Chương 387: Ly biệt

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tháng 6 vừa rồi đồng chí Liễu Tuấn cuối cùng cũng bảo vệ xong luận án tốt nghiệp của mình, giành được bằng thạc sĩ chuyên ngành văn học cổ đại, cũng đã đem về vài tấm bằng khen đây cũng coi như quà lưu niệm, những bạn học cùng khóa với anh ta cũng đã ra trường cách đây 1 năm rồi, hiện nay mỗi người đều có con đường đi riêng cho mình, ở lại tiếp tục học thạc sĩ cũng chỉ có mình anh ta thôi. Để chúc mừng cho sự kiện này , Liễu Tuấn đã đặt mấy bàn tiệc tại nhà hàng Hải Giang, mời tiên sinh Khương và thầy giáo Khưu cùng bạn học đến chung vui. Mọi người đều uống rất khiêm tốn, dù sao cũng có Khương tiên sinh ngồi đó, lại cứ uống ừng ực thì ông được, hơn nữ cho dù có uống thật thì tửu lượng của mấy người này sao sánh được với Liễu Tuấn. Trong bữa tiệc, Liễu Tuấn còn tặng cho mọi người một món quà nhỏ nữa, đều là ống đựng bút, nghiên mực, đều là những đồ tinh xảo nhưng cũng khá bắt mắt, tặng cho phu tử dạy học là rất hợp lý. Đặc biệt riêng thầy Khương thì anh ta giành cho thầy một chiếc nghiên mực, màu xanh da trời, vô cùng tinh xảo, hơn nữa lại còn là cổ vật từ thời nhà Thanh nữa, đây là tặng phẩm mà Liễu Tuấn đặc biệt nhờ tiểu Thanh đặt tận từ Hồng Kông gửi về, giá trị cũng đến vài trăm Hồng Kông. Đương nhiên những chuyện này không thể nói với tiên sinh được. Trước mặt của tiên sinh, Liễu Tuấn cũng có nhưng biểu hiện rất tốt, một đệ tử có tài thiên bẩm nữa. Lão phu tử xưa này chưa từng nghĩ cho rằng cậu sinh viên này lại là một người có ảnh hưởng lớn trong thiên hạ. Liễu Tuấn cũng chỉ làm những chuyện nghiên cứu mà thôi Khương lão tiên sinh không hề thay đổi sắc mặt nhận lấy món quà đó. Những suy nghĩ này Liễu Tuấn cũng chỉ kể cho người khác nghe mà thôi. Một cái nghiên mực thật giả thế nào đương nhiên làm sao có thể qua mặt được Khương lão tiên sinh chứ? Trong bữa tiệc, mọi người đang vui vẻ như vật làm sao tiên sinh có thể phá hỏng được chứ. Cho dù như thế nào, thì cũng là tâm ý của học trò. Cảm ơn công giáo dưỡng cửa thầy. Ngày hôm sau Liễu Tuấn đến để tạm biệt tiên sinh, thầy trò đã cùng nghiên cứu nhiều năm, tuy không thân thiết từ nhỏ như Chu tiên sinh nhưng cũng có tình cảm sâu đậm. trước khi đi được nghe những lời dặn dò của tiên sinh thật sự cũng thật cảm động. “Tiểu tuấn, đã chọn được cơ quan chưa?” Khương tiên sinh hỏi. “Dạ, đã chọn rồi ạ, tỉnh đoàn tỉnh N, ban ngành cụ thể thì chưa phân” “Ừ, ủy ban tỉnh đoàn cũng là nơi rất tốt để rèn luyện cán bộ trẻ, trò bây giờ còn trẻ tuổi, nên học hỏi thêm những người khác” Khương lão nói. Liễu Tuấn cười nói: “Tiên sinh dạy rất đúng ạ” “Tiểu Tuấn à, trò có tài năng thiên bẩm, là nhân tài của đất nước, lại tuấn tú, tiền đồ chắc chắn sẽ rộng mở. Đây là những điều thầy dự định về tiền đồ sau này của con. Nhưng trước khi ra đi ta cũng có vài lời muốn căn dặn con” Đôi mắt tiên sinh như sáng lên nhìn Liễu Tuấn. Liễu Tuấn liền ngồi ngay ngắn, trịnh trọng nói: “Xin tiên sinh chỉ bảo” Khương lão tiên sinh gật đầu từ tốn nói: “Vì quan nhất nhiệm, tạo phúc một phương, đây là câu nói cổ xưa, ta hy vọng con có thể hiểu được nội hàm của nó, không được chỉ có nặng về khẩu hiệu quá” “Vâng, tiên sinh, đồ đệ xin ghi nhớ kĩ” “Sự việc trong thể chế, ta rất ít có kinh nghiệm, cũng không thể nói gì nhiều. Nhưng ta nghĩ, cho dù ở đâu, chức vụ nào đều cần tập trung toàn bộ sức lực để hoàn thành tốt cồng việc! cho dù chuyện gì, chỉ cần có lợi cho dân, thì cố gắng tận lực đi làm. Không được lơ là, từng việc từng việc làm tốt thì sẽ tạo thành một con đường thuận lợi.” Khương lão tiên sinh coi đây là cách nâng cao học vấn, những việc trong thực tế tuân thủ luật vẫn cứ nên tuân thủ, dùng học vấn để đi giải quyết những vấn đề của các nơi thật sự vẫn là cách tốt và thích hợp nhất.” “Tiên sinh cứ chỉ dạy”