Chương 62: Đi tìm hắn đi

Trí Bạch
Nguồn: truyenfull.vision
- Gia gia ta thực sự không bị thương chứ? Vậy mẹ ta đâu? Nhìn thấy mẹ ta chưa? Âu Tư Thanh Thanh ngồi ghế dưới gốc cây, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên hỏi Lý Nhàn. Tuy vết thương trúng tên của nàng không nghiêm trọng lắm nhưng vì lúc trước đó nàng đã bị trúng độc cho nên nhìn sắc mặc hơi trắng. Có lẽ là vì biết cha mẹ mình không sao cho nên nàng hơi kích động. Hai gò má ửng hồng nhìn có cái đẹp của người đang bệnh. Lý Nhàn gật đầu rất nghiêm túc nói: - Nói ra nếu không phải cha cô đánh được như vậy thì tôi đã không về được rồi. Đầu tiên là ông ấy bắt Tô Xuyết Tân Di sau đó chặt đầu. Sau đó lại bắt A Sử Na Khứ Hộc đạp cho y một cái bay rất xa không biết là đã gãy mấy cái xương rồi. Sau đó ông ta xông lên giết một đường máu dẫn ta trở về. Dọc đường ông còn giết ít nhất là 100 võ sĩ người Tập đấy. Lý Nhàn giơ hai ngón tay ra múa may: - Ít nhất là một trăm! Âu Tư Thanh Thanh vì vui sướng và căng thẳng cho nên không chú ý đến Lý Nhàn bởi vì chột dạ mà giơ ngón tay sai, nàng nắm chặt tay hỏi: - Vậy ông ấy có bị thương ở đâu không? Mẹ ta thì sao? Ngươi còn chưa nói đến mẹ ta? Lý Nhàn lắc lắc đầu nói: - Cha cô lợi hại như vậy đương nhiên là không bị thương gì. Những người Tập kia ai có thể đến gần được ông ấy? Thanh loan đao kia luôn xuất thần nhập hóa, dọc đường ta đi theo ra tay hoàn toàn biến thành vô dụng! Lại nói đến mẹ của cô, lại càng lợi hại hơn. Bà đứng bên ngoài vòng vây bắn hàng loạn mũi tên phối hợp tác chiến cho cha cô rút lui, tiễn pháp quả thực vô cùng tuyệt vời! Ta chưa từng gặp một người phụ nữ nào có tiễn pháp hay như vậy, đàn ông cũng không có ai sánh bằng bà ấy! Lý Nhàn rất kích động, nói chỗ phẫn khích còn so sánh thể hiện tình cảnh đó náo nhiệt kích thích thế nào. Chỉ có điều hắn lại không chú ý đến sắc mặt của Âu Tư Thanh Thanh dần thay đổi, sắc hồng biến mất mà đang trắng bệch đến dọa người. Nụ cười của nàng từ từ đọng trên mặt, ánh mắt buồn bã. - Lý Nhàn… Âu Tư Thanh Thanh nhẹ nhàng gọi. Lý Nhàn ừ một tiếng, dừng diễn thuyết, hỏi: - Chuyện gì? - Sao lại lừa ta? Âu Tư Thanh Thanh ngẩng đầu, nước mắt long lanh. - Tôi không lừa cô! Lý Nhàn gãi gãi tóc nói: - Tôi thề với trời, một chữ cũng không giả dối. - Giả dối, giả dối! Đều là giả dối! Âu Tư Thanh Thanh bỗng nhiên bổ nhào về phía trước ôm lấy Lý Nhàn: - Ngươi sợ ta lo lắng đúng không? Nếu quả thực giống như ngươi nói, vậy trên người ngươi sao lại nhiều vết thương như vậy? Vì sao cánh tay của ngươi vẫn đang chảy máu? Ngươi nhìn máu trên chân ngươi kìa, ướt đẫm quần rồi. Rõ ràng là ngươi cứu gia gia ta và mẹ ta mà bị như thế, vì sao ngươi không chịu nói thật? Nàng hỏi dồn khiến Lý Nhàn ngây người ra, mà nước mắt thiếu nữ chảy vào trong cổ hắn, rất mát, mát đến mức làm cho tim người nào đó đập thình thịch. Lý Nhàn ngây ra không dám đụng vào thân thể mang theo mùi thơm thanh tân của Âu Tư Thanh Thanh. Nàng khóc nức nở trên vai hắn, vai nàng khẽ rung lên. Lý Nhàn ngây ngô không biết nên nói gì, nên làm gì, căng thẳng đến mức thậm chí quên cả lúc trước đó mình đã nói cái gì. Cũng không biết qua bao lâu, hắn mới thở từ từ ngượng ngùng nói: - Con người tôi luôn khiêm tốn, ừ… khiêm tốn. Âu Tư Thanh Thanh từ từ rời khỏi bả vai của Lý Nhàn, vừa nói vừa lau nước mắt: - Đạt Khê thúc thúc đã nói cho ta biết, gia gia của ta bị một số vết thương nhỏ, mẹ được Đáp Lãng đại ca bảo vệ đại ca dẫn theo gia gia quay về hồ Thanh Ngưu. Đạt Khê thúc thúc nói đêm hôm đó một mình ngươi lao vào doanh trại người Tập cứu người. Nếu như không phải bọn họ đến kịp thì ngươi đã không về được nữa rồi. Lý Nhàn, lúc trước ta hiều lầm ngươi, xin lỗi, thực sự rất xin lỗi. Lý Nhàn nhìn khuôn mặt xinh đẹp ngấn lệ như hoa lê gặp nước mưa kia. Theo bản năng hắn giơ tay lau nước mắt cho nàng. - Tôi không sao, sao tôi lại ngu ngốc như vậy tự mình xông vào cứu người chứ? Đừng nghe sư phụ tôi nói bậy, cũng chỉ có một tiểng ngốc như cô mới tin lời ông ấy. - Ta là kẻ ngốc. Âu Tư Thanh Thanh hơi nghiêng đầu, cảm nhạn được sự ấm ám trong bàn tay của Lý Nhàn: - Tin ngươi sẽ không nói dối nữa, ta là kẻ ngốc, không tin ngươi sẽ cứu gia gia và mẫu thân ta về, ta là kẻ ngốc. Ta không làm được gì còn hiểu lầm ngươi. Lời ngươi nói ở hồ Thanh Ngưu cũng là lừa ta đúng không? Ngươi chỉ là muốn để cho ta biết trên thế giới này có rất nhiều kẻ xấu đúng không? Nàng cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào bàn tay của Lý Nhàn như một con mèo yếu đuối: - Sau này ta sẽ thông minh hơn một chút, ta sẽ cố gắng không để cho ngươi tức giận nữa, được không? Bỗng nhiên trái tim Lý Nhàn bị một loại tình cảm khó hiểu xâm chiếm, xâm chiến tràn đầy. Hắn há to miệng, một lúc rất lâu mới thì thào được hai chữ: - Đồ ngốc! - Đau không? Âu Tư Thanh Thanh nhẹ nhàng nâng cánh tay Lý Nhàn lên, nhìn máu chảy ra vải băng bó bên ngoài hỏi. Lý Nhàn từ từ rút cánh tay về, lắp bắp nói: - Không đau, như con kiến cắn thôi. Hơn nữa có Tiểu Độc ca ở đây, có bị thương lớn hơn nữa cũng không sao đâu. - Đợi vết thương của ta đỡ hơn một chút, ngươi dẫn ta quay về hồ Thanh Ngưu được không? Âu Tư Thanh Thanh không nhìn thấy vẻ bối rối của Lý Nhàn. Nàng chợt cúi đầu, dường như tỉnh ra lúc trước kích động ôm hắn một cái, cho nên má nàng đỏ lên. Chỉ là tính con gái thảo nguyên ngay thẳng, thực ra trong lòng cũng không có quy củ lễ chế gì trói buộc. Lý Nhàn suy nghĩ một chút nói: - Hồ Thanh Ngưu tạm thời cô chưa thế về được. - Vì sao? Âu Tư Thanh Thanh hỏi. Lý Nhàn nói: - Tuy biết rõ cô sẽ lo lắng nhưng tôi vẫn muốn nói thật cho cô biết. Bây giờ bộ tộc của cô đang gặp nguy hiểm, người Tập tấn công càng lúc càng mạnh. Quân đội bộ tộc của cô đang không ngừng rút lui. Cha cô đang đợi thời cơ để phản công người Tập, nếu lúc này cô về không những không giúp được gì mà còn gây ra gánh nặng cho họ. Mẹ cô đã để cho cô ở đây thì hãy ngoan ngoãn tĩnh dưỡng, hai người bọn họ mới có thể yên tâm bảo vệ gia viên. Cho nên, tôi không lo lắng về lương thực, cô cứ ở đây ăn ngon ngủ yên đi. Bất ngờ, Âu Tư Thanh Thanh không kích động cũng không làm loạn, nàng cẩn thận lắng nghe, cố người che dấu sự lo lắng, khuôn mặt tỏ ra tươi cười.