Chương 410: Thứ trưởng bộ giáo học

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Tuấn mỉm cười, đứng dậy, xoay người, cúi đầu làm lễ. "Chào ông Hà, ông Vũ!" Hà lão gia mỉm cười, khẽ gật đầu, Vũ lão gia vẫn uy nghiêm, khẽ gật đầu. "Cậu là Liễu Tuấn ?" Hà lão gia nhìn hắn nhàn nhạt hỏi. "Đúng vậy, Hà gia gia, cháu là Liễu Tuấn ." "Hai hôm nay Moscow rất náo nhiệt…cậu thấy thế nào?" Liễu Tuấn chưa kịp làm gì thì Hà gia gia đã hỏi ngay vấn đề này. Ngẫm lại còn tưởng Hà gia gia rảnh rỗi mời mình nói chuyện? "Hà gia gia, Vũ gia gia, chuyện này không..." Liễu Tuấn khách khí nói lấp lửng một câu. Hà lão gia nói: "Cậu cũng đã nói một nửa rồi còn một nửa sao không nói nốt đi?" Liễu Tuấn cười khổ nói: "Trước đó cũng chỉ là cháu đoán vậy thôi, chứ không ngờ lại đúng như vậy.Chuyện về sau là chuyện lớn, cháu không dám nói bừa. Quả thực không dám nói bừa. Chỉ là suy đoán không dám nói chuẩn." Hai lão gia tử liếc nhau vuốt cằm. Đương nhiên là rất thoả mãn trước sự cẩn thận của Liễu Tuấn. Một người trẻ như vậy mà có cơ hội cùng bọn họ bàn chuyện đại thế đã là cuộc gặp gỡ ly kỳ. Bình thường không phải là nghe đã run rẩy mà đến nói cũng không nên lời. Cậu thanh niên này không lo lắng, không táo bạo mà vô cùng bình tĩnh. "Liễu Tuấn cậu cũng không cần lo lắng. Hôm nay mời cậu đến đây là để nói chuyện tào lao thôi. Cậu nghĩ thế nào thì nói thế, đúng sai chúng tôi tự biết."Hà lão gia nói. Xem ra hai vị lão gia vẫn giữ nguyên tác phong trong chiến đấu, một chính một phụ. Liễu Tuấn khẽ cúi đầu rồi lại ngẩng đầu lên, nói : "Đã như vầy,thì cháu cũng xin nói dự đoán của mình. Cải cách của Qua Thị dẫn đến kết quả ngày hôm nay, hẳn là nằm trong dự liệu. Trong bài viết của cháu có một điểm vô cùng quan trọng, đó chính là hắn đã bỏ qua lợi ích của cá nhân, lí tưởng hóa quá mức. Trong cuốn sách《 cải cách và tư duy mới 》của hắn cường điệu “Trọng tâm của tư duy là lợi ích và giá trị của con người cao hơn tất cả.” Cá nhân cháu cũng thấy quá lí tưởng hóa bỏ qua một điểm cơ bản đó là bất kì cải cách xã hội nàu đều xây dựng trên nền móng vững chắc.Đã không có trụ cột nền móng vững chắc thì nhất định sẽ loạn..." Liễu Tuấn lựa chọn chữ, thận trọng nói. Hai vị lão gia hơi hơi vuốt cằm. Điều này đã được thực tế chứng minh. "Bây giờ, ủy ban cũng mắc phải sai lầm tương tự, có chút không thống nhất, chỉ một bên nhất trí ." Hà lão gia tử chau mày, hỏi: "Sao lại là một bên nhất trí?" Liễu Tuấn cười cười: "Qua Thị muốn cải cách trên cơ sở không ổn định tình trạng khẩn cấp của ủy ban cũng tương tự, cũng dựa vào một cái nền không vững chăc. Trên thực tế bọn họ bên đó không những nội bộ loạn mà đến quản lý, quân đội cũng rất hỗn loạn, hệ tư tưởng lúc trước đã bị phá hủy, nhưng tư tưởng mới vẫn chưa được thiết lập. Bộ đội mà không kiên định thì không có sức chiến đấu. Huống từ hôm qua đến hôm nay, ngoài việc thông báo vài tin tức ra cũng không có hành động cụ thể nào, chẳng khác nào chơi trò trẻ con..." Liễu Tuấn không khách khí đánh giá. Hà lão gia khẽ nheo mắt, trầm giọng nói: "Ý cậu là chuyện này không thành?" "Không thể!" Liễu Tuấn khẳng định nói. Hà Mộng Doanh có một chút biến sắc, liếc Liễu Tuấn, thầm nghĩ hắn đúng là to gan! Nên biết lúc này, không chỉ là nói về tình hình trong nước mà là nói về tình hình thế giới, một thành phố lớn của Châu Âu. Hà lão gia lần nữa liếc Vũ lão gia khoát tay áo nói : "Liễu Tuấn vất vả cho cậu rồi, trước giờ cậu chưa từng đến thủ đô phải không?" "Đã đến hai lần nhưng mà cũng không ở lại lâu." Liễu Tuấn thành thật đáp. "Tiểu a đầu, cháu mau đưa cậu ta đi nghỉ ngơi đi." Hà lão gia vẻ mặt ôn hoà nói với Hà Mộng Doanh, hai đầu lông mày rất từ ái. Hà Mộng Doanh gật đầu đồng ý, liếc nhìn Liễu Tuấn . "Đi theo tôi." Thanh âm của cô bình thản không chút tình cảm. Liễu Tuấn đứng dậy, chào hai tiền bối rồi đi theo Hà Mộng Doanh. ... "Em biết không, hành động của em vừa rồi gọi là giấu đầu hở đuôi." Theo Hà Mộng Doanh đến căn phòng ngủ kiểu cổ, Liễu Tuấn nói. "Cái gì giấu đầu hở đuôi?" Hà Mộng Doanh khó hiểu nói. "Khi ở Nam Phương, chúng ta đã quen nhau rồi, chắc là lão gia tử cũng biết. Em giả bộ không biết, định lừa ai chứ?" Chung quanh bốn bề vắng lặng, Liễu Tuấn vui vẻ, cẩn thận dò xét Hà Mộng Doanh. Hà Mộng Doanh giật nảy mình, hạ giọng nói: "Này, đừng làm ẩu. Nếu người khác nhìn thấy thì chết..." Liễu Tuấn tiến sát cô, hung dữ nói: "Là em chết chắc, hay là anh chết chắc…?" "Không thèm, không thèm..." Hà Mộng Doanh dựa lưng vào cửa phòng, chuẩn bị tùy thời cơ trốn thoát. Liễu Tuấn thấy cô sợ hãi đến mức này hì hì cười, trở lại cạnh bàn gỗ, rất "Lão gia" gào to: "Trà!" Hà Mộng Doanh vừa giận vừa buồn cười, hung hăng trợn mắt nhìn hắn, cười nói: "Nếm thử đi, trà Long Tỉnh chính hiệu đấy."