Chương 527: Không gian quỷ dị
Cho đến tận lúc này cuối cùng Lâm Huyền cũng đã biết, ban đầu Long Môn không được xem là nơi thí luyện.
Nơi này cùng lắm cũng chỉ là nơi để Điện Phủ Chí Tôn tiến hành sàng lọc người tham gia thí luyện mà thôi.
Chỉ người phù hợp với yêu cầu của Điện Phủ Chí Tôn, mới có thể thông qua Long Môn, chính thức bước vào Long Môn.
Cá chép muốn vượt qua Long Môn, nếu như thực sự có khả năng vượt qua, thì sẽ có cơ hội thay đổi vận mệnh cuộc đời mình rồi.
Lúc này, tất cả mọi người đều hiện rõ sự kích động.
Nhìn đài cao trước mắt, trên đỉnh có ba lão già đang đứng.
Lâm Huyền chỉ đứng một bên quan sát, ba lão già này đều có thực lực của Đệ Lục Cảnh.
Khí thế của bọn họ còn đáng sợ hơn người chủ trì bên ngoài kia rất nhiều.
“Các ngươi có thể đi đến nơi này, đại biểu cho việc các ngươi là những người xuất sắc nhất so với những người đồng trang lứa.”
“Đại môn của Điện Phủ Chí Tôn sắp mở ra chào đón các ngươi.”
“Sau đó, điều mà các ngươi cần phải đối mặt sẽ khốc liệt hơn rất nhiều.”
“Người có thể dành được chiến thắng, cũng là người được chọn cuối cùng.”
Lão già cầm đầu kia mở miệng nói.
“Chí Tôn, chính là Đồng Cảnh Giới Vô Địch!”
“Chỉ khi nào đánh bại được thiên tài của Đồng Cảnh, các ngươi mới có thể được xem là thiên tài Chí Tôn.”
“Bây giờ, hãy chiếu theo cảnh giới của các ngươi, mà đi tìm kiếm chiến trường thuộc về mình.”
Sau khi nói xong, sau lưng hắn xuất hiện vô số tia sáng.
“Phá Phàm tầng năm!”
“Phá Phàm tầng sáu!”
“Phá Phàm tầng bảy!”
“Phá Phàm tầng tám!”
“Phá Phàm tầng chín!”
Năm đường sáng này, mỗi đường đều đại biểu cho một cảnh giới khác nhau.
Người tham dự thí luyện rất đông, giờ đây ai ai cũng đang nhao nhao bước vào bên trong những đường ánh sáng đó, mọi người ở phía trước hoàn toàn biến mất.
Lâm Huyền suy nghĩ một lát, sau đó bước vào trong đường ánh sáng Phá Phàm tầng bảy.
Ánh sáng xung quang bất chợt lấp lóe lên, sau một lát, Lâm Huyền xuất hiện ở bên trong một không gian khác.
“Không gian này thật kỳ quái.”
Lâm Huyền nhỏ giọng lẩm bẩm.
Không gian này khác rất nhiều so với không gian nhỏ mà trước đây hắn thấy, dường như ở đây hắn cảm nhận của bản thân mình bị hạn chế rất nhiều.
Lại thêm tầng tầng lớp lớp sương mù dày đặc kia, muốn dựa vào khí tức để tìm kiếm những người khác là chuyện không thể nào.
Hắn bộc phát toàn bộ khí tức của hắn ra cũng chỉ có thể cảm nhận được từ một ngàn mét trở lại.
Khoảng cách này, đối với cường giả Phá Phàm Cảnh mà nói, chỉ còn một bước nữa thôi.
“Ở đây, cảm nhận của các ngươi đều chịu sự hạn chế. Trước khi gặp được đối thủ, các ngươi sẽ không cách nào có thể cảm nhận được đối phương có đang thực sự tồn tại hay không.”
“Trên thân mỗi người các ngươi đều có một sợi dây chuyền, mười ngày sau, ba người có số lượng dây chuyền nhiều nhất, thì đã có thể thông qua thí luyện!”
Giọng nói của lão già kia lại vang lên lần nữa, vang đến từng ngóc ngách trong không gian.
“Dây chuyền?”
Lâm Huyền cúi đầu, không biết từ lúc nào mà bên hông của hắn xuất hiện một sợi dây chuyền.
“Xem ra, đây hẳn là một trận hỗn chiến.”
Lâm Huyền tự nói với chính mình.
Mỗi người chỉ có một sợi dây chuyền, muốn trổ hết tài năng, chỉ đành phải cướp đoạt của người khác, cướp được càng nhiều sẽ càng có lợi!
Cũng chỉ có như vậy, mới có thể chắc chắn bản thân thông qua được thí luyện.
Nếu như vậy, ta cũng có thể loại trừ những kẻ trốn vào một xó xỉnh nào đó trong không gian chờ đợi trận thí luyện kết thúc.
Bởi vì nếu chỉ có một sợi dây chuyền, hiển nhiên những người đó không thể thông qua thí luyện được.
Lâm Huyền tìm đúng một phương hướng, sau đó lần theo phương hướng đó tiến về phía trước.
Không bao lâu sau, hắn cảm nhận được có hai loại khí tức xuất hiện.
Dường như hai loại khí tức này ở rất gần nhau, nhưng bởi vì cảm nhận bị hạn chế, Lâm Huyền cũng không biết bọn họ có đang chiến đấu với nhau không hay là đang đứng trên cùng một chiến tuyến.
“Bọn hắn cũng tìm thấy ta rồi.”
