" JAN là một tập đoàn nhỏ, thường xuyên vi phạm các quy định kinh doanh, vậy cô nghĩ tôi sẽ đầu tư vào một nơi vô dụng như vậy sao?"
Cô gái cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng vì bẽ bàng. Cô vội vã chào rồi lủi thủi rời khỏi phòng, không dám nói thêm lời nào nữa.
Khi cô ta đã đi khỏi, bầu không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến nặng nề. Mặc Cận Ngôn nhắm mắt, cố gắng xua đi cảm giác khó chịu. Anh nhớ lại những gì mình vừa nói, và bất giác liên kết chúng với Tô Tử Hạ.
"Vậy mà cô ấy lại từ chối mình..."
Anh lẩm bẩm, giọng đầy chua chát.
Trước mặt Tô Tử Hạ, dù anh có bao nhiêu tiền, có bao nhiêu quyền lực đi chăng nữa, tất cả cũng trở nên vô nghĩa. Anh chưa từng nghĩ rằng một người đàn ông như mình, có thể có tất cả mọi thứ trên đời, lại trở nên vô dụng đến thế khi đứng trước người phụ nữ mình yêu.