Chương 381: Xin lỗi

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
"Những lời nói này của đồng chí Liễu Tấn Tài, có thể trở thành văn kiện có tính chỉ đạo cho công cuộc kiến thiết thành thị." Trương Quang Minh ít nhiều mang theo tính chất nói đùa, nhưng cái hay của lời nhận xét thì còn cao hơn cả Liêu Khánh Khai, lại không trực tiếp nhắm vào Hồ Vi Dân. Đây chính là chỗ bất đồng giữa Trương Quang Minh và Liêu Khánh Khai. Mà ngược lại cũng chính là khá nhún mình. Mà thành ủy Đại Ninh, đem những tóm tắt của hội nghi lần này làm thành một văn kiện, đưa xuống dưới cho các bộ môn và năm khu ba huyện thị hạt. Cái gọi là tóm tắt hội nghị, kỳ thực chủ yếu chính là những lời nói của Liễu bí thư. Văn kiện được đề xuất, cơ quan đảng chính các cấp phải tổ chức học tập thảo luận chuyên môn, nghiêm túc quán triệt đầy đủ tinh thần của hội nghị liên tịch thị chính phủ thành ủy, tranh thủ trong đoạn thời gian ngắn, khiến diện mạo thành thị của thành phố Đại Ninh có một chuyển biến thật lớn. Sách lược "nắm bắt chỗ nhỏ, bắt tay làm chỗ lớn" mà Liễu Tuấn trước đây đề ra đã bắt đầu được thực hiện rồi. Tuy vậy, Liễu nha nội vẫn trung thực thi hành lời hứa của mình, cùng Nghiêm Phi đi dạo phố, tiện thế tiếp tục hiểu biết thêm về "phong thổ nhân tình" của thành phố Đại Ninh. Kết quả bị vợ chồng Doãn Xương Huy, Lý Uyển "bắt tội phạm hiện hành". Hai người này ở giữa đường ngăn cản Liễu Tuấn và Nghiêm Phi đang chuẩn bị ngồi xe đi ăn, khăng khăng kéo bọn họ đi ăn cùng. Đối với việc bàn bè mời cơm, Liễu Tuấn cũng rất ít khi cự tuyệt, lập tức cao hứng lên xe. "Xương Huy. Anh mua xe rồi à." Sau khi lên xe, Liễu Tuấn hỏi. Đây chính là một chiếc xe Nhật. Liễu Tuấn mặc dù cấm chỉ sử dùng hàng Nhật trong đế quốc thương nghiệp của mình, nhưng lại không thể ép buộc tất cả bạn bè và người thân được phải làm theo như vậy được. "Chiếc xe này không tồi, tốn bao nhiêu tiền vậy?" Không đợi Doãn Xương Huy trả lời, Liễu Tuấn lại hỏi. Vợ chồng Doãn Xương Huy mặc dù không có bao nhiêu tiền tiết kiệm, nhưng nếu có sự giúp đỡ của Doãn Bảo Thanh thì vẫn kiếm được tiền mua xe. "Tôi nào có mua nổi xe, đây là mượn của một người bạn đó, đi một chút cho đỡ nghiền!" Doãn Xương Huy cười nói. Liễu Tuấn không ngờ rằng Doãn thẩm phán cũng là một người mê xe. "Ồ, người bạn nào vậy? Người bạn nào mà lại xa hoa vậy?" Liễu Tuấn cũng chỉ là thuận miệng hỏi. Với thân phận nha nội chính tông của Doãn Xương Huy, mặc dù hàng ngày hành sự luôn nhún nhường, tính tình cũng rất thành thực an phận, nhưng tìm một người bạn mượn xe lái chơi cũng không khó chút nào. "Là một người bạn của cục công an, lúc trước khi thẩm tra án kiện cũng từng có qua lại một chút. Hắn biết tôi thích lái xe, nên cho tôi mượn xe mấy ngày." Doãn Xương Huy cười đáp. Liễu Tuấn cười cười, không để ý. Nhưng khi xe dừng ở trước cửa khách sạn Phù Dung, Liễu Tuấn hơi có chút ngạc nhiên: "Sao tới ăn ở đây à?" Lần trước còn đánh nhau một trận ở đây với cháu ngoại của Trang Hoa Dương. Doãn Xương Huy cười nói: "Đồ ăn nơi này rất khá, vả lại không phải là có thẻ ưu đãi của các cậu sao? Cũng tiết kiệm được vài đồng." Liễu Tuấn không khỏi cười cười, vỗ vỗ vai Doãn Xương Huy, rất là vui vẻ. Nếu như không vướng những chuyện phiền lòng trên quan trường, Liễu Tuấn rất thích ở cùng một chỗ với Doãn Xương Huy, không có nửa điểm áp lực. Kể ra thì Liễu Tuấn thật sự không có bạn bè nào khác giống như Doãn