Diệp Hoài Tụ dường như không muốn tiếp tục dây dưa trên chủ đề nhàm chán này, nàng cười cười với Đạt Khê Trường Nho, nói: - Tướng quân từ xa đến, tranh thủ nghỉ ngơi, đợi cơm tối làm xong ta sẽ cho Gia Nhi đến mời.
Đạt Khê Trường Nho khẽ khom người. - Quấy rầy Diệp đại gia rồi.
Diệp Hoài Tụ gật đầu, tầm mắt quét qua khuôn mặt Lý Nhàn, sau đó trở lại bên trong thảo lư.
Đi tới căn phòng phía Đông, Lý Nhàn ném mình lên giường gối đầu lên tay nằm xuống.
- Sư phụ, thắng có vô sỉ không?
Đạt Khê Trường Nho day day chân mày dã có chút phình to, thở dài một tiếng nói: - Vô sỉ.
Y ngồi xuống bên cạnh Lý Nhàn nói: - Nói thực, biểu hiện của con hôm nay khiến ta rất khó xử, mỗi lần con tỏ ra vô sỉ việc đầu tiên ta nghĩ đến chính là đợi con luyện xong đao ta sẽ đem con trả lại cho Trương Trọng Kiên. Còn ta sẽ tự tìm một nơi rừng sâu nước thẳm ẩn cư vĩnh viễn không nhập hồng trần, tránh bị người khác nhắc đến chuyện hôm nay ta không còn mặt mũi nào để sống. Nhiều lúc ta cảm thấy rất kì lạ, mình rốt cuộc đã ăn nhầm thứ gì lại nhận một người như con làm đệ tử?
Y ngửa người ra sau, cũng nằm lên giường nghiêng đầu nhìn Lý Nhàn cười cười: - Vô sỉ! Nhưng vô sỉ được lắm!
Lý Nhàn cười cười, trong lòng thầm nghĩ tỷ thí với phụ nữ không vô sỉ một chút thì không thể thành công được. Nói thực, hai ván này hắn đã vững vàng chiếm thế thượng phong, hắn chỉ là không muốn lãng phí thời gian mà thôi, nếu thực sự phải tùy tiện nghĩ ra một phương thức tỷ thí, hắn xác định Diệp Hoài Tụ vẫn sẽ tìm được lý do tuyên bố cầm hòa. Thậm chí, hắn tin rằng nếu mình không tung ra toàn bộ bản lĩnh, Diệp Hoài Tụ và A Sử Na Đóa Đóa tuyệt đối sẽ không dừng lại. Ván thứ ba hắn dùng thủ đoạn vô lại giành chiến thắng, kỳ thực là muốn chặt đứt ý đồ của Diệp Hoài Tụ và A Sử Na Đóa Đóa.