Khóe miệng của Lâm Huyền khẽ nhếch lên thành một nụ cười mỉm, hai người kia đang dùng tốc độ nhanh nhất để lao đến đây.
“Muốn ỷ đông hiếp yếu?”
Lâm Huyền cười khẽ, đứng yên bất động tại chỗ.
...
Ở một nơi khác trong lớp sương mù, trong lòng hai người kia vô cùng mừng rỡ.
“Ha ha, không ngờ con mồi lại đến nhanh như vậy.”
Một người trong số đó vừa cười vừa nói.
“Người này thật sự ngu ngốc, ở một nơi như thế này mà dám sơ ý đến thế.”
Hai người bọn họ cùng xuất thân từ một gia tộc cổ xưa, là hai huynh đệ.
“Người có thế đến đây, có được mấy người là tầm thường đâu? Vậy mà hắn còn dám tự mình hành động, có muốn trách cũng không thể trách chúng ta được.”
Dù mang thân phận là con cháu của một gia tộc lớn, nhưng dường như điều này không hề khiến bọn họ quên đi những chuyện khác, ngược lại càng khiến bọn họ trở nên cẩn thận hơn.
Cũng bởi vì như vậy, bọn họ mới có thể nhanh chóng tìm được đối phương, đồng thời còn bắt tay với nhau.
Ở những nơi thế này, không ai dám bảo đảm rằng bản thân sẽ không gặp phải con quái vật khủng bố.
“Tả Hữu Giáp Kích!”
Một người trong đó mở miệng nói.
“Được thôi đại ca!”
Giữa hai người phối hợp rất ăn ý, chỉ với vài câu ngắn ngủi, cũng đã chuẩn bị xong cách thức chiến đấu.
Bọn hắn không lao thẳng đến gần Lâm Huyền ngay, mà chia ra làm hai, từ hai hướng tấn công Lâm Huyền cùng một lúc.
Cường giả Phá Phàm tầng bảy, tốc độ cũng không quá chậm.
Từ khi hai người bọn họ phát hiện Lâm Huyền thì bắt đầu triển khai thế tấn công ngay, trong thời gian này, cùng lắm cũng không nhiều hơn thời gian của hai hơi thở là bao.
“Phù!”
Một trận gió lớn ập đến, lúc này Lâm Huyền mới mở mắt ra.
Hai người họ sắp tấn công tới nơi rồi, rốt cuộc hắn cũng chịu cử động!
“Phốc!”
Hai huynh đệ tấn công từ hai hướng đều bị thất bại, bọn hắn lập tức dò xét xung quanh, nhưng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác.
“Biến mất rồi?”
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, có muốn ẩn thân cũng là rất khó!
Nhưng mà, một chuyện gần như không có khả năng thực hiện như thế, lại thực sự xảy ra ngay trước mắt bọn họ.
Trong thời gian ngắn như vậy, Lâm Huyền hoàn toàn biến mất trong tầm ngắm của hai người bọn họ!
“Sao có thể như thế được!”
Trên gương mặt của hai người đều thoáng lộ ra vẻ hoảng sợ.
Rốt cuộc phải có thực lực như thế nào, mới có thể ra tay nhanh chóng như vậy?
Đột nhiên hai người bọn họ cảm thấy, lần này bọn họ đã chọn sai con mồi rồi.
Nhưng mà, Lâm Huyền cũng không để bọn họ chờ đợi quá lâu.
“Các ngươi đang tìm ta sao?”
Bất chợt giọng nói của Lâm Huyền vang lên giữa không trung, dọa hai người bọn họ rùng mình.
Quái vật!
Đây là suy nghĩ duy nhất trong lòng hai người bọn họ.
Người này giống như một con quái vật, đột nhiên biến mất, rồi lại đột nhiên xuất hiện, đây không phải là quái vật thì có thể là cái gì chứ?
Người có thể đến đây tham dự thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn, có được mấy ai là người bình thường chứ?
Hai người bọn họ là thiên tài mà gia tộc đã công nhận lại cộng thêm một màn phối hợp hoàn mỹ kia, bọn hắn có lòng tin có thể đánh bại bất kỳ kẻ nào.
Nhưng mà điều kiện tiên quyết đã được chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, bọn họ vẫn cảm nhận được cảm giác bị thất bại thảm hại.
“Đại ca cẩn thận, hắn đang ở phía sau ngươi!”
Nhưng vào lúc này, thân ảnh của Lâm Huyền dần dần hiện ra.
Sau lưng? Sao có thể như thế được?
Đây chính là ý nghĩ duy nhất trong lòng người đại ca, là một thiên tài cường giả, có lẽ hắn sẽ gặp phải một cường giả nào đó mà hắn không cách nào chống đỡ lại.
Nhưng khi đối phương đã đứng ở phía sau lưng hắn, mà hắn không hề phát giác ra thì đó lại là một chuyện khác mà hắn chưa từng nghĩ đến.
Hắn còn chưa kịp có phản ứng thì tay của Lâm Huyền đã vút xuống ngay lập túc.
Cổ tay nặng nề đập xuống gáy hắn, chỉ với một đòn này của Lâm Huyền đã có thể đánh một cường giả Phá Phàm tầng bảy đến hôn mê bất tỉnh.
Nhìn thấy cảnh này, bất chợt sắc mặt của người còn lại thay đổi đột ngột.
Cách đây không lâu, hắn còn muốn hai huynh đệ hợp lực giết chết Lâm Huyền.
Nhưng mà một chiêu dùng tay không này của Lâm Huyền khiến hắn hoàn toàn cảm nhận được sự tuyệt vọng.