Xương Huy. Bọn Hắc tử cực kỳ trung thành với hắn, không tạo thành áp lực gì cho hắn. Nhưng mọi người đều bảo trì sự kính nể từ sâu trong thâm tâm, coi hắn như ông chủ. Đám người của quan trường thành phố Bảo Châu rất minh bạch căn nguyên của hắn, thậm chí có thể nói, đều là thuộc hạ của hắn. Thân thiết thì thân thiết thật, nhưng chung quy vẫn có chút khoảng cách. Mọi người đều tuân thủ quy củ, không vượt qua giới hạn dù chỉ một bước. Về phần hai vị hồng nhan tri kỷ Bạch Dương và Hà Mộng Doanh, cảm giác mà họ mang lại cũng khác với Doãn Xương Huy. Bạch Dương rất quan tâm hắn, nhưng bên trong lại ít nhiều mang theo một chút vị đạo "chị cả" trông nom "đứa em nhỏ". Mà giữa Hà Mộng Doanh và hắn thì đã xen lẫn một chút tình cảm nam nữ. Duy có Doãn Xương Huy mới là bạn bè chân chính của hắn. Nghiêm Phi thì chỉ lo ríu rít nói chuyện với Lý Uyển, nói là đã đặc biệt thiết kế một bộ quần áo cho Lý Uyển, đang may dở, đợi khi làm xong sẽ lập tức tặng cô ta, hơn nữa còn rất đẹp. Lý Uyển lại ôm lấy vai Nghiêm Phi, hỏi cô ta lúc nào thì thiết kế áo cưới cho mình. Nghiêm Phi không trả lời, quay sang cù Lý Uyển, nhưng không biết rằng năng lực đề kháng của người đã kết hôn đối với cù léc không thể nào bằng được tiểu cô nương chưa kế hôn, kết quả là Lý Uyển bị cù cho cả người run rẩy, vội vàng xin tha. Một người phục vụ bưng khay thức ăn nhìn mà trợn mắt há miệng, suýt chút nữa thì đổ cả khay thức ăn lên đầu khách. Trịnh Hinh Liên, quản lý đại sảnh vừa thấy bọn họ vào cửa, lập tức liền nhận ra, không khỏi cảm thấy vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng, vội vàng bước lên trước chào hỏi, lại chủ động an bài bao sương cho họ, hơn nữa còn nói là phí bao sương miễn hoàn toàn, rượu thịt thì giảm giá tám phần. Khiến cho Doãn Xương Huy rất áy náy. Liễu Tuấn thì rất thản nhiên, biết rằng Trịnh tổng của khách sạn Phù Dung chắc chắn là đã nghe ngóng được thân phận và lai lịch của bọn họ. Đây đã tính là rất cẩn thận rồi, nếu không nhất định sẽ miễn toàn bộ. Anh nếu không tiếp nhận ưu đãi của người ta, vậy thì sẽ khiến người ta trong lòng cảm thấy bất an. Đã là Doãn Xương Huy mời khách, Liễu Tuấn rất tự giác, đều gọi những thức ăn phong vị bản địa trông đẹp mà giá lại rẻ. Nếu không phải là thấy Trịnh quản lý tự mình dẫn vào cửa, thái đội cực kỳ khách khí thì cô gái ghi món ăn đã "trừng mắt" lườm bọn họ rồi. Trước giờ chưa từng thấy dạng khách này, vào bao sương dành cho khách quý của khách sạn Phù Dung, không ngờ lại gọi toàn thức ăn chưa tới tám mươi đồng. Chút tiền này, ngay cả phí bao sương cũng không đủ. Mấy vị này, nói không chứng đều vẫn là học sinh, không biết Trịnh quản lý vì sao lại khách khí với họ như vậy, không những khách khí, quả thực chính là cung kính mới đúng. "Tiên sinh, xin hỏi ngài uống rượu gì?" Nhân viên ghi món ăn cố kiềm chế sự tức giận trong lòng, ngữ khí cứng ngắc hỏi. "Không uống rượu, cho nước chanh đi!" Doãn Xương Huy không hề lưu ý tới ngữ khí của cô gái ghi món ăn, cười nói. Cô gái ghi món ăn cuối cùng cũng rất không vui bước ra ngoài. Vốn cho rằng kiếm được ít tiền nhờ rượu, không ngờ lại uống nước chanh! Liễu Tuấn cười nói: "Xương Huy, anh đắc tội với người ta rồi." "Cái gì?" Doãn Xương Huy hồn nhiên không hiểu. "Ha ha, người ta thấy chúng ta ngồi ở bao sương, còn tưởng là người giàu có." Doãn Xương Huy không chút để ý, nói: "Ăn cơm thôi mà, hợp vị ăn no là được, xa xỉ làm