Chương 92: Sản xuất khoáng

Khuyết Danh
Nguồn: truyenfull.vision
Là chủ nhiệm ủy ban cách mạng của huyện Hướng Dương, là người thứ hai nắm về kinh tế, những thứ cha phải lo nghĩ không chỉ là một xưởng rượu. Thậm chí có thể nói một cách không khách khí rằng, xưởng rượu giờ không có tư cách đứng vị trí quan trọng nhất trong lòng cha. Mặc dù người ta vẫn nói “Vô công bất phú” (không có công nghiệp thì không giàu được), nhưng “vô nông bất ổn” (không có nông nghiệp thì không ổn định được). “Gần 5 vạn hộ huyện Hướng Dương, trong đó hộ nông dân chiếm đến hơn 80%. Cha, làm thế nào để ổn định được gần 40 vạn hộ nông dân mới là trọng trách nặng nề trước mắt của cha!” Sau khi tiệc rượu chấm dứt, Chu tiên sinh say lướt khướt. Sư mẫu đang dìu ông về căn nhà ổ chuột ở đoàn kịch của huyện, liền bị Nghiêm Ngọc Thành ngăn lại. Sau đó đặt một phòng ở nhà tiếp đón, mời tiên sinh và sư mẫu vào ở đó. Chu tiên sinh giờ đây đã gột sạch được oan ức, hòi phục lại đãi ngộ của phó cục làm việc. Chỉ là huyện Hướng Dương quả thực quá nghèo, phòng tốt một chút cũng chỉ là một gian đơn, một nhà vệ sinh và một cái ti vi đen trắng 12 inch. Bản thân Nghiêm Ngọc Thành cũng có chút say, về nhà nghỉ ngơi rồi. Chỉ có cha khi tiếp xúc với Nghiêm Ngọc Thành luôn khiêm nhường, hơn nữa cẩn thận khi uống rượu, nên vẫn còn tỉnh táo để về nhà. Thế là trong phòng ngủ của tôi, bèn diễn ra cuộc đối thoại giữa hai cha con về kế hoạch phát triển kinh tế của huyện Hướng Dương. Tôi thẳng thắn chỉ ra trọng tâm công việc của cha không nên để chệch hướng như vậy. “Con nghĩ cha không muốn giải quyết vấn đề nông thôn và nông nghiệp sao? Không muốn cho xã viên giàu lên một cách nhanh chóng sao? Nhưng việc này, khó lắm!” Cha cười khổ hạnh, móc một điếu thuốc trong túi quần, đưa lên miệng, rồi lại móc một điếu đưa cho tôi theo thói quen. Không khí nói chuyện và sự chú ý của ông với công việc làm cho ông nảy sinh ảo giác, cứ ngỡ rằng mình đang bàn chuyện với người đồng trang lứa, nên đưa điếu thuốc tự nhiên như không. Kiếp trước tôi là người nghiện thuốc, người ta mời thuốc tôi, tôi chẳng từ chối bao giờ, nên cũng nhận điếu thuốc của cha hết sức tự nhiên, ngậm lên miệng. Đến khi cha đưa chiếc bật lửa đến trước mặt tôi, hai cha con mới phát hiện ra có điều không ổn. Cha tắt bật lửa, rồi thuận tay lấy điếu thuốc trên miệng tôi xuống, hai người bốn mắt nhìn nhau, rồi cười khanh khách. Tôi móc một viên kẹo ở trong ngăn bàn sách, bỏ vào miệng, rồi lại đưa một viên cho cha. Cha nhấc điếu thuốc lên ngụ ý, tôi bèn đặt viên kẹo xuống mặt bàn. Trong ngăn kéo của tôi có bao nhiêu là đồ ăn ngon, đều là tự mình bỏ tiền túi ra mua cả. Ngăn kéo của các chị cũng đầy đồ ăn vặt, tất cả đều là do tôi mua. Ba cô chị gái, mỗi người mỗi tháng 10 đồng tiền tiêu vặt, là do tôi ngầm cho các chị. Bốn chị em kết thành “Đồng minh”, kiên quyết giấu cha và mẹ. Làm cho mẹ lúc nào cũng cười hỳ hỳ khen ngợi các chị, nói họ biết điều, biết tiết kiệm, từ trước đến giờ đều không ngửa tay xin tiền. Mỗi lần mẹ khen ngợi như vậy, bốn chị em tôi lại chạy về phòng cười một trận. Ngày hôm nay thu nhập của tôi cũng khá, đã không tiện cho mẹ quá nhiều tiền, thì những việc nhỏ như thế này cũng là để bớt chút gánh nặng cho mẹ. Kiếp trước lực bất tòng tâm, kiếp này muốn bù đắp cho mẹ một chút. Tôi từ trước đến giờ đều tin, những người không