Giáo Úy đại nhân...Đại tướng quân nói thế nào?
Vẫn là Trần Tước Nhi không kìm nổi mạnh dạn hỏi trước.
Lý Nhàn chầm chậm ngồi xuống tảng đá lớn, cởi túi nước bên người ra uống một ngụm.
- Đại quân vẫn phải tăng tốc, tranh thủ trong vòng mười ngày đuổi tới Bình Nhưỡng và hội quân với Thủy sư của Đại tướng quân Lai Hộ Nhi, sau đó nhanh chóng lấy được Bình Nhưỡng, chậm nhất là giữa tháng chín phải quay về.
- Vẫn phải tăng tốc sao?
Lạc Phó hơi sửng sốt, lập tức cúi đầu mắng một câu:
- Mẹ kiếp! Không phải là tự mình tìm…
Chữ đằng sau, y không muốn thốt ra.
- Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, vừa qua sông Mã Tí, đại quân không thể không tấn công mà quay về được.
Thiết Lão Lang giang tay ra, tỏ vẻ sự lựa chọn của đám người Vũ Văn Thuật là vô cùng đúng đắn.
- Hôm nay Tả Võ Vệ Đại tướng quân Vương Nhân Cung tự mình đến tìm Tân tướng quân, hình như không vui vẻ gì. Vương Nhân Cung giận đến mức sắc mặt trắng bệch, hình như Tân tướng quân cũng tức giận vô cùng, đá quăng bàn ra.
Lý Nhàn nói cho mọi người những tin mà hắn nghe được.
- Tại sao? Đại tướng quân Vương Nhân Cung không phải là tiền đội sao, chạy đến chỗ chúng ta làm gì?
Phục Hổ Nô hỏi.
Vương Khải Niên há miệng thở dốc , muốn hỏi, nhưng nhìn chung quanh đều là thân tín mà Giáo Úy đại nhân dẫn theo, vì vậy mới không dám hỏi. Nghe Phục Hổ Nô hỏi, y cũng nghiêng đầu đợi Lý Nhàn trả lời.
- Mượn lương thực!
Lý Nhàn chậm rãi thốt ra hai chữ. Đây mới là lý do căn bản mà Tân Thế Hùng gọi Lý Nhàn đến. Bởi vì Vương Nhân Cung đến mượn lương thực, Tân Thế Hùng nhất định phải biết mình có lương thực cho mượn không?
- Mượn lương thực?
Nghe được hai chữ này, Vương Khải Niên ngồi không yên.
] Giáo Úy đại nhân à! Ngài phải khuyên Đại tướng quân của chúng ta, không nên làm như vậy! Mặc dù lương thực của chúng ta tổn thất ít nhất nhưng không đủ để rút quân từ Bình Nhưỡng về, nếu ăn uống tiết kiệm còn có thể kiên trì được hai mươi ngày. Nếu như mượn được thì binh sĩ Tả Đồn Vệ của chúng ta sẽ ăn gì?