Chương 462: Trăm Phần Trăm

Dứt lời, Tô Vũ thấp giọng nói: "Sẽ không bị người quét bàn chứ?" "Miệng quạ đen, làm sao có thể!" Mắng xong, Hạ Hổ Vưu nhỏ giọng đến gần như không thể nghe thấy: "Không sợ, đặt cược của ta đều viết phiếu nợ! Xem như cho bọn họ vay, dù học phủ tới quét thì ta cũng có thể lấy cớ, nói là cho bọn họ mượn! Nếu cược thua, ta cầm giấy vay nợ đòi tiền về..." Hạ Hổ Vưu thấp giọng: "Càng là thiên tài thì càng tự ái, càng là gia tộc lớn thì lại càng xem trọng mặt mũi. Nhiều người nhìn như vậy, bọn họ không biết xấu hổ mới là lạ. Nếu dám chơi xỏ ta, ngươi cho rằng ta dễ trêu đấy à? Thiên tài nhận nợ, cường giả nhận nợ, đám không nhận nợ chỉ có kẻ yếu, có tin ta ngày ngày thu thập bọn họ hay không?"