Chương 2: Trong đoàn chẳng có ai biết diễn
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày đầu tiên vào đoàn làm phim.
Trương Hách kết thúc công việc rồi trở về phòng bóc một cái kẹo mút vị đào.
Hương vị ngọt ngào của trái cây lan ra. Hắn nhàn nhã gác một chân lên bệ cửa sổ, nheo mắt lại bắt đầu lướt điện thoại.
Thử hỏi, tại sao một tổng tài bá đạo không thiếu tiền tự nhiên lại hâm lên, chạy đi quay một bộ phim truyền hình bỏ đi trong cái tiết trời cóng đến run lẩy bẩy này?
Đương nhiên là bởi vì ——
Hắn là tổng tài bá đạo, có tiền. Tùy hứng. Chill đi.
Không cần giải thích.
Tiện thể chọc nam chính Đường Bạc Châu tức chết luôn. Một mũi tên trúng hai con nhạn!
Bây giờ đã bắt đầu quay, tin "đổi nam chính" cũng giấu không được.
Trương Hách ngược lại muốn chống mắt lên coi Đường Bạc Châu rank cao thủ khoản bán thảm hôm nay sẽ lên bài bịa đặt kéo thương xót nào trên weibo?
Ấn một cái, hờ hờ.
Ghê nha!
Phòng làm việc của Đường Bạc Châu: "Bạc Châu của chúng ta vì thân thể mệt nhọc quá độ nên đành tiếc nuối rút khỏi đoàn làm phim "Dân Quốc Mộng Ảnh", cảm ơn mọi người đã chăm sóc, ủng hộ và thông cảm... (Đoạn sau rất dài)"
Thông báo lâm li bi đát, hoàn toàn vô nghĩa.
Đường Bạc Châu share lại, cũng giả vờ giả vịt: "Mình sẽ cố gắng khoẻ lại sớm nhất có thể, yêu mọi người".
Dưới bình luận, fan cũng khóc lóc các kiểu "Anh sớm khoẻ lại nha."
Cứ như vậy là xong.
Hoàn toàn không đề cập tí gì đến việc "Bị người khác đổi đi".
Im như phỗng.
"~~~~" Trương Hách hãy còn đang trưng ra ý cười tà mị, há, gì vậy trời?
Không bán thảm? Không ủy khuất? Không kích động fan?
Thế này không giống cái nết của Đường Bạc Châu nha?
Quyết đoán gọi luôn một cuộc điện thoại.
Bên kia, người đại diện của Đường Bạc Châu nghe máy.
Trương Hách: "Ôi chao, cậu nói xem, các cậu viết thông báo cái kiểu gì thế? Ghi hẳn nguyên nhân thật sự đi, cứ ghi nhé! Đưa bút cho cậu luôn! Cứ việc viết!"
Bên kia, người đại diện kêu rên.
"Trương tổng, Trương tổng! Anh hãy nghe tôi nói đã, chuyện trước kia là hiểu lầm, thật sự, là hiểu lầm!"
Trương Hách: "Hiểu lầm con mẹ cậu ấy! Kêu thằng nhãi kia đừng nhát cáy vậy chứ, bán thảm trên weibo tiếp đi, rồi lại ném đá giấu tay kéo fan đến nhảy loi choi trước mặt ông đi? Xong còn tiếp tục bôi đen công ty của ông thử? Bố đây sẽ kính nó là một người đàn ông thực thụ!"
Người đại diện: "Trương tổng, Trương tổng xin anh hãy bớt giận ạ, không dám đâu! Bạc Châu biết sai rồi, thật sự không dám đâu ạ!"
Trương Hách: "Biết sai rồi? Muộn mất tiêu."
Tổng tài tà mị ngồi bên bệ cửa sổ ăn kẹo nở nụ cười xán lạn, lộ ra răng nanh.
Một phen hù đối phương đủ kiểu, doạ cho bên đấy đầy tiếng kêu rên, xong mới hài lòng cúp máy.
Bạch nhãn lang nhỏ, đã rõ tình hình chưa?
Ngoan chút đi, tốt nhất là về sau đừng có xớ rớ tới bố mày nữa.
Ngậm kẹo đào, giờ ăn cơm tối thui!
...
Cơm tối là ở canteen lớn đoàn làm phim "Dân Quốc Mộng Ảnh" dựng tạm thời, cũng rất ra gì và này nọ. Dù sao cũng là ngày đầu quay chụp, thể diện vẫn phải giữ, thức ăn cũng rất ngon.
Trương Hách vừa để một bát mì ức bò cà chua (*) lên trên bàn, liền thấy Tiểu Phương đạo trẻ tuổi ở trước mặt.
(*) Mì ức bò cà chua được làm từ gân bò, củ cải trắng, cà chua, mì khô và các nguyên liệu khác.