Chương 27

Hương Ly
Nguồn: metruyenhot.me
"Mark, hà cớ gì phải làm khó một người con gái yếu đuối như thế, hơn nữa đó lại là người phụ nữ của tôi." Cánh cửa kia lập tức bị đạp ra, một người đàn ông khoác trên mình bộ âu phục sang trọng nhanh chóng tiến bước vào trong căn phòng này. Người đó khí thế át người, âm thanh dứt khoát, thẳng thắn nhìn cô gái đang bị gã đàn ông kia ức hiếp. Mark hơi giật mình, gã ngẩng đầu lên, đập vào mắt gã chính là một gương mặt quen thuộc. Nhanh chóng sửa sang lại quần áo ở trên người, gã cúi đầu nhìn người đàn ông vừa mới đặt chân vào căn phòng đã được chuẩn bị riêng cho gã đây. Gương mặt của người đàn ông kia thoáng chốc nhăn lại, dường như là đang rất khó chịu thì phải. Biết là người phía trước đang tức giận Mark nhanh chóng cúi mặt xuống, không dám ngẩng đầu lên. Hình như là gã đang rất sợ người đàn ông ở phía trước mặt mình thì phải. Bạch Sở Sở như gặp được vị cứu tinh của đời mình, cánh tay cô run rẩy chỉnh lại bộ chiếc váy xộc xệch ở trên người mình, váy đã bị gã đàn ông kia kéo xuống phân nửa, chút nữa thì đã phơi bày hoàn toàn thân thể trắng nõn ấy của người con gái nhưng lại chằng chịt những vết thương. "Mark, ông hay lắm, ở địa bàn của tôi mà dám làm ra chuyện này. Ông nghĩ ông có thể qua mặt được tôi à?" Choang! Một âm thanh chói tai vang lên! Trong chốc lát, một chiếc ly thuỷ tinh ở trên bàn đã bay về phía gã đàn ông tên Mark kia, những mảnh thuỷ tỉnh bắn tung tăng suýt chút nữa đã văng vào trong đôi mắt đỏ ngầu của gã. Phải chăng người đàn ông ở phía trước đang rất tức giận? Bạch Sở Sở cũng bị tiếng vỡ của ly thuỷ tinh kia làm cho giật mình. Cô bất ngờ, hai bả vai gây gộc trắng nõn hơi run lên nhìn về phía người đàn ông trên khuôn mặt đang toả ra một ngọn lửa cực kỳ tức giận kia. Mark tất nhiên là cảm nhận được sự tức giận của người đàn ông ở phía trước, cả người của gã hơi run lên, miệng lắp bắp phát ra tiếng, "Lăng thiếu, tôi không biết mình đã gây ra chuyện gì đã khiến cậu tức giận như thế. Xin cậu hãy nói rõ ra, muốn giết cũng không thể giết oan được chứ? Vả lại không phải cậu nửa đêm mới xuống máy bay hay sao mà giờ này cậu đã có mặt ở đây rồi?" Gã đàn ông khốn kiếp này đã đến mức này rồi mà vẫn còn dám mạnh miệng nói mình không hề phạm phải tội gì. Lăng Mạc Xuyên trừng mắt nhìn khuôn mặt co rúm lại của gã, ai cũng nghe ra được âm thanh nghiến răng nghiến lợi phát ra từ miệng của người đàn ông, "Mark, ông có bao giờ thấy tôi định tội ai một cách vô tội vạ hay không? Gây ra tội lại còn dám làm như mình vô tội, ông nghĩ mắt tôi bị mù à mà không nhìn thấy gì?" Lăng Mạc Xuyên tức giận nói, "Vả lại nếu tôi không tới đây sớm hơn dự định làm sao có thể thấy được chuyện tốt mà ông làm ra. Chính ra là hôm nay Lăng Mạc Xuyên phải nửa đêm mới bay về đây, nhưng do có chút thay đổi nên chuyến bay cất cánh sớm hơn dự kiến. Lăng Mạc Xuyên vốn là một công tử ăn chơi lêu lổng, nhưng lần này Lăng lão gia, cũng chính là cha của anh bắt anh phải đi học tập việc kinh doanh, rồi xử lý một vài hợp đồng, nếu không thì ông sẽ cho đóng băng toàn bộ tài khoản ngân hàng của Lăng Mạc Xuyên, và đuổi anh ra khỏi nhà. Lăng lão gia vô cùng cứng rắn, ai nói cũng không nghe, cho nên Lăng Mạc Xuyên có không muốn can thiệp vào việc công ty cũng không thể được. Vả lại, nhân cơ hội này, anh cũng sẽ được gặp gỡ mấy cô em xinh đẹp hay sao. Đây không phải là chuyện không có lợi. Hôm nay, Lăng Mạc Xuyên hẹn Mark, giám đốc công ty chỉ nhánh của Lăng thị qua đây để bàn một vài việc liên quan đến công ty. Nói là bàn công chuyện chứ hôm nay Lăng Mạc Xuyên muốn ra ngoài uống rượu rồi tìm mấy cô gái xinh đẹp cho khuây khoả tinh thần một chút, chứ anh ngày ngày cắm đầu vào đống tài liệu, đầu của anh nó sắp nổ tung luôn rồi. Vậy mà hôm nay Lăng Mạc Xuyên tới đây chẳng may đã bắt gặp cảnh tượng giám đốc chỉ nhánh của mình lại làm ra những chuyện đồi truy như thế, đúng là không chấp nhận được. Tuy Lăng Mạc Xuyên không để tâm đến công ty cho lắm, nhưng đó dù sao cũng là tâm huyết của ông nội anh, anh cũng không thể để gã đàn ông khốn kiếp này gây ra chuyện lớn như thế rồi ảnh hưởng đến công ty của anh.