Chương 206: Đường về (11) (1)

Trí Bạch
Nguồn: truyenfull.vision
Sau hai ngày nghỉ ngơi chỉnh đốn dưới ngọn núi kia đội ngũ lại tiếp tục xuất phát. Thời gian hai ngày vẫn không đủ đến đám lính tiêu hóa hết đại sự Độc Cô Chân chết. Lúc đội quân này xuất phát, mọi người vẫn đang bàn luận. Nhưng Lý Nhàn là người của thời đại khác bất ngờ đi vào thế giới này, trong chuyện khống chế chiều hướng phát triển dư luận không ai để ý bằng hắn. Cũng không có ai thủ đoạn lại thuần thục bằng hắn, dù sao ở kiếp trước hắn cũng có nhiều kinh nghiệm để mượn hơn. Chân tướng ý đồ Độc Cô Chân hạ độc Yến tướng quân và cướp binh quyền của Tiết tướng quân, qua người của Phi Hổ mật diệp truyền bá đã đến tai từng người trong thời gian ngắn nhất. Tin tức như vậy khiến đám lính đều cảm thấy rất hứng thú. Một truyền mười, mười truyền một trăm, một trăm truyền một ngàn… Chỉ chưa đến nửa ngày, đội quân hơn 2 vạn người gần như không ai là không biết sự nham hiểm của Độc Cô Chân. - Biết không, nghe nói cái tên Độc Cô Chân kia đã đòi binh quyền của Yến tướng quân chúng ta. Yến tướng quân giao một ngàn trọng giáp của Hùng giáo úy cho hắn, ngoài ra còn giao tám ngàn nhân mã cho hắn nữa. Tên kia rõ ràng còn chưa thỏa mãn, đã dám hạ độc mưu hại Yến tướng quân để cướp binh quyền. Y bảo Tiết tướng quân, nói là mời Yến tướng quân và Tiết tướng quân uống rượu, thực ra là đã hạ độc trong rượu! Còn bố trí người mai phục ngoài trướng vải. Nếu không phải đúng lúc gặp Hùng giáo uý dẫn quân đến phân phối cấp cho Độc Cô Chân theo chỉ đạo của Yến tướng quân, chỉ e Yến tướng quân và Tiết tướng quân đã sớm bị tên kia hạ độc thủ rồi. - Đúng vậy, đây gọi là gì? Cái này gọi là rắn không nuốt được voi, những tên xuất thân thế gia này, con mẹ nó không phải là thứ tốt đẹp gì. - Ngươi không thể nói như vậy được, Tiết tướng quân cũng rất được mà. - Cũng đúng, nhưng Tiết tướng quân như vậy cũng chỉ một thôi, lão tặc Vũ Văn Thuật còn không phải là bán rẻ đám người chúng ta sao? Ngươi hãy nhìn xem, Đại tướng quân Tiết Thế Hùng đến con mình cũng đánh mất, người thế gia, không có tình người đấy! - Yến tướng quân cứu chúng ta ra, Độc Cô Chân cũng dám hạ độc thủ, tình người? Tôi thấy y không bằng cả chó heo. - Ngươi xem, bên kia đỡ có phải là Tiết tướng quân không? - Ừ, nghe nói trúng độc khá nặng. - Hình như Yến tướng quân khỏe hơn một chút, uống rượu ít nhất. - Nhưng nói đến, Độc Cô Chân cũng thật độc ác, dù sao nếu là ta ta cũng không dám tự uống rượu độc vào bụng, cho dù trong tay có thuốc giải ta cũng không dám. Không những độc ác với người khác mà còn độc ác với chính mình. Độc Cô Chân này quả là một nhân vật độc ác. - Đám ngu ngốc các ngươi còn có tâm trạng cười được à! Một đội trưởng lạnh lùng nói: - Cái chết của Độc Cô Chân có gì đáng cười? Các ngươi không nghĩ xem, Độc Cô Chân là tộc đệ của Hình Bộ Thị Lang Độc Cô Học. Độc Cô Chân chết như vậy, y sẽ từ bỏ ý đồ sao? Chỉ cần Yến tướng quân vừa về ngay lập tức sẽ trở thành mục tiêu để mọi người chỉ trích! Đừng nói đến công lao, có thể giữ được tính mạng cũng là khá lắm rồi. Yến tướng quân xuất thân hàn môn, có thể đấu được Độc Cô gia sao? Các ngươi còn có tâm trạng cười nữa, nghĩ lại đi, Yến tướng quân đối xử với các ngươi thế nào! - Đúng vậy! Có người bừng tỉnh ngộ nói: - Yến tướng quân có bị liên lụy hay không? - Mẹ kiếp! Ông đây chỉ biết mạng của mình là do Yến tướng quân cứu. Nếu triều đình có dám thế nào với Yến tướng quân, ông đây làm phản là được. - Xuỵt, mẹ ngươi nhỏ giọng một chút, muốn chết à? - Sợ cái chó gì! ...