Bạch Cẩn Phàm nhìn người con gái ở trước mặt mình rơi nước mắt, chẳng những hắn không hề động tâm, thậm chí người đàn ông như hắn còn tỏ ra khinh bỉ, hắn nhếch môi, buông lời sỉ nhục, "Một con điếm như cô khóc cái gì? Oan ức lắm hay sao mà khóc? Chẳng qua cô chỉ là thứ đĩ điếm thấp hèn mà thôi, giả bộ oan ức cái gì?"
Cánh tay của Bạch Cẩn Phàm siết mạnh lấy khuôn mặt của Bạch Sở Sở, đôi mắt của hắn vẫn lạnh lẽo như lúc ban đầu. Bạch Cẩn Phàm ung dung nói ra những lời đó nhưng lại không hề biết rằng hắn đã khiến cho người con gái ở trước mặt mình tổn thương đến mức độ nào.
Từng tiếng nấc dài của Bạch Sở Sở thút thít vang lên, "Bạch thiếu gia, tôi xin anh, đừng có sỉ nhục tôi như thế. Tôi không phải là loại người như anh nói đâu."
Bạch Cẩn Phàm sao có thể nhãn tâm nói những lời như thế với cô? Những từ ngữ nặng lời thốt lên từ miệng của người đàn ông tàn độc này mà không có lấy một chút thương xót, cảm thông nào cho người con gái ấy. Trước đây, trong miệng của Bạch Cẩn Phàm chỉ toàn là những lời đường mật, những lời dỗ ngọt mà thôi.
Nhưng sau năm năm, mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là những lời ngọt ngào, những sự dịu dàng ân cần của người đàn ông này nữa, mà chỉ là sự tàn nhãn, độc địa, đầy mỉa mai mà thôi. Trái tim của Bạch Sở Sở như nứt ra thành từng mảnh, cô có thể cảm nhận được trái tim của mình đang không ngừng rỉ máu, đang không ngừng đau nhói đến mức độ nào.
Cả người của Bạch Sở Sở hơi run lên, trong đôi mắt đầy đau thương, tuyệt vọng ấy của người con gái dâng lên một tầng sương mỏng. Đôi mắt như càng trở nên long lanh hơn, đôi mắt ấy của người con gái không khác gì những vì sao đang toả sáng rực rỡ trên bầu trời đêm ngoài kia.
Thế nhưng, ánh sao tươi đẹp ấy lại mang theo một nỗi buồn chôn giấu bao nhiêu năm nay!
Ngoài kia, tiếng nhạc linh đình, ầm ï, tiếng nói cười rộn ràng vui vẻ, hoàn toàn trái ngược với không khí ở trong phòng 365, căn phòng dành cho khách VỊP hiện giờ. Không gian yên ắng càng khiến cho tiếng nhạc linh đình ngoài kia ngày một lớn hơn, thế nhưng không khí lại ngày một lạnh lẽo, ngày một trở nên hiu quạnh.
Đối diện với ánh mắt long lanh nhưng chất chứa một nỗi buồn không thể nói ra kia, Bạch Cẩn Phàm chỉ nhếch môi, hắn ta hừ lạnh một tiếng, sau đó chỉ là tiếng cười giễu cợt. Người đàn ông càng lúc càng bóp chặt lấy gương mặt tiều tụy của người con gái ấy, cứ như thể là Bạch Cẩn Phàm muốn bóp chết người con gái đang đứng trước mặt mình vậy. Dường như trong lòng của người đàn ông này rất hận người con gái tên Bạch Sở Sở ấy.
Khoé môi của người đàn ông từ từ cong lên, "Không phải loại người như tôi nói sao? Vậy chẳng lẽ cô đã leo lên giường của rất nhiều người đàn ông khác nhau chứ không phải là một hai người à? Bạch Sở Sở, cô đúng là khiến tôi thật bất ngờ đấy!" Bạch Cẩn Phàm dừng lại một lát, ánh mắt của hắn lộ ra một tia giễu cợt, "Tôi còn tưởng cô là một người phụ nữ ngoan hiền lắm chứ, nhưng thật không ngờ cô lại là thứ phụ nữ thèm khát đàn ông đến mức đấy đấy. Cô sẵn sàng leo lên giường của tất cả những tên đàn ông ở nơi này phải không?"
Cả người của Bạch Sở Sở thoáng chốc đã cứng đời
Hai mắt long lanh đẫm lệ kia của người con gái mở to ra nhìn người đàn ông đang đứng ở trước mặt mình đây. Bạch Cẩn Phàm sao lại có thể nhãn tâm nói ra những lời đó chứ? Như vậy chẳng phải Bạch Cẩn Phàm đang muốn nói Bạch Sở Sở chính là một con điếm rẻ tiền, sẵn sàng bất chấp tất cả để leo lên giường của đàn ông sao?
Bạch Cẩn Phàm, anh sao có thể nhẫn tâm đến như vậy?
Trái tim của Bạch Sở Sở ở trong lồng ngực mình lúc này liên tục co rút lại, cơn đau lan rộng khắp. người của cô. Các dây thần kinh hay các mạch máu ở trong người của Bạch Sở Sở gần như đã dừng hoạt động, các tế bào gần như đã tê liệt hoàn toàn. Trái tim cô đang rỉ máu, từng cơn đau âm ỉ đang dày xéo lấy cả người yếu ớt đang không ngừng run lên kia của người con gái.
Khoé môi của Bạch Sở Sở thoáng chút hơi mấp máy, một giọt lệ lăn dài trên gò má xinh đẹp của người con gái. Cổ họng cứ như nghẹn ứ lại phát không ra tiếng, "Bạch thiếu gia... Tôi xin anh... Xin anh tôn trọng tôi một chút.... Tôi không phải là người cứ thấy đàn ông là leo lên giường... Bạch Sở Sở cố gắng rặn ra từng hơi yếu ớt.