Bạch Sở Sở hơi run rẩy nhìn ly rượu trong tay của mình, sau đó cô hơi liếc mắt sang nhìn nụ cười tà mị của người đàn ông tên Lăng Mạc Xuyên kia, trong lòng bất giác lo lẳng. Người đàn ông này muốn cô uống rượu hay sao? Nhưng từ trước đến nay Bạch Sở Sở chưa bao giờ uống rượu cả, cô thật sự không biết phải làm sao nữa.
"Thật sự phải uống sao?" Bạch Sở Sở rụt rè hỏi Lăng Mạc. Xuyên, hai mắt của người con gái hơi cụp xuống.
Nhìn cô gái đang bị bản thân mình ôm chặt làm ra bộ dạng như thế, Lăng Mạc Xuyên bỗng dưng bật cười khanh khách. Hắn ta luồn cánh tay của mình vào trong những lọn tóc của người con gái đang hơi run lên kia, "Tất nhiên là phải uống rồi. Nếu cô em không uống thì chính là không nể mặt Lăng Mạc Xuyên tôi rồi."
Bạch Sở Sở cúi gầm mặt xuống đất, những ngón tay đang. run lên kia của cô bóp chặt ly rượu ở trong tay mình. Đôi mắt của người con gái dâng lên một tầng sương mỏng, càng tô điểm thêm đôi mắt long lanh như hai viên ngọc của người con gái ấy.
"Đúng đấy cô em, nếu em không uống Lăng đại thiếu gia đây sẽ rất tức giận đấy."
Mấy tên kia đột nhiên chêm lời vào, làm cho Lăng Mạc Xuyên phải trừng mắt nhìn bọn họ một cái. Mấy tên đó lập tức phải im bặt.
Lăng Mạc Xuyên xoa xoa đầu của người con gái. Tiếp đó cánh tay hư hỏng của người đàn ông dần dần đi xuống, chạm vào da thịt mềm mịn của người con gái ấy. Cánh tay còn lại của Lăng Mạc Xuyên khẽ chạm vào chiếc cẵm xinh đẹp ấy của cô, nhẹ nhàng nâng lên, "Cô em là không muốn nể mặt tôi à?" Nụ cười trên môi của Lăng Mạc Xuyên ngày càng đậm dần.
Lời nói của Lăng Mạc Xuyên tuy rất nhẹ nhàng, nhưng với Bạch Sở Sở, những lời nói ấy khiến cho cả sống lưng của cô bỗng lạnh toát. Những âm thanh ấy hệt như một làn gió lạnh xoẹt qua da thịt của Bạch Sở Sở.
Lời nói của Lăng Mạc Xuyên tuy rất nhẹ nhàng, nhưng với Bạch Sở Sở, những lời nói ấy khiến cho cả sống lưng của cô bỗng lạnh toát. Những âm thanh ấy hệt như một làn gió lạnh xoẹt qua da thịt của Bạch Sở Sở.
Khoé môi của người con gái hơi mấp máy, "Tôi có thể không uống không? Tôi không biết uống rượu!" Ánh mắt long lanh xinh đẹp như những vì sao kia của cô bé hơi cụp xuống, thanh âm nhỏ bé rụt rè thốt ra pha lẫn một chút sợ hãi ở trong đó.
"Có thể!" Hai chữ này vừa thốt ra từ miệng của Lăng Mạc Xuyên như cho Bạch Sở Sở thêm một chút hy vọng. Nhưng ngọn lửa hy vọng trong lòng của Bạch Sở Sở vừa mới được nhóm lên đã bị dập tắt ngay lập tức, "Em có thể không uống, nhưng tôi sẽ nói với quản lý của em. Còn chuyện gì xảy ra thì tôi cũng không biết đâu."
Tuy Lăng Mạc Xuyên nói rất nhẹ nhàng nhưng trong lời nói của hẳn mang đầy sự đe dọa. Bạch Sở Sở hơi run lên, trong lòng không ngừng thấy sợ hãi. Nếu như chuyện này đến tai của quản lý, chẳng khác gì Bạch Sở Sở đã đánh mất công việc này. Cô đã vất vả lắm mới tìm được việc, cô không thể đánh mất nó dễ dàng như thế.
