Chương 158: Thật cao

Trí Bạch
Nguồn: truyenfull.vision
Vì chuyện đá núi lăn, đội ngũ loan giá không có hoàng đế vẫn phải dừng lại. Thiên tử lục quân bắt đầu tìm kiếm các vùng phụ cận trong vòng 10 dặm, nhất là ngọn núi có đá lăn xuống kia. Tuy Dương Quảng không ở trong Ngự Liễn nhưng nếu không dừng lại vậy thì chẳng khác nào làm lộ cái nhân bánh. Làm gì có ông hoàng đế nào biết một tảng đá lớn từ trên núi lăn xuống như vậy mà lại không tức giận? Mà không tra hỏi lại cứ tiếp tục lên đường? Nhưng hạ lệnh lục soát núi không phải là Văn Ngoạt, ông ta vẫn chưa có quyền này. Người hạ lệnh là Tiêu hoàng hậu. Hoàng hậu Tiêu Thị tên là Di Chân, là con gái của Tây Lương Hiếu Minh Đế Tiêu Vị, được sinh vào tháng hai năm Lương Thiên Bảo thứ năm ở thủ đô Giang Lăng, phong tục của Giang Nam là con gái sinh vào tháng 2 sẽ không có may mắn vì thế Tiêu Vị đã đưa nàng cho người em họ là Tiêu Cao nuôi nấng. Nhưng sau khi nuôi Tiêu Chân được năm tuổi thì vợ chồng Tiêu Cao chết. Vì thế mọi người đã đồn đại Tiêu Chân chính là điềm xấu Nữ Oa khắc làm vợ chồng Tiêu Cao chết. Tiêu Vị lại không dám mang nàng về. Không có ai đồng ý nuôi dưỡng Tiêu Chân nhưng ông cậu Trương Kha gia cảnh bần hàn, vốn quý mến công chúa Tiêu Chân từ thuở nhỏ cho nên đã mang bà về cùng làm việc đồng áng, cuộc sống vô cùng gian khổ. Hoàng đế Cao Tổ Văn Đại Tùy là Dương Kiên chịu nhường ngôi đế lập Đại Tùy, phong con cả là Dương Dũng làm Thái Tử, con thứ Dương Quảng làm Tấn Vương. Vì mối giao hảo với Lương Hiếu Minh Đế Tiêu Vị đã nói với Tiêu Vị muốn lấy một công chúa Tây Lương phong làm Tấn vương phi. Tiêu Vị vội vàng phái người đi chọn lựa, kết quả những con cô con gái bên cạnh ông ta không ai là quẻ cát. Tiêu Vị lại không dám đắc tội với Tùy Văn Đế Dương Kiên, đang lúc khổ tâm thì ông ta nhớ ra còn có một cô con gái chỗ Trương Kha. Vì thế đã phái người đi đón Tiêu Di Chân về cung, sai người bói toán thì lại bói được quẻ cát. Ông ta lại phái người đi trang điểm cho Tiêu Chân và đưa đến Đại Tùy. Tiêu Di Chân được gả cho Dương Quảng làm Tấn vương phi, vợ chồng ân ái, tính nàng dịu dàng, hiền phục. Tuy thuở nhỏ nghèo khổ nhưng thích đọc sách, tài văn chương của nàng cũng cực kì xuất chúng. Mỗi lời nói đều có kiến giải, Dương Quảng vô vùng kính yêu, sau đó Dương Quảng lên làm Hoàng đế đã phong cho nàng làm hoàng hậu. Tình cảm của Dương Quảng và Tiêu hoàng hậu rất tốt, tuy hậu cung có không ít Tần phi nhưng từ đầu chí cuối Dương Quảng vẫn chỉ yêu tha thiết một mình Tiêu Di Chân, đối xử với nàng không tiếc thứ gì. Mỗi khi đi tuần, đều mang theo Tiêu hoàng hậu đi bên mình. Chỉ một ngày không thấy đã như ba thu không gặp, cho nên lần này viễn chinh Liêu Đông, Dương Quảng cũng dẫn Tiêu hoàng hậu đi theo. Những ngày này họ du ngoạn bên bờ biển Vọng Hải Đột ngày nào cũng vui đùa cùng nhau, cuộc sống vô cùng vui vẻ. Trước đó mấy ngày tấu chương của Thượng thư Hữu Thừa Lưu Sĩ Long được đưa đến Vọng Hải đột đã chọc tức Đại Nghiệp hoàng đế Dương Quảng. Dương Quảng tức giận nảy sinh ý tưởng phải cải trang quay về Liêu Đông để âm thầm giám sát chư tướng Liêu Đông có buông thả làm bậy hay không? Tiêu hoàng hậu đã khuyên bảo mấy lần, nhưng tính tình của Dương Quảng đến nàng cũng không thể khuyên can nổi. Vốn Dương Quảng muốn dẫn nàng đi theo nhưng nàng lắc đầu không đồng ý. Lúc đó, nàng nói với Dương Quảng: “Bệ hạ cải trang một mình đi trước, thiếp ở loan giá sẽ không có người nghi ngờ. Nếu thiếp cũng đi cùng bệ hạ trở về, chỉ e có người đoán trước trong giá không có bệ hạ”. Dương Quảng giật mình vì thế đã để lại Tiêu hoàng hậu còn mình thì dẫn theo thị về về Liêu Đông trước. Từ Vọng Hải đột trở về Liêu Đông, những ngày này tất cả những sự vật đều theo chỉ thị của Tiêu