Nhận được điện thoại của Bạch Cẩn Phàm tên quản lý ở quán bar này hoảng hốt chạy vội lên đây, sợ rằng người đàn ông kia sẽ tức giận, vậy thì mọi chuyện sẽ hỏng hết cả rồi.
Đến khi quản lý lên đến đây, Bạch Sở Sở cũng đã mặc lại quần áo, tuy nhiên bộ đồ ở trên người của cô vẫn xộc xệch. Đôi tay run rẩy nắm chặt mảnh thuỷ tinh, từng mảnh sắc nhọn đâm vào da thịt của cô khiến đôi bàn tay trắng nõn của người con gái ấy tuôn ra những dòng chất lỏng màu đỏ ửng, nhuộm màu mảnh chai rượu kia.
Còn đối phương trang phục cũng đã chỉnh tề, tuy nhiên ở trên đầu của hắn, một chất lỏng màu đỏ †anh ngòm chảy dài trên má hắn. Dòng máu đỏ tươi kia kết hợp cùng với đôi mắt đỏ ngầu của Bạch Cẩn Phàm càng làm cho bộ dạng của người đàn ông này thêm phần đáng sợ.
Sâu thẳm bên trong đôi mắt lạnh lẽo kia của hắn, dường như đang có một ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy, ngọn lửa của sự tức giận ấy đang dần dần thiêu rụi toàn bộ lý trí của hắn vậy. Đây là lần đầu tiên Bạch Cẩn Phàm hắn bị người khác từ chối, thậm chí còn đánh hắn bị thương, mà người phụ nữ đó lại chính là người đã hại chết vợ chưa cưới của hẳn.
Bạch Sở Sở, cô giỏi lắm, hôm nay tôi mà không dạy cho cô một bài học thì tôi sẽ không còn là Bạch Cẩn Phàm nữa!
Người quản lý vội vàng chạy lên, nhìn thấy sắc mặt u ám của Bạch Cẩn Phàm, ánh mắt của người đó lạnh lẽo quét qua một lượt ở nơi này. Nhìn thấy nhân viên mới vào làm ở đây hôm nay đang ngồi dưới đất, bộ dạng uỷ khuất, quần áo tóc tai xộc xệch. Còn Bạch Cẩn Phàm thì đang tức giận ngồi đó, trên mặt còn bị thương nữa.
Tên đó vội vã lao đến, lo lắng hỏi, "Xin hỏi nhân viên của chúng tôi đã làm gì để khiến cho ngài không hài lòng ạ? Ngài cứ nói để tôi răn đe cô ta." Tên đó vừa tỏ ra hối lỗi vừa nhân cơ hội lấy lòng Bạch Cẩn Phàm kia.
"Hay cho mấy người lại nhận loại nhân viên như thế này vào làm việc." Bạch Cẩn Phàm lạnh lão liếc nhìn Bạch Sở Sở đang đau đớn quẵn quại ở dưới đất kia, miệng phát ra một tiếng hừ khinh bỉ, "Không những thiếu chuyên nghiệp thì thôi, đã thế tay chân còn hậu đậu. Như thế thì đã đành, người phụ nữ này dám làm tôi bị thương, mấy người nói chuyện hôm nay phải tính thế nào đây?"
Bạch Sở Sở rùng mình, ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi nhìn về phía người đàn ông đang tỏ ra vô cùng phẫn nộ nhưng vẫn ung dung ngồi trên ghế kể tội của cô với quản lý kia. Mảnh thuỷ tỉnh đang đâm vào cánh tay run lẩy bẩy của cô bỗng nhiên rơi choang một tiếng xuống đất, giữa căn phòng im ăng đáng sợ này, âm thanh ấy lại càng làm cho người ta thêm phần khiếp sợ.
Hóa ra Bạch Cẩn Phàm muốn khiến Bạch Sở Sở mất việc hay sao?
Hăn làm như vậy là vì muốn hủy hoại cuộc đời của cô một cách triệt để. Bạch Cẩn Phàm sao có thể tàn nhãn đến như thế cơ chứ? Hủy hoại tuổi xuân của cô chưa đủ, nay hắn lại muốn hủy hoại nốt đi công việc của cô, cuộc sống của cô hay sao?
Nhìn mảnh thuỷ tinh nhuốm máu đỏ rơi xuống đất, khoé môi của Bạch Cẩn Phàm hơi nhếch lên một đường, "Đó, xem đi, đó chính là hung khí làm tôi bị thương đấy. Mấy người cứ tự bàn nhau mà giải quyết đi, đừng để tôi phải làm lớn chuyện này, đến lúc đó bao nhiêu người phải gánh hậu quả thay cô †a tôi cũng không đoán trước được điều gì đâu." 'Từng âm thanh lạnh lẽo thốt ra, dường như Bạch Cẩn Phàm lần này nhất định sẽ không để yên cho Bạch Sở Sở đâu.
Tên quản lý kia sắc mặt ngay lập tức trở nên vô cùng khó coi, gương mặt đầy nếp nhăn bắt đầu tái nhợt lại, vội vàng cầu xin Bạch Cẩn Phàm, "Bạch thiếu, tôi xin ngài, đừng có làm lớn chuyện này được không ạ? Tôi nhất định sẽ dạy bảo lại nhân viên của mình, ngài hãy rộng lượng bỏ qua chuyện này đi ạ."
"Muốn tôi bỏ qua? Không đời nào như vậy! Dám làm tôi bị thương mà muốn tôi xem như không có chuyện gì xảy ra ư? Tôi đã không tống cô ta vào tù vì tội cố ý gây thương tích cho người khác đã là may mắn cho cô ta lắm rồi đó." Bạch Cẩn Phàm khinh miệt nhìn Bạch Sở Sở sắc mặt trắng bệch, toàn thân đang không ngừng run lên kia.
Nghĩ gì lần này Bạch Cẩn Phàm sẽ chịu thoả hiệp cơ chứ?
Làm hắn bị thương, khiến hắn cảm thấy tôn nghiêm của bản thân mình bị hủy hoại, Bạch Cẩn Phàm làm sao có thể để người dám chống lại ý của hắn sống tốt được chứ. Người phụ nữ này chắc chắn là không còn muốn sống nữa nên mới liều mạng đắc tội với Bạch Cẩn Phàm hắn.