"Đừng, tôi uống, anh đừng nói!" Bạch Sở Sở vội vã nâng ly rượu chạm vào đôi môi đỏ ửng kia của mình, từng giọt đắng ngắt chảy thẳng tắp xuống dạ dày của cô, mùi vị khó chịu xộc thẳng vào trong khoang miệng của người con gái.
Tiếp đó chính là giọng nói đây quyến rũ của Lăng Mạc. Xuyên, "Như vậy mới ngoan chứ!" Người đàn ông đưa tay chạm vào khuôn mặt hơi nhăn lại, một vài giọt mồ hôi óng ánh từ từ nhỏ xuống cánh tay của hắn.
Uống được nửa chừng, Bạch Sở Sở không thể chịu được nữa, dạ dày của cô bỗng nhiên cồn cào, ở trong đó như có một con gì đang không ngừng đâm vào từng tế bào, làm cho tất cả những gì mà Bạch Sở Sở đã ăn lúc vừa nãy gần như đều muốn trào hết ra ngoài. Những cơn ho khụ khụ cứ liên tục ập đến, ly rượu trong tay rơi "choang" một tiếng xuống đất tạo nên những âm thanh cực kì chói tai.
Toàn bộ những gì ở trong bụng của Bạch Sở Sở đều nôn toàn bộ ra bên ngoài, bụng dạ của cô bỗng nhiên cồn cào. Lăng Mạc Xuyên hơi nheo mắt lại nhìn người con gái sắc mặt trắng bệch đang liên tục nôn oẹ kia, không biết tại sao, cánh tay của hắn đưa ra chạm vào bờ lưng của người con gái kia.
Điều này khiến cho đám bạn của Lăng Mạc Xuyên không khỏi sửng sốt! Lăng thiếu của bọn họ vừa mới giúp phụ nữ sao, đã thế lại còn nhìn người ta bằng ánh mắt như thế nữa.
Bạch Sở Sở sau khi nôn xong, cô dường như đã dễ chịu hơn lúc trước, cả người đổ đầy mồ hôi, cô tựa lưng vào ghế, sắc mặt mệt mỏi tột cùng. Từng hơi thở đồn dập ngày một trở nên bình ổn hơn một chút, cổ họng đau rát không thể nói được một lời nào cả.
Lăng Mạc Xuyên khẽ trừng mắt nhìn người con gái kia, hắn lên tiếng trách móc, "Đã không uống được đã vậy còn cố uống. Cô mới vào nghề đúng không, sao không tìm một công việc ổn định mà làm?" Lăng Mạc Xuyên là lần đầu tiên hỏi han người ta như vậy đấy. Chẳng lẽ Lăng đại thiếu gia lại động lòng trước ngược ta rồi?
Bạch Sở Sở hừ lạnh một tiếng, "Không phải là anh bảo tôi uống hay sao? Tôi mà không uống anh báo với quản lý của tôi, tôi mất việc thì phải làm sao?" Rõ ràng là lỗi của hắn, Lăng Mạc Xuyên lại còn dám trách móc cô.
"Tôi nói thế mà cô cũng tin à. Chẳng qua tới chỉ đùa cô một chút thôi mà." Ai chẳng biết Lăng Mạc Xuyên là người thích đùa, chuyên gia thích đi trêu chọc chọc vào nỗi đau của người khác như vậy chứ.
Câu nói này vừa thốt ra từ miệng của Lăng Mạc Xuyên, ngay lập tức đám bạn kia đều liếc xéo hắn ta, ánh mắt đầy khinh bỉ. Nói dối mà còn không biết ngượng miệng nữa. Đã trêu chọc con gái nhà người ta thành cái bộ dạng như thế này rồi, nay lại dám ở đây chém gió các kiểu nữa.
Đám người kia châm chọc vài câu, liền bị Lăng Mạc Xuyên tàn nhẫn đuổi ra ngoài chỉ bằng một chữ, "Cút!"