hoàng hậu. Tuy nàng là phụ nữ, nhưng kiến thức rộng rãi, hơn nữa là người tinh tế, cho nên mặc dù có người nghi ngờ Hoàng đế không còn ở đó nữa nhưng lòng quân vẫn ổn. Mỗi ngày nàng đều cố tình xuất hiện trước mặt triều thần và binh lính thể hiện bệ hạ vẫn có ở bên trong ngự liễn. Đá lăn từ trên núi xuống làm chết mấy con ngựa, bị thương mấy người chỉ là chuyện nhỏ, chuyện lớn là trên hòn đá kia có chữ viết, vụng về mà dễ hiểu, vừa nhìn là đã biết nó xuất thân từ tay của mãng phu nhưng mấy chữ này thực sự quá đại nghịch bất đạo. Văn Ngoạt không dám giấu diếm liền đi lên xin chỉ thị của Tiêu hoàng hậu. Tiêu hoàng hậu nghe xong không có biểu hiện gì là sợ hãi, nàng suy nghĩ rồi nói với Văn Ngoạt: - Nhất Đao, trong số những cận thần của bệ hạ ngươi là người đáng tin nhất. Ngươi cũng hiểu rõ bệ hạ nhất, theo ý ngươi, nếu bệ hạ có ở đây, chuyện này nên xử trí thế nào? Văn Ngoạt cúi đầu cười khổ một tiếng rồi nói: - Nếu bệ hạ tin thần thì sẽ không cải trang quay về Liêu Đông mà giấu thần. Tiêu hoàng hậu nói: - Còn không phải sợ ngươi ngăn cản sao? Nàng để cuốn sách trong tay xuống, chỉ bên ngoài nói: - Hay là nghĩ cách xử lý bên ngoài trước đi, xem ra rất giống những gì người Cao Cú Lệ đã làm, kỹ xảo vụng về, không phải sao? Văn Ngoạt cúi đầu nói: - Thần cũng cho là như vậy. Tiêu hoàng hậu nói: - Đi thăm dò đi, đại quân chắc chắn là dừng lại rồi. Tính cách của bệ hạ chính là muốn lật mặt đám giả thần giả quỷ kia. Nếu không xử lý mà cứ đi như vậy người dưới sẽ nghi ngờ. Văn Ngoạt nói: - Thần hiểu rồi. Tiêu hoàng hậu lại cầm quyển sách, lật trang tiếp theo rồi dừng lại, khuôn mặt hơi trầm tư, long mi dài như phủ cả ánh mắt. - Nhất Đao! Lúc Văn Ngoạt sắp đi, nàng bỗng nhiên gọi lại. - Có thần. Văn Ngoạt quay lại khẽ khom lưng nói. Tiêu hoàng hậu cũng không ngẩng đầu lên mà nhẹ giọng chậm rãi nói: - Phải nhanh, tốt nhất là trong ba ngày phải bắt được đám mọi rợ Cao Cú Lệ kia, phải bắt nhanh, giết cũng phải nhanh. Chuyện hôm nay…. hẳn có người không muốn bệ hạ vội vã trở về, mà người này chắc không ở Liêu Đông. Văn Ngoạt ngẩn người ra, lập tức nói: - Thần… hiểu! Văn Ngoạt biết, Tiêu hoàng hậu nói không sai. Bệ hạ đã trở về Liêu Đông bình an, người đưa tin đã quay về bẩm báo hoàng hậu. Chư tướng Liêu Đông đều biết bệ hạ không ở trong loan giá, cho nên không thể phái người đi làm chuyện ngốc nghếch này. Nếu như có người vố tình làm ra vẻ huyền bí, vậy đó chỉ có thể là người Cao Cú Lệ, đúng cũng được, không đúng cũng được. Sau khi ra khỏi ngự liễn, Văn Ngoạt truyền ý chỉ của bệ hạ, hạ lệnh thiên tử lục quân lục soát. Chỉ hai ngày, người của Long Đình Vệ ở một ngọn núi khác bắt được sáu, bảy người Cao Cú Lệ biết khắc chữ vào đá. Văn Ngoạt tự thẩm vấn, xác định là tướng quân Ất Chi Văn Đức của Cao Cú Lệ có ý đồ mưu sát hoàng đế. Vụ án được điều tra rõ ràng, vì thế mấy người Cao Cú Lệ này rất nhanh đã bị lôi ra chém đầu, vứt xác nơi hoang dã. Binh sĩ Phi Hổ quân mà Lý Nhàn phái ra đã sớm trốn đi mất dạng, bắt được người Cao Cú Lệ thì làm được gì? Người Cao Cú Lệ thực sự là người Cao Cú Lệ nhưng chắc chắn không phải do họ làm. Bọn họ đều là dân chúng của thành Liêu Đông chạy loạn, sau khi bị lục soát, thẩm vấn rồi lập tức bị chém đầu thị dân. Họ đều chết oan và vô tội. Đại quân chỉnh đốn, Văn Ngoạt truyền chỉ đại quân tăng tốc đi trước chạy về đại doanh thành Liêu Đông. Nguyên nhân là, bệ hạ tức giận, phải quay về đích thân chỉ huy đại quân phá thành Liêu Đông. Trước sau chỉ kéo dài hai ngày, Lý Nhàn không biết nhưng như này cũng đã đủ. Vốn dĩ ba ngày nữa là quay lại đại doanh quân Tùy ngoài thành Liêu Đông nhưng loan giá muộn hai ngày mới đến. Mà lúc này, Lý Nhàn đã dẫn Tả đồn vệ xuất chinh đi được hai ngày đêm rồi. ...