cái gì." "Rất đúng, rất đúng." Liễu Tuấn gật đầu lia lịa. Song thức ăn được mang lên lại khác nhau một trời một vực với những gì mà bọn họ vừa gọi, đều là các loại thức ăn có tiếng và quý giá như "Phật khiêu tường", "Bạo sạo quần biên", "Thải tham độn kê", đầy đủ mọi thứ, thậm chí còn có bốn con cua béo ngậy đỏ au. Thành phố Đại Ninh là thành thị trong lục địa, chỉ mấy con cua này thôi giá đã không rẻ rồi. Doãn Xương Huy giật nảy mình, vội vàng gọi nhân viên phục vụ lại. "Ê, cô bé, đây không phải là thức ăn của chúng tôi mà? Các cô có phải là đưa nhầm rồi không?" Nhân viên phục vụ mỉm cười nói: "Không sai, là khách ở bao sương bên cạnh phân phó đưa tới, nói là hóa đơn của các vị ngày hôm nay đều do ông ấy thanh toán!" Doãn Xương Huy lập tức ói: "Ai vậy? Chúng tôi không quen!" "Cái này thì tôi cũng không biết, thấy bọn họ mặc cảnh phục, chắc là người của cục công an? Các anh không nhận ra ư?" Nhân viên phục vụ cũng cảm thấy có chút kinh ngạc. Doãn Xương Huy lập tức đứng dậy, muốn sang bao sương ở bên cạnh xem thử. Lý Uyển và Nghiêm Phi cũng rất kinh ngạc. Liễu Tuấn liền kéo hắn lại, cười nói: "Đã có người mang dến tặng thì chúng ta cứ ăn đi. Mà đâu phải là chúng ta bắt họ tặng, không ăn thì phí ra." "Sao lại thế được? Không làm rõ thì sao có thể tùy tiện mà ăn được." Doãn Xương Huy không chịu. Liễu Tuấn cười ha ha, nói: "Xương Huy, làm người đừng thật thà quá. Nói thế này cho cậu dễ hiểu vậy nhé? Cậu chịu ăn chính là nể mặt người ta đó! Nào!" Lập tức Liễu nha nội cũng không khách khí nữa, đưa tay ra tóm lấy một con cua. "Cô bé, mang một bình Mao Đài đến đây? Ăn cua là phải uống rượu, thế mới ngon." Liễu Tuấn đĩnh đạc nói. Doãn Xương Huy vẫn còn trù trừ. Lý Uyển mỉm cười cầm một con cua lên đặt vào bát ở trước mặt hắn, nói: "Ăn đi, Liễu Tuấn nói rất đúng, đã đưa tới rồi thì cứ ăn đi!" Thấy Lý Uyển nói vậy, Doãn Xương Huy lúc này mới do dự ngồi xuống, ăn một chút, nhưng thực sự là không thấy ngon. Nghiêm Phi thì lười chẳng buồn để ý tới những cái này, gắp một miếng Bạo sao quần biên, chậm rãi nhai nuốt, cay đến khuôn mặt trắng nõn đỏ rực cả lên, xinh đẹp vô cùng. "Nào, Xương Huy, nhấp một ngụm đi!" Liễu Tuấn giơ Mao Đài lên cụng với Doãn Xương Huy. Đang ăn rất vui vẻ thì ngoài cửa xuất hiện một người mặc cảnh phục, tay cầm chén, cười hi hi bước vào. "Doãn thẩm phán, nào, tôi kính anh một chén!" Doãn Xương Huy vừa thấy ngày này, lập tức bừng tỉnh. "Thạch đội trưởng, thì ra là anh! Tôi còn cho rằng là ai mà lại đùa với tôi như vậy!" Thạch đội trưởng cười ha ha, nói: "Thấy các anh vào ăn cơm, tôi chỉ muốn tạo cho anh một cái bất ngờ nho nhỏ thôi. A, Xương Huy, sao không giới thiệu bạn bè cho tôi được biết." Doãn Xương Huy vội vàng giới thiệu: "Liễu Tuấn, đây chính là người mà tôi vừa nói với anh, là bằng hữu ở cục công an đó, Thạch đại đội trưởng của một đại đội chi đội hình cảnh, tính tình rất coi trọng nghĩa khí... Thạch đội trưởng, đây là Liễu Tuấn. Ặc, là thạc sĩ nghiên cứu sinh của đại học Hoa Nam, đây là Nghiêm Phi, là bạn gái của Liễu Tuấn." "Ái chà chà, thạc sĩ nghiên cứu sinh của đại học Hoa Nam ư, vậy thì là phần tử đại trí thức rồi, là long phượng trong loài người... Người mà lão Thạch tôi kính trọng nhất chính là những phần tử trí thức có học vấn như các anh đấy... Nào nào nào, lão Thạch kính hai vị một chén!" Thạch đột trưởng lập tức mặt mày tươi cười, bước lên chạm cốc với Liễu Tuấn.