Chương 11: Ngọc trong đá

Xuân Nhật Phụ Huyên
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Thời điểm Phó Hành Vân ra khỏi phòng chiếu vẫn không đụng vào một miếng bắp rang nào, anh tùy tiện đặt nó gần tầm tay một người vô gia cư nằm ngủ say bên vệ đường, cả người hơi hoảng hốt, nhét tay vào túi quần, tai nghe tiếng chim kêu buổi sớm, chậm chạp trở về nhà. Anh nhớ tới ngày đầu tiên gặp mặt Văn Thệ Xuyên. Địa điểm là ở một quán bar dưới tầng ngầm chuyên chơi nhạc rock 'n roll. Hát xong bài cuối cùng, anh La cầm cây đàn guitar mua bằng tiền tiết kiệm nửa năm trời quăng xuống đất, khiến Phó Hành Vân lúc ấy đang làm công trong quán tranh thủ ở lại nghe hát sau giờ làm sợ chết khiếp, sau khi bị dọa lại cảm thấy tức cười, đứng ở hàng sau bật cười khanh khách. Anh vừa ngẩng đầu lên, phát hiện trên sân khấu có người cũng đang cười giống mình. Người kia đứng nấp trong một góc sân khấu, không hát cũng không chơi đàn, cầm trên tay một cái maraca, miệng ngậm thuốc lá tuỳ tiện lắc chuỳ, cũng không biết có khớp nhạc hay không. Ca sĩ hát chính kích động ném đàn guitar, hắn cười gập cả lưng lại, trông rất khác người. *Maraca - 沙锤: một loại lục lạc dùng để đánh nhịp trong các bài nhạc tiếng Latin và nhạc vùng Caribbean, hay được chơi theo cặp.