Chương 170 Cảm ơn ông đã quá khen

Vương Lỗi
Nguồn: tamlinh247.biz
Trước đó tôi cũng đã nói, khi bức tường này rung lắc, tôi lờ mờ cảm nhận được giữa tôi và thứ ở trong bức tường đó có một mối liên kết khó giải thích. Nhưng khi con linh hồ này bước ra, tôi không hề cảm nhận được mình có liên kết gì với nó. Cho nên điều đó chứng tỏ con linh hồ này chỉ là phép thử chứ không phải Hồ tiên thực sự. Còn Hồ tiên thực sự giờ vẫn đang bị phong ấn đằng sau bức tường này. Cho nên vừa nãy tôi đã dùng máu mình để ký khế ước với Hồ tiên. Máu của tôi sẽ giải phong ấn, thả Hồ tiên ra, còn Hồ tiên từ nay sẽ phục vụ tôi. "Đại đồ đệ, mới mấy ngày không gặp mà tiến bộ nhanh quá". Lời ông cụ Tôn nói nghe có vẻ hơi chua chát, vừa giống khen tôi lại vừa giống như đang giễu cợt tôi. Quả thực những ngày này không gặp ông cụ Tôn, tôi thực sự khá nhớ ông ấy. Mặc dù hôm nay ông ấy xuất hiện cùng người nhà họ Uy nhưng khi nhìn thấy ông cụ Tôn, tôi vẫn cảm thấy rất thân thuộc. Có điều trước mặt người nhà họ Uy, tôi đành chọn cách che giấu cảm xúc của mình. Tôi càng tỏ ra lạnh lùng với ông ấy thì ông cụ Tôn sẽ càng an toàn. "Cảm ơn ông đã quá khen, mấy thứ này cũng học từ ông thôi". Tôi bắt chước ngữ giọng chua chát của ông cụ Tôn đáp lại một câu. "Uy Chấn Tử, chỉ là một Hồ tiên thôi sao lại khiến gia chủ của nhà họ Uy đại xá, đích thân đến tận đây thế này?" Tôi và ông cụ Tôn mỗi người buông một câu chua chát coi như chào hỏi nhau. Tam Thanh không nhìn thẳng vào ông cụ Tôn mà lại nhìn người đàn ông mặc Đường phục với vẻ thâm thúy, như cười như không hỏi một câu. Lúc này tôi mới biết, người đàn ông trông chỉ bốn năm mươi tuổi trước mặt chính là gia chủ nhà họ Uy, Uy Chấn Tử. Chẳng trách Uy Tinh lại gọi người này là ông nội!