Chương 1393: Cơ Duyên Ngoài Ý Muốn

Lại nhìn, trong mắt nó xuất hiện bộ dáng Thiên Hà. Đúng là rất biết quăng nồi, chuyện xấu gì đều ném đến chỗ ta, thế thì cần thành chủ như ngươi làm cái quái gì nữa? Thiên Môn cũng đi theo vào, nhìn thoáng qua tượng đá, gã cũng không có gì ngạc nhiên, tôn tượng đá này không đánh tan được, nhấc không nổi, đuổi không đi, là sự tồn tại tuyên cổ. Nó nhắm mắt giống như không có chút vấn đề gì, mấu chốt là... gã luôn cảm thấy hôm nay lông mày của tượng đá hơi nhíu chặt, có phải gã suy nghĩ nhiều quá rồi không?