hiếu thuận sẽ bị trời đánh thánh vật! “Cha, cha của ngày hôm khác không giống với cha của ngày hôm qua nữa rồi. Trước kia cha dù cũng là người đứng thứ hai, thực ra chỉ quản công việc tuyên truyền. Nhưng giờ đây cha đã là chủ nhiệm ủy ban cách mạng huyện, kiến thiết kinh tế toàn huyện giờ đây đều nằm trong tay cha. Khó hơn chút nữa, cũng phải làm mà” Tôi nói thế này không phải có ý định đề cao làm lớn sự việc. Chỉ là ngầm nhắc nhở cha, công tác tuyên truyền dù quan trọng nhưng chỉ dựa vào thành tích ở một lĩnh vực,thì không thể nắm vững cương vị lãnh dạo được. Trên cương vị lãnh đạo ủy ban cách mạng huyện, ông nhất định phải làm được thành tích hơn người, mới có thể làm cho lãnh đạo để mắt đến. Nếu không, cái danh chỉ dựa vào mấy bài viết mà làm được lên lãnh đạo của cha, khó mà xóa được. Không lâu trước khu Bảo Châu đã có sự điều động người, cục trưởng cục công nông khu Vương Bổn Thanh đã được điều về làm thư ký ủy ban cách mạng huyện Uy Trữ. Mặc dù đó là kết quả của sự cố gắng của Chu Bồi Minh, nhưng cũng để lộ ra ý đồ dùng người của lãnh đạo khu. Đứng ở cương vị của họ, người nắm quyền lãnh đạo, phải là người đã có kinh nghiệm lãnh đạo nhiều năm mới được. Để cho Nghiêm Ngọc Thành và Liễu Tấn Tài hai người mới tinh này phụ trách vị trí thứ nhất và thứ hai, thư ký Long Thiết Quân cũng không an tâm cho lắm. Nếu không phải là thư ký tỉnh ủy Bì Trị Bình điểm danh biểu dương hai người Nghiêm và Liễu, phó tổ trưởng bộ trung tuyên Tiền Kiến Quân lại thường xuyên gọi điện đến hỏi thăm, Long Kiến Quân có lẽ chỉ nghiêng về việc cho cha và Nghiêm Ngọc Thành đứng đầu một chức vị không quá quan trọng. Có thể nói thế này, cha giờ đây mới được coi là bước lên điểm khởi đầu của con đường làm quan. Nhìn một lượt quan trường trong nước, từ trung ương đến địa phương, lãnh đạo chủ yếu đều có kinh nghiệm về một mặt nhất định. Những người không có kinh nghiệm hoặc có kinh nghiệm nhưng thành tích không tốt cũng rất khó đảm nhiệm được chức vụ cao hơn trong cơ cấu đảng. Từ trước đến giờ, cha đi theo Nghiêm Ngọc Thành, như hình với bóng, thậm chí ít khi phát biểu ý kiến của mình. Nghiêm Ngọc Thành hiểu rõ đại cục, rất có trách nhiệm, xứng đáng là người anh cả, nhưng cha cũng phải làm cho người ta biết mình có tài mới được. Ngày hôm nay đã đến lúc rồi. Đây cũng là nguyên nhân tại sao tôi muốn nói chuyện kỹ càng với cha. Hình như trước kia, hai cha con tôi chưa từng có cuộc đối thoại mặt đối mặt thế này bao giờ (trừ kiếp trước). Cha rút ra hai điếu thuốc nói: “Cha không phải là sợ khó, nhưng cơ sở của huyện Hướng Dương thực sự quá kém rồi, những chỗ cần phải dùng đến tiền quá là nhiều, trong ngân quỹ của cục thuế, tiền mặt chỉ còn chưa đến 50 vạn, nếu chia đều cho tất cả mọi người, mỗi người chỉ được 1 đồng, làm được chuyện gì cơ chứ?” Nghe cục diện này, tôi cũng cười đau khổ. Năm mươi vạn, cũng không biết liệu có đủ lương cho cán bộ tháng này không. Tôi bỗng nhớ ra một câu chuyện được nghe từ kiếp trước: người đứng đầu huyện của một huyện nghèo khó cấp quốc gia khi tổng kết thành tích đã nói, thành tích tốt nhất của cán bộ chính phủ lần này là giữ nguyên vị trí huyện nghèo cấp quốc gia. Giữ vững được cái mũ ấy, cũng gọi là thành tích sao? Không có nó, sẽ bị mất đi một khoản tiền trợ cấp của quốc gia. Mà khoản tiền này, là thịt Đường Tăng, ai cũng muốn bấu véo.