Chương 122: Hướng về yến sơn (1)

Trí Bạch
Nguồn: truyenfull.vision
Từ sau khi ông lão Hứa Trí Tàng đến Yến Sơn, ngày nào Lý Nhàn cũng phải bớt ra chút thời gian. Độc Cô Nhuệ Chí đã dạy hắn rất nhiều dược lý, nhưng nếu so sánh với Độc Cô Nhuệ Chí thì kiến thức của Hứa TRí Tàng uyên thâm hơn rất nhiều. lúc mới bắt đầu Lý Nhàn còn dám khoe khoang những tài liệu của kiếp sau mà hắn đọc được ở trên mạng internet, nhưng càng về sau thì hắn càng không dám, bởi những kiến thức uyên thâm của ông lão về mê dược càng khiến cho Lý Nhàn cảm thấy xấu hổ, cuối cùng thì hắn cũng đã hiểu được ý nghĩa của câu: “Múa rìu qua mắt thợ.” Nhưng, thế giới của ông lão dù sao cũng có những hạn chế nhất định, cho nên ý tưởng thiên mã hành không và tài liệu của kiếp sau của Lý Nhàn đã đem đến cho ông lão nhiều trải nghiệm mới mẻ. Ba người, trong đó có cả Tiểu Địch này nào cũng phải dành một khoảng thời gian nhất định để nghiên cứu y đạo. Và những kiến thức của ông lão lại giúp Lý Nhàn hiểu rõ hơn về những kiến thức có liên quan đến thuốc độc và thuốc giải. Ngày tháng trôi qua như thoi đưa, thoát cái đã đến tháng chạp. Ăn xong cơm tối, Lý Nhàn và Âu Tư Thanh Thanh đi dạo trong rừng. - An Chi! Âu Tư Thanh Thanh dừng bước, giúp Lý Nhàn buộc chặt lại áo rồi cô nép người vào lòng của Lý Nhàn. Mặc dù hắn mặc một chiếc áo bông rất dày nhưng cô vẫn có thể nghe rõ tiếng tim đập của hắn. Một chút một chút đó thôi đã chạm đến thế giới nội tâm của cô. Những ngày vừa qua, cô được ở bên cạnh Lý Nhàn cho nên mặc dù cuộc sống ở Yến Sơn có vất vả khổ cực một chút nhưng cô vẫn rất hạnh phúc. Cô là một thiếu nữ rất đơn giản chỉ cần ngày nào cũng được nhìn thấy hắn là cô đã mãn nguyện rồi. - Ừ, sao vậy? - Không có chuyện gì? Âu Tư Thanh Thanh ngẩng đầu lên, dưới ánh trăng đôi mắt của cô càng trở nên long lanh hơn, còn khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xăn của cô lại càng trở nên hấp dẫn và đầy mê hoặc. Lông mi của Âu Tư Thanh Thanh rất dài và cong, những lúc mà cô ngẩng đầu lên như thế này, đôi mắt đẹp của cô như nheo lại, khuôn miệng anh đào nhỏ nhắn của cô khẽ mím lại như đang chờ đợi một điều gì đó. - Muội chỉ muốn gọi tên huynh rồi được nghe tiếng huynh đáp lại, muội liền có một cảm giác rất đặc biệt. Cô cười, để lộ ra hàng răng trắng và đều. Người Lý Nhàn bỗng chốc nóng rực lên, hắn không tự chủ được tay khẽ nâng cằm của Âu Tư Thanh Thanh lên cúi xuống hôn cô. Lần đầu tiên, khi môi của hai người vừa chạm vào nhau, Âu Tư Thanh Thanh rất bối rối, cô khẽ thu người lại nhưng hai cánh tay vẫn để ở eo của Lý Nhàn, thậm chí cô còn ôm rất chặt. Có lẽ là vì khung cảnh đêm trăng quá lãng mạn hoặc cũng có thể là đêm xuống nên hơi lạnh, nên khi hai người ôm chặt nhau, hơi thở của cả hai đều rất gấp gáp.