Chương 72: Cùng Xảo Nhi đi dạo

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Gạch đã bán cho nhà máy điện Đại Bình, từ nay về sau tiền vào cuồn cuộn, tôi chỉ ngồi nhà đếm tiền, cũng thành trọc phú, một xi nghiệp sản xuất gạch tuy nhỏ, cũng phải đả thông nhiều mối quan hệ a. Đến thăm người phụ trách vật tư xong, tôi lại cân nhắc xem có đến gặp Trương Quáng Trường không. Lúc này gò gạch quy mô không lớn, dùng không được bao nhiêu than, nhưng sau này phát triển sản xuất, sẽ phải mở rộng quy mô, tôi dự tính chỉ cung ứng một nửa số gạch cho nhà máy điện, ít nhất cũng kiếm được mấy vạn khối, lúc đó là con số khiến người ta váng đầu hoa mắt. Sớm tạo quan hệ với Trương Quáng Trường vẫn hơn, tốt nhất là không nên để đến lúc cần mới cầu người ta. Chờ lò gạch sản xuất được hơn 2 vạn gạch mộc, thương lượng giá cả ổn định mua than với Trương Quáng Trường, giảm xuống chi phí được hơn một nghìn nguyên. Huống hồ, tôi còn thiếu ông một cái nhân tình lớn, tuy rằng cũng là nể mặt mũi lão ba, nhưng lại do tôi khởi xướng. Còn Lương Xảo hiện tại ngày ngày giúp tôi làm cơm, nhân tình này, tôi phải trả lại. "Xảo Nhi, hôm nay không bận gì chứ, theo tôi làm chút việc." "Ừm" Lương Xảo gật đầu, cô bé này nhu thuận, không đòi hỏi gì, sớm nàng đã hạ quyết tâm, chỉ cần là tôi nói, không phải chuyện xấu, nàng đều làm. Không ngờ Phương Văn Dịch lại nói chen vào. "Chuyện gì thế? Trong cửa hàng đang rất bận rộn." Điều này nói cũng đúng, không có đối thủ cạnh tranh, sinh ý lợi dân ngày càng thịnh vượng, có chút "lũng đoạn" thị trường. Trước đó vài ngày tôi bận việc lò gạch, không đến cửa hàng, khiến Phương Văn Dịch và anh hai phải làm thêm giờ, mệt mỏi là khó tránh. Hôm nay thấy tôi không chỉ ra ngoài, còn kéo cả Lương Xảo đi, tự nhiên có ý kiến. Tôi nhíu lông mày, ngẫm lại ta đây đi tạo mối quan hệ, đâu phải đi chơi, dựa vào cái gì mà dám quản lý tự do của tôi? "Là thế này, tôi muốn đến chỗ Trương Quáng Trường quản lí mỏ một chuyến, ông ấy có ơn với tôi, còn chưa cảm ơn, làm người có ơn phải trả." Phương Văn Dịch có điểm đỏ mặt. Kỳ quái, hắn đỏ mặt cái gì? Tôi nao nao, chợt nghĩ ra, thì ra hắn cho rằng tôi châm biếm hắn, nhắc nhở hắn đừng quên "ân tình" của tôi? Bản thiếu gia nông cạn vậy sao? Chỉ vì việc của Lương Xảo, hắn cũng không nghĩ đến chuyện khác. "Anh Phương, mấy ngày nay cực khổ cho anh, nếu không hoa hồng sửa lại đi, anh sáu tôi bốn, anh thêm một thành?" Tôi kéo hắn qua một bên nhỏ giọng nói. Thấy tôi nói vậy, Phương Văn Dịch có chút khó hiểu, cửa hàng là tôi gọi hắn tới, chủ ý lắp ráp thiết bị điện tử cũng là tôi nghĩ ra, chuyện kĩ thuật cũng do tôi giải quyết, lần trước đám du côn cũng do tôi dẹp loạn, mộ tháng kiếm một hai nghìn, trước đây hắn nằm mơ cũng không tưởng tượng được, hôm nay tôi "đi làm" lười nhác một chút, liền cải biến tỷ lệ hoa hồng, thực sự khó hiểu. "Cậu không nên nghĩ nhiều, tôi không có ý tứ kia, cậu cứ đưa Lương Xảo đi thôi, trong cửa hàng chúng ta có chiếc TV của đồn công an đưa tới là chỉ có cậu mới sửa được." Đồn côn an huyện Hướng Dương mới mở hôm qua đưa một chiếc TV đen trắng hiệu Bắc Kinh, chính là loại dùng nhiều năm, hỏng hóc khá nhiều, Phương Văn Dịch cùng anh hai dạo này tiến bộ không ít, nhưng thử vài lần, kết quả vẫn không được. Tôi còn chưa nhìn qua, chắc là vấn đề không nhỏ, nếu không thì thay bộ phận mới là cùng. Tôi là hạng người không thích nhận nhân tình của kẻ khác, điểm này từ kiếp trước cho tới kiếp này vẫn không thay đổi.