Chương 7
Sự phát triển của Giang Nhất Minh đang tốt đẹp, tôi nghĩ Từ Tranh sẽ đính hôn với hắn sau khi tôi rời đi, nhưng tôi không thể xem tin tức chính x/á/c trên mạng, không biết có được công khai hay không, nhưng quả thực họ đang PR.
Ca phẫu thuật của con gái Trần tẩu đã thành công và cô bé đang nghỉ học để hồi phục, cô rất may mắn khi được nhận một quả thận.
Số tiền còn lại trong thẻ sẽ giúp cô bé có thể nghỉ ngơi thật tốt.
Đường ra khỏi thôn rất khó khăn nên tôi đã bàn bạc với trưởng thôn quyên góp một ít tiền để mở đường.
Khoảng sân nhỏ của tôi cuối cùng cũng đã ra hình ra dạng, những bông hoa tôi trồng đang nở rộ, những đóa tường vi hồng nhạt và trắng đang trèo lên hàng rào.
Bọn trẻ trong thôn rất thích mảnh sân nhỏ của tôi, chúng thường háo hức đến đây xem.
Chúng không phải là những đứa trẻ ồn ào nên tôi cho chúng vào chơi.
Có lẽ chúng đều đã được bố mẹ cảnh cáo không được động vào đồ của tôi.
Vì thôn đang làm đường.
Mặc dù ý định của tôi là vì thuận lợi cho bản thân nhưng với thôn đó là đại sự nên dân thôn bây giờ rất tốt với tôi.
Mấy đứa nhỏ lúc đầu đến thăm tôi khá thận trọng nhưng sau đó dần thoải mái hơn.
Gần đây thời tiết đẹp nên tôi nhờ người giúp chuyển đàn piano ra ngoài, dựng một cái mái che rồi ngồi trong sân chơi piano.
Khi tiếng đàn piano vang lên, mọi thứ xung quanh dường như đều dừng lại.
Tôi đắm chìm trong thế giới của riêng mình, đầu ngón tay nhấn phím đàn, âm thanh chậm rãi, không còn nghe được âm thanh nào khác.
Bài tôi chơi thực ra là bài hát nhập môn piano "Dream Wedding", tôi đã rất thích nó trong một thời gian.
Chơi xong, tôi nghe thấy tiếng động gì đó phía sau.
Gần đây, để tiện cho bọn trẻ trong thôn đến chơi, tôi không đóng ch/ặt cửa sân.
Thế là tôi quay lại nhìn.
Tôi nhìn thấy một vị khách xa lạ không mời mà xuất hiện trong sân, đối phương rất cao, khuôn mặt xinh đẹp, mặc vest đi giày da, nét mặt thanh tú như con lai, rõ ràng không phải người ở đây.
Đây là lần đầu tiên tôi và Bùi Khâm Yến gặp nhau.