Chương 98: “quân tử trực” (1)
- Tên da đen?
Người thiếu niên mặt hơi đen đó nghe bốn chữ này lập tức cau mày, tay cầm sóc chỉ vào mũi Lý Nhàn từ xa, quát:
- Ta thấy ngươi khá anh dũng nên mới hỏi tên, đừng không biết tốt xấu. Nếu chọc giận ta, đừng trách ta dạy dỗ ngươi.
Lý Nhàn phì cười, bĩu môi nói:
- Ngươi hỏi ta, thì ta phải nói cho ngươi nghe? Ngươi gọi ta là tiểu tử mặt trắng thì được, ta gọi ngươi là tên mặt đen thì không được à? Nói ta không biết tốt xấu, người như ngươi cũng quá ngông cuồng! Còn nữa, đừng dùng cây gậy chết tiệt của ngươi chỉ vào mặt ta, nếu không ta không chắc mình không đập ngươi một trận tơi bời đâu.
Người đó mặt biến sắc, cười lạnh:
- Đúng là tên tiểu tử mồm miệng lanh lợi, có tin ta một nhát đâm ngươi ngã ngựa không?
Lý nhàn mỉm cười nói:
- Không chém gió, ngươi chết à?
Hắn vốn tưởng tiểu tử mặt đen nghe không hiểu, ai ngờ người đó nghe hiểu rõ ràng. Thật ra cũng do Lý Nhàn bất cẩn, mà hai chữ “chém gió” đã quá rõ ràng. Tiểu tử mặt đen trừng to con mắt, thúc ngựa chạy ra xa quát:
- Có giỏi thì ra đây đánh với ta một trận, nếu thắng được cây sóc trong tay ta, ta tùy ngươi xử lý.
Lý Nhàn thấy tính khí của người này vừa nóng nảy vừa cứng ngắc, lại có vài phần khờ khạo, nên hơi có chút thiện cảm. Vừa định lên tiếng thì một trong hai tùy tùng của thiếu niên mặt đen đó, người thiếu niên tên Tiểu Bính gào kên:
- Ê! Ngươi chịu thua đi là vừa, chủ nhân nhà ta đã nhiều năm chưa gặp qua đối thủ nào! Nhìn ngươi tuổi trẻ thịt mềm da mịn y như đàn bà, đừng có mà không tự lượng sức!
Lý Nhàn cười hỏi:
- Rất nhiều năm? Có hai mươi năm chưa? Thì ra tên mặt đen này từ khi còn trong bụng mẹ thì đã đánh khắp thiên hạ vô địch thiên hạ vô địch thủ rồi sao? Kim diện phật Miêu Nhân Phụng so với ngươi thì quả thật là tiểu muội muội rồi.
Hắn thúc ngựa sắp tiến lên trước, thì bị Lạc Phó và Thiết Lão Lang một trái một phải ngăn lại, khuyên:
- Hà tất phải nổi giận với một người không biết là ai cơ chứ, chúng ta còn có chuyện quan trọng cần làm, hà tất gậy sự ở đây?
Lạc Phó nói:
- Nhìn sóc pháp của thiếu niên nhuần nhuyễn mà còn hạ thủ cực kỳ tàn nhẫn, không thể xem thường. Chúng ta còn phải đi tập họp với Hà Nhược Trọng Sơn, vốn đã trễ hành trình rồi hà tất phải đôi co với hắn?
Lý Nhàn nghe bốn chữ không thể xem thường là biết ngay bọn Lác Phó đang lo cho an toàn của hắn. Chỉ là tính háo thắng của thiếu niên trong hắn ngược lại bị kích thích lên. Tên tiểu tử da đen đó nhìn tuổi tác cũng khoảng cỡ hắn thôi, nhưng cây sóc trong tay quả thật rất sắc bén bá đạo. Lý Nhàn còn chưa từng thấy qua thiếu niên nào trạc tuổi mà không hề thua kém hắn, cho nên bây giờ trong lòng hắn háo hức muốn được tỷ thí.
Còn có một nguyên nhân khác mà Lý Nhàn không thể nói, nhưng nguyên nhân này mới là gốc rễ cho sự nhiệt huyết của hắn.
Thiếu niên đó sử dụng một cây sóc dài, sau khi giết người rồi cắt mũi làm kỉ niệm. Tuy Lý Nhàn không phải học giả chuyên về sử Đại Tùy, nhưng vẫn lờ mờ đoán được thân phận của người thiếu niên đó. Người này sau này sẽ rất nổi tiếng, vả lại còn lưu danh thiên cổ đến sau này vẫn được người ta nói đến rất nhiều. Có thể đại chiến một trận với y, Lý Nhàn cảm thấy đây sẽ là một cơ hội hiếm có. Một là thỏa mãn lòng hiếu kì của bản thân hắn, xem coi người đó có lợi hại như truyền thuyết hay không; hai là kiểm tra thư xem bản lĩnh của hắn, xem coi hắn có thể đánh được bao nhiêu hiệp đấu với vị hảo hán nổi danh Đại Tùy này.
Vả lại, hắn không nghĩ là tên tiểu tử da đen này có thể thắng được hắn.
Tính khí người đó có chút nóng nảy bộc trực, Lý Nhàn luôn không sợ loại đối thủ như thế.
Hắn lắc lắc đầu rồi nói với Lạc Phó và Thiết Lão Lang:
- Không sao, tuy binh khí của hắn chiếm thế thượng phong, nhưng khi còn trên thảo nguyên, sư phụ từng dạy đệ làm sao đối phó với cao thủ dùng sóc. Thiết ca đánh với đệ bao nhiêu lần rồi mà còn không hiểu đệ sao? Hiếm lắm mới gặp một cao thủ dùng sóc như hôm nay. Cơ hội này đệ không muốn bỏ qua, hơn nữa… các huynh không tin đệ chút nào sao?
Lác Phó và Thiết Lão Lang đều biết tính khí của Lý Nhàn. Nếu hắn đã quyết định rồi thì nhất định không khuyên nổi đâu. Biết là trận này thế nào cũng sẽ phải đánh, cho nên, Thiết Lão Lang lên tiếng: