Chương 21

Hương Ly
Nguồn: metruyenhot.me
Bạch Sở Sở lúc này chẳng khác gì tìm thấy ánh sáng của đời mình, thật may mắn vì cô đã không bị đuổi việc. Cô vội vàng cuống quýt nói, "Cảm ơn ngài! Cảm ơn vì ngài đã cho tôi một cơ hội! Tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc." Thế nhưng, vui mừng vừa mới được vài giây đã bị những lời nói tiếp theo của người quản lý kia dập tắt mất, "Tội lần này của cô có thể không đuổi việc, nhưng cô đã gây ra quá nhiều tổn thất cho quán, cho nên nhất định cô phải chịu phạt. Phạt cô một mình rửa hết cốc tách ở đây một tháng, không những vậy, tôi nói gì cũng phải nghe theo, cấm cãi lời. Vả lại, những lời lúc nãy của Bạch Cẩn Phàm, chắc hẳn cô cũng đã nghe rõ rồi, tôi không nhắc lại lần nữa. Nhưng tôi cần phải nhắc nhở cô, tuyệt đối phải răm rắp nghe lời hắn, cấm làm trái lại. Nếu cô dám để chuyện này xảy ra một lần nữa thì cô coi như xong đời rồi." Bạch Sở Sở ngây người trong chốc lát, đôi mắt đẫm lệ của cô nhìn chằm chằm quản lý kia, vô thức. căn chặt môi. Đôi mắt đẫm lệ hơi cụp xuống, một giọt lệ lăn dài trên gò má tái nhợt kia của người con gái. Nhìn Bạch Sở Sở ấm ức, gã quản lý kia khinh thường hỏi, "Sao? Khó quá không làm được? Muốn bỏ cuộc rồi? Nếu không muốn thì cô có thể lập tức cuốn xéo ra khỏi đây." "Không, không phải như vậy! Tôi làm được mà, chỉ cần không đuổi việc tôi, việc gì tôi cũng có thể làm được." Bạch Sở Sở lập tức lên tiếng, ông trời đã một lần nữa cho cô cơ hội, cô không thể nào hủy hoại nó được. "Vậy thì mau đi làm việc đi, đừng có ngồi lì ở đây, mất bao nhiêu thời gian." Sau khi gã quản lý kia đi, Bạch Sở Sở ngay lập tức xốc lại tinh thần. Hai tay cô đập liên tục lên mặt mình, như thể muốn giữ tỉnh táo. Đôi chân mềm nhữn gắng gượng đứng dậy. Từ hôm đó đã hơn một tháng trôi qua, Bạch Sở Sở cũng không có phạm bất cứ một lỗi nào cả. Cô hoàn thành tốt hình phạt của mình, Bạch Sở Sở cũng rất được lòng khách hàng. Hơn một tháng nay, quản lí chỉ cho cô phục vụ những nhân vật nhỏ, không có tiếng nói, thế nên Bạch Sở Sở cũng dễ chịu hơn phần nào. Vả lại, một tháng nay, Bạch Cẩn Phàm cũng không có xuất hiện trước mặt của cô, thế nên cuộc sống của Bạch Sở Sở khá là yên bình, không có sóng gió gì cả. Điều làm cho Bạch Sở Sở hơi bất ngờ là hôm nay quán có một vị khách cũng rất có quyền lực đến đây, Bạch Sở Sở lại là người được quản lý giao nhiệm vụ tiếp đón và phục vụ bọn họ chu đáo. Cô lấy làm lạ, mọi hôm không phải là giao cho người có kinh nghiệm hay sao, tự dưng hôm nay lại giao cho cô nhỉ? Trước giờ tiếp đón, Bạch Sở Sở được người quản lý liên tục dặn dò, "Cô phải nhớ kỹ cho tôi, vị khách hôm nay đặc biệt quan trọng, cô phải tiếp đón người đó cho tốt, tuyệt đối không được để bất kì chuyện sơ xuất gì xảy ra, nếu không cô hãy cút khỏi nơi này cho tôi." Người đàn ông mà quản lý kêu Bạch Sở Sở phục vụ ngày hôm nay là một người mới trở về từ nước ngoài, trên khuôn mặt của người đó chính là sự kết hợp giữa phương Đông và phương Tây. Người đó tầm khoảng năm mươi tuổi đổ lên, trên khuôn mặt của người đó đã có những nếp nhăn thấy rõ. Tuổi đã lớn, nhưng người đó hình như vẫn là một nhân vật vô cùng quan trọng, cho nên quản lý cùng nhân viên trong quán mới hoảng hốt và cuống cuồng lên như thế. Bạch Sở Sở theo lời của quản lý lập tức mang những chai rượu vang đắt tiền nhất lên cho vị khách kia. Lần này, để tránh cho việc Bạch Sở Sở phạm sai lầm như lần trước, quản lí đích thân dẫn cô lên đó, giám sát cô từng li từng tí, không thể để cho sai lầm gì xảy ra trong hôm nay được. Trong lúc Bạch Sở Sở còn bày biện rượu và ly lên trên bàn, gã quản lí kia mới đến gần chỗ người đàn ông kia, thì thầm vào tai người đó điều gì. Người đàn ông kia như thể rất ngạc nhiên, giọng nói của hắn hơi khác lạ kết hợp với sự ngạc nhiên, "Thật sao? Đồ lần này có phải là một tuyệt phẩm như vậy không? Mau gọi lên đây cho tôi!" "Mark, tôi xin đảm bảo hôm nay nhất định ngài sẽ hài lòng." Gã quản lý kia cười tà nhìn lại chỗ của Bạch Sở Sở, 'Không những đó là gái trinh mà còn rất ngây thơ nữa, đảm bảo sẽ không khiến ngài thất vọng."