Chương 461 “Khí thế cũng lớn thật đấy?”

Tứ Đạn
Nguồn: tamlinh247.org
“Điên rồi, tên này điên thật rồi!” Người đứng bên cạnh Tô Long gầm lên: “Mày có biết bọn tao lăn lộn với ai không, vậy mà lại dám đánh bọn tao, đúng là gan to bằng trời!” “Nếu như bọn tao tìm người tới đây thì mày nhất định sẽ chết không có chỗ chôn thân”. “Các anh em đừng tranh cãi với hắn, mau gọi đại ca qua đây, hôm nay nhất định phải bắt hắn trả giá!” Cả đám người nhao nhao không ngừng, Tô Long ngồi tại một vị trí trong góc, mỉm cười nham hiểm, dáng vẻ đang xem kịch hay. Thật ra tất cả những chuyện này đều do hắn cố ý lên kế hoạch. Mục đích đương nhiên là để có được Sở Hạ Vũ. Trong quan niệm của hắn thì chẳng có gì gọi là cùng huyết thống, chỉ cần là người phụ nữ xinh đẹp thì hắn đều muốn sở hữu. Thậm chí hắn và chị gái Tô Ngọc cũng đã từng phát sinh quan hệ không thể nói cho người khác biết. Sau khi tới nơi này, hắn dành chút thời gian nghe ngóng phong cách làm việc của Lâm Hữu Triết. Phát hiện ra người này là một kẻ ngang ngạnh có tiếng. Nhìn vào dáng vẻ trước giờ của Lâm Hữu Triết, anh chưa từng phải cúi đầu trước bất kỳ ai. Vậy nên Tô Long mới cố ý kết thân với một đám người không ra gì, sau đó hẹn Lâm Hữu Triết tới đây để khiến đôi bên nảy sinh mâu thuẫn. Dù Lâm Hữu Triết có bản lĩnh gì, kết quả cuối cùng ra sao. Hắn vẫn là kẻ thắng cuộc. Trước mắt, đám “bạn bè” kia của hắn đã đi tìm đại ca. Tên không có đầu óc Lâm Hữu Triết này vẫn còn ngồi trên ghế thấp bốn chân nhàn nhã uống rượu, đúng là không biết tốt xấu! Tô Long nhếch mép cười lạnh lùng. Đối thủ như vậy thực sự không có tí tính khiêu chiến nào. Đợi hắn xử lý Lâm Hữu Triết xong, Sở Hạ Vũ khó mà chạy thoát được khỏi móng vuốt của hắn! Vì vụ việc trong phòng này, tiếng nhạc ầm ĩ trong quán bar đã ngưng lại. Khách khứa lũ lượt quây vào muốn xem trò vui. “Tên này chết chắc rồi, đám người kia chịu trách nhiệm trông coi địa bàn này, sau lưng có nhân vật lớn đấy!” “Tôi cũng có nghe nói, hắn lại còn dám đánh người, tối nay e rằng sẽ gãy tay gãy chân mất thôi”. “Ha ha, chỉ gãy tay gãy chân thôi cũng còn là may mắn, sợ rằng còn chẳng sống sót mà rời khỏi nơi này chứ!” Đám khách cười cợt bàn tán. Lâm Hữu Triết không hề động đậy, chỉ cầm một ly cocktail màu xanh lam trông rực rỡ nhiều vẻ, ánh mắt càng lạnh tanh. “Thằng chó nào dám đánh người của tao, muốn chết phải không?” Lúc này, một giọng chửi bới hùng hổ truyền tới. Chỉ thấy một người đầu trọc có dáng người cao lớn, mặc áo khoác gió sải bước đi tới. “Đại ca, tên này đã đánh Tiểu Phi và Đại Đông!” Bên cạnh tên đầu trọc có người chỉ vào Lâm Hữu Triết và nói. Tên đầu trọc lạnh lùng hừ một tiếng, cầm một chai rượu lên rồi đi về phía Lâm Hữu Triết. “Đồ không biết tốt xấu, hôm nay ông nội mày sẽ dạy cho mày biết ai là người mà mày không động tới được!” Ánh đèn trong quán bar hết sức mờ ảo, tên đầu trọc không nhìn rõ gương mặt của Lâm Hữu Triết. Chỉ thấy gã gầm lên một tiếng, chai rượu được giơ cao lên không rồi giáng mạnh về phía đầu của Lâm Hữu Triết. Thế nhưng vào lúc này, Lâm Hữu Triết ngẩng đầu lên. Cả người tên đầu trọc như bị điện giật, chai rượu trong tay quay ngoắt sang một hướng khác. Rồi đập mạnh lên trên đầu một tên đàn em. Hành động này khiến cho mọi người hết sức kinh ngạc. Bọn chúng ngây ngốc nhìn đại ca của mình, không biết như vậy là sao. “Anh Long, Long Gia?” “Khí thế cũng lớn thật đấy?” Lâm Hữu Triết đứng dậy, lạnh lùng cười nói. Tên đầu trọc hoàn toàn khiếp sợ, quỳ phịch xuống ngay trước mặt mọi người.