng dậy, nói: "Rất tốt, mọi người đều đã đến đủ rồi, vậy thì mở cuộc họp ngay tại đồn công an này đi. Chúng ta tới phòng họp."
"Tôi xin được dẫn đường cho Liễu bí thư!"
Hách Vĩ Hiến quay người bước ra cửa.
Hắn khá quen thuộc với đồn công an quảng trường, rất nhanh liền tới phòng họp. Bởi vì tình hình trị an của quảng trường Mười Một rất phức tạp, cho nên đồn công an quảng trường vô luận ở ở các phương diện sân bãi làm việc hay là trang bị cảnh lực đều khá vượt trội trong các đồn công an. Phòng họp khá rộng rãi, có thể chứa hai mươi người ngồi họp.
"Các đồng chí đều ngồi xuống đi, xin Đoàn phó thị trưởng trước tiên giới thiệu tình huống đã gặp phải ngày hôm nay cho mọi người được rõ."
Liễu Tấn Tài ngồi trên chủ vị, quét mắt nhìn mọi người, nói.
Cục công an ngoại trừ Hách Vĩ Tiến ra, còn có một phó cục trưởng phụ trách trị an và trưởng chi đội của sở trị an thị cục cũng cùng tới tham dự cuộc họp. Bí thư thành ủy chen chúc trên xe buýt, lại găp phải một tên móc túi cầm dao cướp bóc, đây không phải là một vấn đề nhỏ.
Đoàn Thiệu Văn hắng giọng, đang muốn mở miệng thì Tạ Ý Tường đột nhiên bước vào, ghé vào tai Liễu Tấn Tài nói khẽ: "Bí thư, Đào thị trưởng và các động chí lãnh đạo khác của thị chính phủ thành ủy đều tới rồi."
Liễu Tấn Tài nhíu mày, lập tức mỉm cười nói: "Vậy thì rất tốt, mời Đào thị trưởng và các đồng chí vào cùng nhau thảo luận!"
Lúc này từng chiếc xe limousine màu đen lục tục nối đuôi nhau đi vào đồn công an quảng trường, bãi đỗ xe nhỏ của quảng trường rất nhanh liền chật cứng, chỉ có thể đỗ bớt ở bên ngoài. Cảnh sát của đồn công an vừa hưng phấn lại vừa sợ hãi, loại tình huống này là lần đầu tiên được nhìn thấy ở đồn công an, chân tay luống cuống ở ngoài cửa chỉ huy giao thông duy trì trật tự, khó lắm mới an trí thỏa đáng xe của các lãnh đạo.
Mà một nhóm lãnh đạo chủ yếu của thị chính phủ thành ủy thì chẳng có tâm tư nào mà để ý đến điều này, xe còn chưa đỗ hẳn đã vội vã bước xuống, ai ai cũng thần sắc ngưng trọng theo sau thị trưởng Đào Nghĩa Âu đi vào phòng họp của đồn công an.
Nghe nói là đám người của Đào thị trưởng đều đến, người trong phòng họp đều đứng dậy. Đào Nghĩa Âu cũng được tính là một thị trưởng vô cùng cường thế, là nhân vật số hai uy phong lẫm lẫm, đừng nói là phó thị trưởng chính phủ, cho dù là phó bí thư thành ủy gặp Đào Nghĩa Âu cũng phải cung cung kính kính. Cũng không hoàn toàn là vì cấp bậc của Đào Nghĩa Âu, còn có một nguyên nhân rất quan trọng đó là Đào Nghĩa Âu và Hồ Vi Dân đi lại rất gần, ít nhất thì biểu hiện bên ngoài là vậy. Phàm là quyết định mà Hồ Vi Dân đưa ra, Đào Nghĩa Âu đều ủng hộ vô điều kiện, cũng tương tự như vậy, chỉ cần là chuyện mà Đào Nghĩa Âu vỗ bàn quyết định, Hồ Vi Dân trên cơ bản cũng ủng hộ.
Tình hình này có chút tương tự như ở thành phố Bảo Châu.
Chỉ có điều Nghiêm Liễu hệ của thành phố Bảo Châu, thậm chí Liễu Thạch hệ, Liễu Đường hệ sau này, đều được cao tầng coi là một thể. Hồ Vi Dân và Đào Nghĩa Âu lại chưa từng được cấp trên goi là "Hồ Đào hệ", cái này cũng có chút kỳ quái.
Cho tới khi Đào Nghĩa Âu xuất hiện ở ngoài cửa phòng họp, đưa hai tay ra thì Liễu Tấn Tài mới đứng dậy, mỉm cười bắt tay với Đào Nghĩa Âu.
Quy củ giữa người số một và người số hai này vẫn phải chú trọng.
Liễu Tấn Tài mặc dù không phải là lãnh đạo nghiêm khắc, nhưng vô luận là ai ngồi trên vị trí của người đứng đầu, đều là nhất ngôn cửu đỉnh. Vô luận là quyền uy tuyệt đối của bí thư huyện ủy Hướng Dương, bí thư thành ủy Bảo Châu cũ hay là bí thư thành ủy Bảo Châu mới, trước giờ chưa từng bị ai làm lay động.
Khi đám người Đào Nghĩa Âu tới phòng họp thì lập tức lộ ra vẻ chật trội.
Mười một thường ủy thành ủy, lại thêm năm phó thị thường ủy, ngoại trừ tư lệnh viên khu cảnh bị Đại Ninh ra, toàn bộ đều có mặt.
Đám người Hách Vĩ Hiến vội vàng đứng dậy nhường chỗ. Lô sở trưởng nhanh nhẹn, lập tức an bài nhân thủ bê thêm ghế vào phòng họp. Mọi người không chút hỗn loạn, nhất nhất sau khi bắt tay Liễu Tấn Tài xong đều đi thẳng tới vị trí thích hợp rồi ngồi xuống.
Trước đây thị chính phủ thành ủy cũng từng mở hội nghị liên tịch, thứ tự chỗ ngồi mọi người trong lòng đều nắm rõ, không thể ngồi nhầm.
Đào Nghĩa Âu ngồi dưới Liễu Tấn Tài, vẻ mặt nghiêm trọng, nói: "Liễu bí thư, tôi có ý kiến với hành động lần này của ông!"
Những người tham dự cuộc họp đều kinh ngạc.
Bắt đầu tranh chấp ư?
Liễu Tấn Tài lạnh lùng nói: "Thị trưởng có ý kiến gì thì cứ nói ra đi, tôi thành tâm tiếp thu."
"Lý giải tình hình thực tế ngồi xe công cộng khó khăn của quần chúng cơ sở, xuất phát điểm của Liễu bí thư là rất tôt, thâm nhập cơ sở, đây cũng là tác phong truyền thống nhất quán của Đảng ta. Nhưng trị an xã hội của thành phố Đại Ninh không tốt, Liễu bí thư cải trang vi hành, rất dễ nảy sinh điều bất trắc. Ví dụ như lần này ở trên xe buýt, lại gặp phải côn đồ cầm dao cướp bóc, vạn nhất nguy cập tới sự an toàn của bản thân Liễu bí thư, vậy thì sẽ trở thành một vấn đề rất lớn rồi."
Đào Nghĩa Âu vẻ mặt nghiêm túc như cũ.
Những lời này rõ ràng là nhắm vào Hách Vĩ Hiền. Hách Vĩ Hiền trong lòng rất cảm kích, biết rằng Đào thị trưởng là đang giải vây cho mình. Dưới tình huống bình thường, Liễu bí thư sẽ khách khí mấy câu, nói đại loại như là "chỉ là tình huống cá biệt, không thể vơ đũa cả nắm được".
"Ừm, đồng chí Nghĩa Ân nói rất có đạo lý, tôi thành tâm tiếp nhận. Tình hình trị an của thành phố Đại Ninh quả thật là đáng lo, tôi thật sự không ngờ phần tử phạm tội lại ngông nghênh đến vậy. Giữa ban ngày ban mặt, giữa nơi đông đúc mà dám cầm dao up hiếp người bị hại!"
Không ngờ Liễu bí thư lại tiếp nhận chủ đề của Đào Nghĩa Âu, vẻ mặt và ngữ điệu đều trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Không thể nói tôi hôm nay ra ngoài ngồi xe buýt, tình cờ gặp phải móc túi cầm dao cướp bóc được? Trên thế giới này không có nhiều trùng hợp như vậy! Hôm nay nếu không phải là có đồng chí của ban bảo vệ vừa hay theo cạnh tôi, phần tử phạm tội rất có khả năng đã đạt được mục đích rồi. Người bị hại không những mất ví tiền mà sự an toàn của bản thân cũng bị uy hiếp nghiêm trọng. Đây là vấn đề phi thường nghiêm trọng! Hách cục trưởng, tôi hi vọng cục công an có thể trong cuộc họp sắp tới đưa ra một phương án giải quyết thiết thực khả thi, để tình huống trị an của thành phố ta trong thời gian ngắn sẽ có một chuyển biến có tính căn bản, trả lại hoàn cảnh sinh hoạt yên ổn cho quần chúng!"
Liễu Tấn Tài chậm rãi nói, ánh mắt không chút che giấu nhìn chằm chằm vào mặt Hách Vĩ Hiến.
"Vâng thưa Liễu bí thư!"
Hách Vĩ Hiến không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy, dạ khẽ một tiếng.
"Thị cục sẽ lập tức bắt tay vào bố trí đả kích nghiêm úc, nhất định phải đàn áp không cho các phần tử phạm tội dám hung hăng càn quấy."
Liễu Tấn Tài gật đầu, tỏ ý bảo Hách Vĩ Hiến ngồi xuống.
Kỳ thực đối với câu trả lời của Hách Vĩ Tiến, Liễu Tấn Tài rất không hài lòng. Ông ta không những là một lãnh dạo thuộc loại thực tế, mà còn là một lĩnh đạo thuộc dạng toàn tài, làm gì cũng chú trọng giải quyết vấn từ trên căn bản, không thích kiểu báo cáo sao rỗng "trị ngọn không trị gốc".